Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 81

Cập nhật lúc: 2025-12-22 10:30:18
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi trưa ăm cơm xong, Kim Tố Châu cùng Lý Vân tới doanh trại bộ đội.

 

Bụng Lý Vân lớn lắm , ngày dự sinh cuối tháng . Trên đường : “Tránh đêm dài lắm mộng, em mau chóng ly hôn, đỡ cho xảy chuyện gì ngoài ý . Đương nhiên, cũng là vì chị cùng em, em mới dũng khí một chuyến .”

 

Nếu chỉ đơn độc một thì lẽ cô việc .

 

Kim Tố Châu hỏi: “Quyết định thật ?”

 

Lý Vân ừ một tiếng, “Vốn tính chờ con lớn mới ly hôn, nhưng giờ xem chờ nổi nữa .”

 

Nói xong còn ngừng một chút, “Em còn một chút tiền tiết kiệm, chi tiêu dè sẻn thì vẫn đủ, chờ con cứng cáp em sẽ bày quán, gì là vượt qua cả, sống như bây giờ mới là đau khổ.”

 

Kim Tố Châu tán đồng với suy nghĩ của cô , cô cảm thấy thể , nơi nam tôn nữ ti, phân chia chủ tớ, phụ nữ cũng thể ngoài việc nuôi sống bản , khó khăn gì mà vượt qua cả.

 

“Em cứ lo học y thuật cho , về thể ngoài mở phòng khám chữa bệnh.”

 

Lý Vân mỉm , “Vâng.”

 

Nghĩ đến y thuật, trong lòng cô cũng kiên định lên theo, sư phụ tiến bộ nhanh, thiên phú học Trung y, cô cũng cảm thấy học tệ. Đã từng tuổi , cô đặc biệt am hiểu về lĩnh vực gì, thể giáo viên cũng do bản may mắn, ngờ nhận công việc đó, nhưng chung quy cũng hề thích công việc đó bao nhiêu.

 

Đối với y thuật, cô lòng nhiệt thành, thể mất ăn mất ngủ nghiên cứu học tập.

 

Hai chị em xe tới doanh trại bộ đội, khi tới nơi, Lý Vân thẳng tới chỗ binh lính gác ở cửa rõ mục đích đến đây.

 

Cậu lính trẻ nhận Lý Vân, nhưng vẫn gọi điện thoại cho Đàm Huy. Kim Tố Châu cạnh Lý Vân chờ.

 

Một lát , một lính trẻ mặc quân phục chạy tới, khi chào một tiếng chị dâu, mới giải thích: “Doanh trưởng đang họp nên nhờ em tới đón chị dâu tới ký túc xá.”

 

Lý Vân bình tĩnh : “Không cần , họp ở ? tới cửa chờ .”

 

Cậu lính trẻ phần khó xử, nhưng vẫn : “Vậy , nhưng lẽ đợi mất một lúc.”

 

Lý Vân ừ một tiếng.

 

Vì thế Kim Tố Châu và Lý Vân theo tìm Đàm Huy, hai đến một dãy nhà hai tầng thật dài, gạch đỏ ngói đen, ở đây nhiều phòng, cửa mỗi phòng đều treo biển tên, thường xuyên binh lính mặc quân phục .

 

Lý Vân và Kim Tố Châu lính trẻ đưa tới một căn phòng trống ở tầng một, còn bưng tới hai chén , khi còn chuyện gì khác thì mới .

 

Kim Tố Châu uống hai ngụm tò mò lên , một lát , thấy từ cầu thang bên cạnh truyền đến nhiều tiếng bước chân, cô tò mò cửa , ngờ thấy Giang Minh Xuyên đằng .

 

Giang Minh Xuyên thấy cô cũng khá bất ngờ, sửng sốt một lát, đó thẳng tới chỗ cô.

 

Cậu lính dẫn đường đến chỗ đàn ông ở giữa gì đó, sang, đó thấy Lý Vân Kim Tố Châu.

 

Mày nhăn , nhưng vẫn sang hướng bên .

