Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 84
Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:01:31
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ngày Hạ Nham thi đại học, cả nhà đều yên tĩnh hết sức thể, ngày thường Lục Lục ồn ào nhất nhà cũng thể quấy rầy , khi gì cũng nhẹ giọng hết mức.
Kim Tố Châu thi đại học ở thế giới tương đương với thi khoa cử ở triều Đại Cảnh, cho nên cũng coi trọng. Mới tờ mờ sáng cô dậy chuẩn bữa sáng cho con trai, hôm thì là món sủi cảo cô tự , hôm thì nấu mỳ gà, no bụng ngon.
Tuy rằng ở cổng trường bán đồ ăn sáng, nhưng hiện giờ là thời điểm quan trọng, Kim Tố Châu lo lắng ăn đồ ăn vệ sinh đau bụng, ngày thường ngộ độc thức ăn cũng chẳng hề gì, nhưng giờ thì .
Thế nên hai đứa nhỏ cũng ké hai ăn bữa sáng mỹ vị.
Lục Lục còn ăn : “Lâu lắm bữa sáng cho chúng .”
Mọi ngày là hai chị em cổng mua màn thầu ăn hoặc buổi sáng dậy nấu mỳ cho cả nhà. Mỳ nấu chỉ trứng gà, giống bây giờ bao nhiêu là thịt.
Kim Tố Châu mỉm , “Chờ khi con thi đại học, cũng cho con ăn.”
Lục Lục còn thêm, chị gái bên cạnh ngăn cản, Phó Yến Yến bảo cô nhóc Hạ Nham. Lục Lục xoay đầu sang bên cạnh, thấy sách còn cầm thìa ăn sủi cảo.
Cô nhóc vội vàng bịt kín miệng, dám thêm nữa.
Hạ Nham ăn xong sủi cảo, vội ôm sách cửa, khi , Kim Tố Châu còn chuẩn nước và bánh quy cho , sợ thi xong môn đầu thì đói bụng, lúc đó thể ăn tạm bánh quy lót .
Kim Tố Châu và hai con gái còn tiễn tới cửa, “Thi cho , đừng căng thẳng quá, năm nay đậu thì sang năm thi .”
Hạ Nham xong dở dở , “Mẹ, thật cách động viên đó.”
Kim Tố Châu vỗ vỗ bả vai con trai, “Đương nhiên, đầu thi đậu thì nhất, chờ con thi xong, sẽ đưa con sang tỉnh bên chơi, là con còn sang chơi nào ?”
“Thật ? Thật quá.”
Lục Lục bên cạnh vội : “Con cũng .”
“Ừ cùng cả.”
Hạ Nham bước chân kiên định tới trường học, tới cổng trường còn dừng mua hai cái màn thầu, Kim Tố Châu thấy, là mua cho cô bé , nhưng cô cũng gì.
Lục Lục cũng thấy, khỏi thắc mắc: “Anh ăn cơ mà? Sao mua màn thầu, ăn còn no ạ?”
Phó Yến Yến vẻ mặt phức tạp bóng dáng Hạ Nham biến mất ở cổng trường, “Cũng hai họ thể lâu dài ?”
Cũng cô bé xem trọng tình cảm của trai và chị gái , mà là hai thích quá sớm, ít khi thể đến cuối cùng. Đặc biệt là chị gái , vẻ như cảnh gia đình còn phức tạp.
Kim Tố Châu thì nghĩ thoáng hơn, “Hiện tại hai đứa nó thấy vui vẻ là , tương lai thế nào thì , một việc cũng nhất thiết kết quả.”
Phó Yến Yến một tiếng.
Buổi trưa, Kim Tố Châu một bàn lớn đồ ăn, khi Hạ Nham về nhà , Kim Tố Châu bảo ăn , nhưng Hạ Nham ăn, đợi hai em gái học về ăn cùng.
Lúc ăn cơm, yên lặng hai em kể chuyện thú vị trong trường học, lúc tay cầm sách nữa.
ăn cơm xong, lập tức cầm sách vở xem , xem lẩm nhẩm ôn bài.