 

Giang Minh Xuyên chạy tới mặt Kim Tố Châu, tò mò hỏi cô: “Sao em tới đây?”

 

Kim Tố Châu hiệu cho về phía , “Đi cùng cô tới đây.”

 

Giang Minh Xuyên Lý Vân, cũng nhận , là đồ gì đó mà Kim Tố Châu nhận, vẫn luôn tưởng Kim Tố Châu ở nhà nhàn rỗi nhàm chán mới tìm việc để chứ là thật, chỉ nghĩ hai là bạn , nên gật đầu với Lý Vân.

 

Lý Vân để ý tới , cô lặng lẽ về phía đàn ông đang đến gần.

 

Đàm Huy cũng thấy Giang Minh Xuyên, chào một tiếng đoàn trưởng .

 

Giang Minh Xuyên tâm tư nhạy bén, cảm thấy Lý Vân khác thường, cũng thêm gì, ừ một tiếng, bảo Kim Tố Châu cùng .

 

Kim Tố Châu vui, nhưng Lý Vân : “Chị dâu, em chuyện riêng với .”

 

Trước đó hai chị em thỏa thuận, khi ai thể gọi sư phụ, khi khác thì cứ gọi chị dâu là , Kim Tố Châu cũng khác y thuật, cô dựa việc kiếm tiền, cũng bản gặp phiền phức.

 

Nghe cô , Kim Tố Châu bèn theo Giang Minh Xuyên ngoài, nhưng định xa, sợ Lý Vân gặp chuyện gì ngoài ý .

 

Đàm Huy hỏi Lý Vân, “Sao tới đây?”

 

Lý Vân nhận sự khác biệt, đoàn trưởng Giang cũng hỏi chị dâu như , nhưng trong giọng rõ ràng vui mừng nhiều hơn ngoài ý , mà đàn ông mặt , hiển nhiên hề chút gì vui mừng, thấy ngoài ý nhiều hơn.

 

Kỳ thật Lý Vân cũng chẳng hề yêu đàn ông mắt bao nhiêu, hai họ hàng giới thiệu, khi đó cảm thấy thích hợp nên mới tiến tới hôn nhân, chỉ nghĩ rằng cứ sống cuộc đời bình đạm mà thôi, nhưng cô ngờ rằng, cuộc đời bình đạm thấy, mà ngược cuộc sống của cô trở nên nát bét.

 

Lý Vân thẳng: “Buổi sáng em gái của bạn tới tìm em, yêu cầu chúng hãy ly hôn .”

 

Đàm Huy thấy , thèm suy nghĩ : “Cô gì? Không đồng ý ly hôn ?”

 

Lý Vân trong lòng lạnh, cô hiểu ý , vốn tin lời cô , cảm thấy lời cô đều mục đích khác, cách khác ở trong lòng luôn cho rằng phụ nữ sẽ bao giờ chuyện như . Mà ngược khả năng bịa chuyện để lừa gạt .

 

Lý Vân lạnh mặt, đột nhiên chất vấn: “Không hứa sẽ đưa cô ? Buổi sáng hôm nay cô chạy đến nhà lóc ầm ĩ là thế nào? trốn tránh các , các còn thế nào nữa? ly hôn nhưng đồng ý, mà cũng đồng ý chấm dứt quan hệ với cô , cam đoan với rằng, giữa hai vô cùng trong sạch, trong sạch mà như thế nữa ? Cô ly hôn về nhà đẻ mà tìm , sắp xếp cho cô ở thôn bên cạnh tận nửa năm, mà bảo là trong sạch? Giờ cô còn chạy đến nhà đập phá đồ đạc, mắng hổ, đang mang thai, xem trong sạch kiểu gì…”

 

Đàm Huy thấy giọng cô càng lúc càng to, sắc mặt biến đổi, sợ khác thấy, vội ngăn cản cô, “Được , giờ tạm đừng nữa.”

 

Sau đó vội hạ giọng : “Có hiểu lầm gì chúng tới ký túc xá ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-81.html.]

Lý Vân lạnh nhạt , “Sợ ? Hay là chột ? sẽ theo tới ký túc xá, nếu cô mang thai, với cũng cần kéo dài nữa, ly hôn, quan tâm tính kế gì, cuộc hôn nhân cần kết thúc, bằng sẽ tới thẳng chỗ lãnh đạo của báo cáo .”

 

Đàm Huy nhíu mày cô, “ và cô thật sự gì? Chúng còn tới bước ly hôn .”

 

Lý Vân lắc đầu, cũng buồn giải thích nữa, chỉ : “Không, tới , hiện giờ vô cùng khinh bỉ , cuộc hôn nhân cần thiết tiếp tục. Còn nữa, mấy năm nay tiền lương của đều đưa cho , xem như thanh toán một tiền phí cấp dưỡng nuôi con khi ly hôn.”

 

Đàm Huy mím môi cô.

 

Lý Vân hiểu rõ lắm tính tình của , cô cũng rõ vì khăng khăng chịu ly hôn, nhưng cô thật sự tiếp tục dây dưa với nữa, cho dù và cô ả thật sự trong sạch, cô cũng cần một đàn ông như , cảm thấy thật ghê tởm.

 

Cô đột nhiên lấy một chiếc kéo từ trong túi nhắm ngay cổ , ánh mắt lạnh băng Đàm Huy.

 

Vẻ mặt Đàm Huy biến sắc, Kim Tố Châu gần đó vẫn luôn chú ý tới Lý Vân cũng đổi sắc mặt.

 

Lý Vân uy h**p : “Nếu đồng ý, sẽ c.h.ế.t ngay mặt , , cho dù c.h.ế.t, cũng kéo theo, cái danh bức t.ử vợ , e là cũng thể nào tiến xa nhỉ?”

 

Đàm Huy khiếp sợ cô, cuống lên : “Em đừng kích động.”

 

Sau đó khổ não gãi gãi đầu, “Nhất định đến mức ? Anh thừa nhận, đó thật sự đưa cô , nhưng cô , mà rõ ràng với cô , cô cũng chỉ coi như trai, cô chỉ sợ trong nhà…”

 

Lý Vân những thứ , trực tiếp cắt ngang lời , “Ly hôn.”

 

Đàm Huy im lặng một một chút, thẳng ánh mắt kiên quyết của Lý Vân, suy sụp gục đầu xuống, “Được, ly hôn, chúng ly hôn, em đề điều kiện gì cũng đáp ứng, mỗi tháng sẽ gửi cho em một nửa tiền lương, em bỏ kéo xuống .”

 

Lý Vân , đó buông kéo xuống, nhưng vẫn : “Hy vọng thể , nếu , sẽ c.h.ế.t ngay ở cổng lớn nơi , để cho tất cả đều gì.”

 

Đàm Huy câu nào.

 

Lý Vân xoay thẳng, Kim Tố Châu lo lắng chạy tới, đỡ lấy cô , đó xoay đầu lạnh lùng đàn ông phía , cô nghĩ một chút nhưng vẫn nhịn mỉa mai: “Đây là đầu tiên thấy cảnh vợ bé nuôi bên ngoài chạy đến mặt vợ hợp pháp mắng c.h.ử.i nh.ụ.c m.ạ , quả là sống lâu thì chuyện gì cũng thấy, đây thích, hà cớ gì khổ em gái nhà chúng ? Cũng thể gả cho khác, gặp quả là xui tám kiếp.”

 

Lý Vân kéo tay Kim Tố Châu, nhỏ: “Chị dâu, em về nhà.”

 

“Được.”

 

Kim Tố Châu vội đỡ cô ngoài, cũng chào Giang Minh Xuyên lấy một câu.

 

Giang Minh Xuyên vốn định một hai câu với Kim Tố Châu, thấy lời Kim Tố Châu mới nhíu mày về phía Đàm Huy, Đàm Huy từ trong phòng bước , thấy bóng dáng hai càng càng xa, là đang nghĩ gì.