Kim Tố Châu giúp gì con trai phương diện học tập, chỉ thể hỗ trợ từ các phương diện khác, tỷ như nấu các món ăn ngon, như mua thêm một chiếc quạt điện đặt trong phòng , để mỗi tối thể tĩnh tâm sách.
Hai ngày thi xong, cho dù ngày nào cũng ăn ngon uống , nhưng quầng mắt Hạ Nham vẫn trở nên đen thui, thi xong môn cuối cùng là về nhà ngã thẳng xuống giường ngủ một mạch, buổi tối cũng dậy ăn cơm.
Mãi tới buổi sáng ngày hôm mới uể oải bò dậy tìm đồ ăn, Kim Tố Châu phần cơm cho trong bếp, ăn hết một bát cơm đầy mới cảm giác cả sống .
Kim Tố Châu đang vẽ tranh trong phòng khách, chiếc quạt điện khẽ khàng , mấy tờ giấy bên cạnh gió thổi cứ lật qua lật .
Cậu rửa xong bát đũa ngoài, đến đối diện Kim Tố Châu, đó bò mặt bàn , vô cùng nhàm chán khảy khảy chiếc bút bàn.
Thi đại học xong , đột nhiên gì, tạm thời mờ mịt.
Kim Tố Châu hỏi , “Không việc gì ?”
Hạ Nham lắc đầu, “Có ạ, con định thư cho Ngụy Ninh Thanh và Dương Anh Hùng, hỏi thăm xem hai đứa nó thi cử thế nào? Còn hẹn với mấy bạn học bờ biển nướng cá ăn, còn mấy quyển sách nữa, nhưng mà, hiện giờ gì cả ạ.”
Kim Tố Châu gật đầu, “Vậy cứ nghỉ ngơi mấy ngày, khi ba con còn dặn , chờ ba con huấn luyện xong về, sẽ quăng con trong quân huấn luyện một hồi, tiên để con thích ứng với cuộc sống trong bộ đội .”
Hạ Nham tới đây, tức khắc tinh thần chấn động, “Không chứ? Ba thật sự ?”
Kim Tố Châu , “Sao thế, con còn sợ ba con nữa ?”
Hạ Nham bĩu môi, “Không sợ ba, là con sợ chịu nổi.”
Kim Tố Châu , “Không , hơn mười ngày nữa ba con mới về, mấy ngày nay sẽ lo tẩm bổ cho con.”
Kim Tố Châu là , mấy ngày kế tiếp, ngày nào cô cũng nấu các loại canh bổ dưỡng cho Hạ Nham uống, tới khi Giang Minh Xuyên về nhà, Hạ Nham cao lên mấy phân, thể cũng rắn chắc hơn ít.
Giang Minh Xuyên về nhà một ngày, hài lòng dẫn Hạ Nham doanh trại, suốt một tháng thấy về, nếu nhận giấy báo nhập học, e là Hạ Nham cũng chẳng về nhà.
Giấy báo nhập học do thầy giáo đưa tới tận nhà, Kim Tố Châu nhận, buổi tối Hạ Nham về thấy tên trường học đỏ tươi ngoài bì thư, kích động nhảy lên, “Con đậu , ơi, con thi đậu ——”
Tiếng còn hét to hơn tiếng .
Kim Tố Châu cũng mừng cho .
Hạ Nham chạy tới khoe với Giang Minh Xuyên, xong còn bế Lục Lục lên nhảy nhót, Lục Lục vui vẻ khanh khách.
Phó Yến Yến bên cạnh Hạ Nham đang vui mừng nhảy nhót, trong lòng cũng thấy vui cho .
Đời Hạ Nham khó khăn lắm mới thi đậu trường quân đội, khi đó chẳng điều kiện như bây giờ, yêu thương , cũng vượt qua áp lực tâm lý lớn tới nhường nào mới từ một học sinh dốt thi đậu trường quân đội, cuối cùng hy vọng dập tắt một cách nhanh chóng.
Lần hẳn là sẽ như nữa.
Cuối cùng Hạ Nham thật cẩn thận cất giấy báo nhập học , còn sợ lỡ may mối mọt gì c.ắ.n , dùng giấy dầu bọc hai , đó cất kỹ trong hòm, đặt cả long não bên .
Sáng sớm hôm , ngoài gọi điện thoại, hỏi Ngụy Ninh Thanh và Dương Anh Hùng thi cử ?
Lúc về là giữa trưa, mặt là nụ rạng rỡ, hẳn là cả ba đều đạt kết quả , quả nhiên khoe: “Ngụy Ninh Thanh cũng đỗ trường của con, Dương Anh Hùng thì đại học Công Nghiệp cùng thành phố.”
Kim Tố Châu gật đầu liên tục, “Tốt quá quá , mấy đứa đều thi lắm.”
Hạ Nham cong môi vui vẻ, “Vâng ạ.”
Kim Tố Châu : “Thầy giáo con với , nếu con rảnh thì tới trường một chuyến, truyền thụ ít kinh nghiệm học tập.”
Hạ Nham còn nghĩ : “Vậy ngày mai con .”
Kim Tố Châu con trai về nhà nên buổi tối cố ý nhiều món ăn, lâu gặp, con trai ở bên ngoài chịu bao nhiêu khổ. Kim Tố Châu cảm nhận rõ ràng là con trai gầy nhiều, cũng đen hơn nhiều, mặt tay xuất hiện nhiều vết sẹo cả mới lẫn cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-84.html.]
Kim Tố Châu gì, chỉ bảo con trai ăn nhiều hơn chút, nhưng buổi tối khi lên giường ngủ, vẫn nhịn hỏi Giang Minh Xuyên, “Sao con trai nhiều vết thương như ? Anh đưa nó huấn luyện là chịu đòn thế?”
Giang Minh Xuyên cô thương con trai, nhưng vẫn bảo: “Tham gia quân ngũ đều như , thể thương? Không thương thì huấn luyện ? Lên chiến trường đều là chỗ c.h.ế.t.”
Kim Tố Châu phỉ phui hai tiếng, “Anh bậy cái gì đó? Anh cũng đừng huấn luyện khắc nghiệt tới mức thế chứ, đó là con trai đấy.”
Giang Minh Xuyên ừ ừ hai tiếng, thêm gì nữa hai cãi .
Kim Tố Châu vẫn chút đau lòng, dù cũng con trai nuôi từ nhỏ tới lớn, Hạ Nham còn hơn con trai ruột nhà khác. Như Ngô Tiểu Quân đó, khi còn nhỏ thì hiểu chuyện, nhưng Hạ Nham thế, từ nhỏ giúp việc nhà, khi cô m.a.n.g t.h.a.i sinh con còn xin nghỉ để chăm sóc cô, lúc cô ở cữ thì cũng lo liệu việc nhà, đôi khi thậm chí Kim Tố Châu còn nghĩ, con trai ruột chắc gì bằng .
“Không theo con đường ? Tưởng tượng thằng bé thường về nhà, trong lòng thấy khó chịu.”
Giang Minh Xuyên an ủi cô như thế nào, cô còn với , khi bọn trẻ trưởng thành ngoài sống độc lập, thể nào giữ bên cạnh cả đời, bảo nghĩ thoáng hơn một chút. Hiện tại nỡ cũng là cô.
Kim Tố Châu đột nhiên : “Được , để ở cạnh con trai nhiều hơn, chúng vẫn nên mua một căn nhà ở tỉnh bên , đến lúc đó cách mấy tháng là em sang thăm thằng bé, bằng thật sự khó gặp .”
Giang Minh Xuyên: “…cách mấy tháng em qua gặp thằng bé, thế thì ?”
Kim Tố Châu: “Không bận lắm ?”
Nói cô bắt đầu tính toán tính khả thi của việc mua nhà ở tỉnh bên, càng nghĩ càng cảm thấy thể , dù giá nhà bên đó hiện giờ cũng rẻ, mua nhiều thêm mấy căn để đó, thể cho thuê, khi còn kiếm đủ tiền chi tiêu cho bọn trẻ. Nếu chỉ dựa chút tiền lương của cô hiện giờ, e rằng tới khi đó đủ tiền chi tiêu trong gia đình. Bọn trẻ từ nhỏ quen ăn ngon, quần áo mặc đồ dùng cũng đồ , tiêu tiền cũng quen tiết kiệm, nếu chuẩn chút tài sản để cho bọn trẻ, e là cuộc sống của tụi nhỏ sẽ đáng thương bao nhiêu.