 

Trên đường, Lý Vân thuật một những gì cho Kim Tố Châu cùng với chuyện uy h**p Đàm Huy, “Em sợ đồng ý, tính tình em cương quyết, nếu quyết định ly hôn, sẽ d.a.o động .”

 

“Không hối hận? Nhỡ là hiểu lầm thì ?”

 

Vừa Kim Tố Châu hỏi Giang Minh Xuyên Đàm Huy là thế nào? Giang Minh Xuyên tích cách tệ, chỉ chút do dự quyết đoán, nhưng là .

 

Lý Vân lắc đầu, “Hiểu lầm cũng ly hôn, em quá chán cuộc sống kiểu rõ ràng như .”

 

Kim Tố Châu ừ một tiếng, “Cũng , em là thể chuyện lớn.”

 

Ngày thường ở nhà, Kim Tố Châu cũng thường khen Giang Minh Xuyên và các con như , nhưng , cô cảm thấy khen sai, cô thích tính cách quật cường và kiên quyết của Lý Vân, những như thế việc gì cũng sẽ kết quả .

 

Lý Vân , cho rằng Kim Tố Châu đang an ủi , nhưng vẫn : “Em .”

 

Hai đến đường cái, đợi một hồi lâu mới bắt một chiếc xe khách đến thành phố, khi trở thành phố, Kim Tố Châu hướng dẫn Lý Vân giấy tờ cho rõ ràng, đề phòng đối phương đổi ý, đặc biệt là phần đề cập tới tài sản.

 

Lý Vân gật đầu, nghiêm túc Kim Tố Châu .

 

Buổi tối Lý Vân tới nhà Kim Tố Châu ăn cơm,

 

So với cuộc sống ồn ào náo nhiệt, cô thích cuộc sống tĩnh lặng một hơn, ăn cơm ở nhà , cô sẽ nhiều thời gian sách hơn, cũng tốn thời gian cho những cuộc trò chuyện.

 

Lúc ăn cơm Kim Tố Châu kể chuyện hồi chiều cho hai con gái, chủ yếu là nhắc nhở khi hai đứa lớn lên tìm đối tượng thể tìm như thế , “Nếu thật sự trong sạch, cũng chẳng là chuyện gì, nhất thiết đòi sống đòi c.h.ế.t vì một đàn ông, cô Lý của hai đứa .”

 

Phó Yến Yến cảm thấy Kim Tố Châu nghĩ nhiều , “Mẹ yên tâm, tụi con ngốc cũng sẽ tổn thương chính .”

 

Lục Lục gật đầu, “ ạ, cô Lý vẫn quá hiền lành, nếu là con, ngay từ đầu con cần em bé trong bụng, rõ ràng là sống một hơn nhiều.”

 

Kim Tố Châu và Phó Yến Yến thấy lời , đều khá kinh ngạc về phía cô nhóc.

 

Lục Lục vẻ mặt vô tội, còn tưởng rằng sai gì , “Cô Lý cũng bà già , cuộc đời cô còn dài mà, ai thể gặp hơn ? Vì nhất định sinh em bé ? Bản chịu khổ, còn liên lụy tới con nữa.”

 

Tuy rằng Kim Tố Châu cảm thấy con gái lý, nhưng vẫn bảo: “Dù cũng là một sinh mệnh vô tội.”

 

“Cũng ? Em bé còn đời mà, còn gì cả, sinh cũng là cho em bé mà, chờ tìm ba , đến bụng cô Lý cũng mà.”

 

Kim Tố Châu xong thấy buồn , quả nhiên là lời của trẻ con.

 

Nào con gái lớn lúc nào cũng thông minh tuổi phụ họa theo : “Cũng lý, nếu bản còn tương lai thế nào, thì cần thiết liên lụy tới một sinh mệnh nhỏ khác.”

 

Sau đó cô bé xoay đầu với Kim Tố Châu: “Mẹ, thời đại khác biệt, đôi khi sinh con cũng là việc .”

 

Kim Tố Châu xong, rơi trầm tư.

 

 

Loading...