Ngày hôm , Hạ Nham tới trường học truyền thụ kinh nghiệm cho các em lớp chuẩn năm thi.
Tuy rằng còn khai giảng, nhưng nhiều học sinh chủ động tới trường học tập, khi các giáo viên trong trường , cũng tự động lên lớp dạy học.
Năm nay thành tích thi đại học của trường , khối hai lớp, mười một học sinh thi đỗ đại học, còn bảy học sinh thi đậu cao đẳng.
Thành tích của Hạ Nham là cao nhất, tới truyền đạt kinh nghiệm học tập và một mẹo giải đề cùng với hướng phân tích câu hỏi cho các em khóa trong một tiếng đồng hồ. Sau khi kết thúc chạy văn phòng giáo viên chơi, hôm nay gặp Lâm Chiêu Đệ, hỏi thăm xem kết quả thi của cô thế nào? Từ hôm điền nguyện vọng tới nay cũng hề gặp cô .
Khi Hạ Nham tới văn phòng, nhiều giáo viên đang trò chuyện trong phòng, thấy tới, đều nhiệt tình hỏi kế hoạch của thế nào, còn hỏi thành tích của em gái thế nào? Sau định học tại trường ?
“Em gái còn thông minh hơn em nhiều ạ, từ nhỏ thành tích của em nhất khối, nhiều năm như vẫn hề đổi, cũng là em học thế nào.”
“Thật quá giỏi, sẽ thành chiêu bài tuyển sinh của trường .”
Hạ Nham đầy tự hào, đó chuông học vang lên, các giáo viên cũng ôm sách lục tục ngoài, mới hỏi tới chuyện của Lâm Chiêu Đệ.
Chủ nhiệm lớp thấy hỏi Lâm Chiêu Đệ, thở dài thườn thượt, “Trường hợp của em thật đáng tiếc, em điền nguyện vọng cao, nguyện vọng một thì thiếu một điểm, nguyện vọng hai thì chọn trường thấp quá, nếu với thành tích của em thể một trường đại học hơn. cũng tệ , là một trường đại học sư phạm, về trường thể cô giáo, chừng còn là đồng nghiệp với thầy đấy.”
Nói xong thầy còn , vỗ vai Hạ Nham : “Còn em thì thầy lầm, trường đại học em chọn , sẽ tiền đồ giống ba em.”
Hoàn cảnh nhà Hạ Nham thầy chủ nhiệm cũng rõ, ba là lãnh đạo, là họa sĩ, gia cảnh , từ ăn mặc hàng ngày là thể , khác biệt nhiều so với nhiều bạn học trong lớp.
Đối với tình cảm mới chớm của hai học sinh , thầy cũng đôi chút, nhưng bởi vì thành thích của cả hai đều , thầy bèn dứt khoát vờ như thấy, nhưng xét đến sự chênh lệch giữa gia cảnh và trường đại học của hai đứa hiện giờ, thầy cũng để tâm cho lắm. Đặc biệt là cảnh gia đình của Lâm Chiêu Đệ, từ khi cô bé điền nguyện vọng , em tiết kiệm tiền cho gia đình.
“Là Đại học Sư Phạm nào ạ?”
“Trường trong thành phố chúng .”
Hạ Nham gật đầu, trò chuyện thêm vài câu với thầy chủ nhiệm lớp về.
Về đến nhà, Hạ Nham một tiếng với Kim Tố Châu, “Mẹ ơi, con sang thăm nhà bạn.”
Kim Tố Châu cũng nghĩ nhiều, đưa cho năm đồng, “Mua chút trái cây mang theo, thể tay tới nhà .”
Hạ Nham đáp , khi khỏi nhà còn cố ý vòng qua khu bán hoa quả mua ít quả vải và nho mang theo, tới nhà Lâm Chiêu Đệ bao giờ, nhưng nhắc tới , cũng mang máng xác định là ở .
Hạ Nham dựa theo trí nhớ vùng ngoại thành, cuối cùng tìm nhà Lâm Chiêu Đệ, nhưng tìm nhà của một bạn lớp bên cạnh, cũng may đối phương nhàLâm Chiêu Đệ ở , nên dẫn qua đó.
Hai qua hai ngọn núi, khi tới nơi, hơn một giờ chiều.
Lâm Chiêu Đệ đang nấu cơm trong nhà, cô mới kết thúc công việc về nhà, thể gì , em trai em gái còn nhỏ, trong nhà chỉ một ba , cho nên khi nghỉ cô sẽ tới đội sản xuất việc, mỗi ngày thể kiếm năm công điểm.
Bận rộn suốt một buổi sáng, mặt là bùn, cô cũng thời gian tắm rửa, về nhà chỉ rửa tay qua loa bếp nấu cơm. Ngày hôm qua cô cũng tới nhận giấy báo nhập học, là bạn học khác nhận dùm.
Nghĩ đến giấy báo nhập học của , Lâm Chiêu Đệ phần khổ sở, cô hối hận, nếu sẽ thế thì nguyện vọng hai nên đề trường ở tỉnh bên cạnh, như cô thể ở cùng thành phố với Hạ Nham.
trong tỉnh đó chỉ hai trường đại học trọng điểm, điểm chuẩn đều cao, còn các trường đại học bình thường khác thì cũng khác biệt quá lớn so với đại học trong thành phố , cô cảm thấy cần thiết tốn tiền vé xe như .
Trong lòng Lâm Chiêu Đệ thấy xót xa, còn đang nghĩ như , thấy một hình bóng quen thuộc đang tới cần, cô chỉ lướt qua nhận Hạ Nham.
nhanh cô nhận thấy chuyện gì đang xảy , hoảng hốt cuống cuồng chạy nhà.
Trong phòng thấy con gái cuống quýt chạy , khỏi nhíu mày, “Sao ? Xảy chuyện gì ?”
Lâm Chiêu Đệ lắc lắc đầu, đó c.ắ.n môi gục đầu xuống, cô bản lấm đầy bùn đất, đôi mắt dần dần đỏ lên.
Chẳng mấy chốc bên ngoài truyền đến tiếng gọi, “Lâm Chiêu Đệ, ở nhà ?”
Người đang định đáp lời, Lâm Chiêu Đệ khẩn cầu về phía bà, “Mẹ, cứ bảo con ở nhà.”
Người nhíu mày, Lâm Chiêu Đệ sợ hãi đáng thương về phía bà, “Xin đấy.”
Người trầm mặc con gái , đó với bên ngoài: “Chiêu Đệ nhà, việc gì ?”
Bên ngoài bạn học còn đang định trả lời, Hạ Nham cạnh chủ động : “Chúng cháu là bạn học của bạn , tới đây chúc mừng bạn thi đậu đại học, nếu bạn nhà, chúng cháu về ạ.”
Nói Hạ Nham đặt trái cây trong tay xuống, thấy cái nồi đang sôi sùng sục trong phòng bếp cạnh đó, nhưng vờ như thấy.
Bạn học thấy , cũng thêm gì, “Chúng cháu về ạ.”
Bên ngoài truyền đến tiếng chuyện, “Giờ về nhà luôn ?”
“Ừ, về thì trời tối mất.”
“Ừ.”
Hai khỏi, tới khi khỏi cổng, Hạ Nham mới nhịn đầu một , căn nhà nhỏ, vách tường bên ngoài đắp bằng đất, chỗ lớp đất tróc cả , nên chỗ lồi chỗ lõm
Bạn học đó nhịn : “Hình như thấy Lâm Chiêu Đệ.”
Hạ Nham dừng một chút : “Chắc là lầm , Lâm Chiêu Đệ .”
“Có khi thế.”
Trong phòng Lâm Chiêu Đệ đợi một hồi lâu mới ngoài, cô thấy túi trái cây treo ngoài cửa, đôi mắt đỏ lên, cô đột nhiên cảm thấy suy nghĩ của lúc đó thật là nực .
Tuy rằng cô và Hạ Nham thể học chung lớp, nhưng một cách vĩnh viễn thể vượt qua , giống như bây giờ, dũng khí để gặp một cô cũng .