Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 80

Cập nhật lúc: 2025-12-22 10:30:17
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cơm nước xong xuôi hơn hai giờ chiều, dân trong thôn cũng về mà còn cùng chuyện trò.

 

Mấy nhà Chúc Anh ăn cơm, chỉ vội vàng tiếp đón khách, bọn trẻ là vui vẻ nhất, còn ăn xong chạy chơi, đặc biệt là Lục Lục, buổi sáng mặc một chiếc áo bông sạch sẽ màu xám, bao lâu chiếc áo chỗ đen chỗ trắng, ống tay áo ống quần còn ướt từng mảng, chiếc mũ đầu thì thấy , tóc tai cũng lộn xộn.

 

Phó Yến Yến đuổi theo hai đuổi kịp, nên để mặc cô nhóc, Phồn Phồn cũng ở đây, hai đứa lâu gặp, nên giờ cũng cùng .

 

Phương Mẫn còn kể với Kim Tố Châu: “Năm nay chị còn thư tới, bảo chị dẫn Phồn Phồn về ăn Tết, chị trả lời là về , tới nhà chồng ăn Tết. Cụ thể thì chị cũng kể rõ, hôm đó Phồn Phồn còn hỏi chị là ai ? Thằng bé cũng còn ông ngoại bà ngoại.”

 

Kim Tố Châu gật đầu, “Ở cách xa quá, lui tới cũng nhiều lắm, khó tránh khỏi thấy xa lạ.”

 

Phương Mẫn: “Thường ngày ở nhà cũng nhắc tới họ, đó hai họ cũng thư tới, cho nên Phồn Phồn cũng là bình thường. năm nay chỉ thư cho cho, còn gửi cho bọn chị hai trăm đồng, bảo là lì xì cho thằng bé.”

 

Kim Tố Châu xong nhướng mày, “Rốt cuộc là chuyện gì ?”

 

Cảm giác giống phong cách xử sự của cha .

 

Phương Mẫn giải thích: “Có lẽ là hai họ sợ chị về nhà họ, đó tiếp tục gửi một phong thư sang, rằng hiện giờ chị gái của chị thiết với nhà đẻ, còn gửi tiền về nhà đẻ chị , chỉ khi nào cần tiền chị mới về nhà.”

 

Kim Tố Châu khẽ thành tiếng, nâng chén lên uống một ngụm.

 

Hóa là nuôi cái ngữ ăn cháo đá bát, cảm thấy thật là thú vị.

 

Phương Mẫn: “Mẹ đẻ chị , cũng chính chị gái của nuôi chị, hồi đó giải thích là cẩn thận bế nhầm chị, nhưng chuyện thế nào cũng chỉ nhà họ mới rõ, đó thì họ đưa chị cho nhà em gái. Người em gái lúc đầu con, khi nhận nuôi chị thì sinh hai con trai, quê đều hai đứa trẻ đó là nhờ chị mang tới, nên nhà họ cũng dám đem bỏ chị, nhưng chê chị ăn tốn cơm tốn gạo nhà họ, ngày nào cũng bắt chị việc. Ông bà ngoại chị kể, khi tìm chị, chị gầy da bọc xương.”

 

Kim Tố Châu sức khỏe Phương Mẫn khá yếu, cũng cả bệnh dày, cũng đoán khi còn nhỏ chịu ít vất vả.

 

“Trong thư hai họ thực sự hối hận, hồi đối xử với chị, hy vọng thể bù đắp hết thảy, còn sẽ để căn nhà cho chị. giờ chị cần gì cả, họ nhắc tới chuyện hẳn là sợ về già ốm đau bệnh tật ai chăm sóc, còn giờ chị gái đối xử với bọn họ gì. Khi ba chị ốm viện chị cũng chỉ qua thăm một , lúc tới mở mồm là đòi tiền, cho thì mất, hai đứa cháu giờ cũng thiết gì với hai họ.”

 

Phương Mẫn bỗng nhiên , “Em xem nực ? Hiện giờ chị cũng nghĩ thoáng , dù gì chị cũng nợ họ cái gì cả, từ nhỏ cũng sống cùng hai họ, chẳng hề thấy áy náy gì, nếu hai họ ốm đau bệnh tật hoặc là chuyện khác, chị sẽ gửi chút tiền qua thôi, nhưng việc khác thì .”

 

Ở trong lòng cô , duy nhất chỉ ông bà ngoại, hai cha danh nghĩa .

 

Hiện giờ hai họ sống , cô cũng sẽ bỏ đá xuống giếng, dù là đắng là ngọt, cũng đều là sự lựa chọn của chính bản họ, là do khi đó họ cần cô .

 

Kim Tố Châu cảm thán : “Cả nhà chị gái của chị vốn vấn đề , kết cục hiện giờ của cha chị cũng chẳng gì là bất ngờ cả, chúng cứ sống cuộc sống của .”

 

Phương Mẫn ừ một tiếng.

 

Hai trò chuyện thêm một lát, Phương Mẫn mới đỡ bụng về phòng ngủ.

 

Kim Tố Châu thấy bên chỗ Bạch Cảnh Chi vẫn còn bận bịu, bèn tiếp tục đó ăn uống. Phó Yến Yến bên cạnh cô, “Cũng chẳng cha cô Phương gì hết , bọn họ còn rõ hơn bất kỳ ai khác, thiết với cô Phương là vì hiểu chuyện, thiết mấy cũng bằng con gái nuôi , mà giờ thì con gái nuôi nhờ cậy , cho nên tìm cô Phương, còn nhắc tới chuyện căn nhà.”

 

Hai vợ chồng đó hề hồ đồ chút nào.

 

Kim Tố Châu: “Phần lớn các bậc cha đều yêu thương con cái, nhưng cũng một là ngoại lệ.”

 

Phó Yến Yến mỉa mai một câu, “Rồng sinh rồng phượng sinh phượng, chuột con sinh đào hang.”

 

Kim Tố Châu mà phì , con gái đang mắng cả nhà chị gái của Phương Mẫn, tức giận dứ dứ trán cô bé, “Con bé , quá lém lỉnh .”

 

Phó Yến Yến sờ sờ trán, khóe miệng khẽ cong lên, cô bé thích Kim Tố Châu đối xử mật như với , cảm giác cưng chiều.

 

Bữa tiệc tới hơn ba giờ chiều mới tan, đó dân trong thôn còn giúp đỡ dọn dẹp, Bạch Cảnh Chi và nhà Chúc Anh tiễn nhà Kim Tố Châu tới tận đầu thôn, Kỷ Lăng và mấy chiến hữu chở họ về huyện thành.

 

Mọi việc xong xuôi, ngày mai cả nhà Kim Tố Châu về , Bạch Cảnh Chi nỡ xa họ, nắm c.h.ặ.t t.a.y Kim Tố Châu buông, đôi mắt đỏ hoe, “Chị dâu ——”

 

Kim Tố Châu vỗ vỗ tay cô, “Hôm nay là ngày vui, , cũng gặp , cuối năm nay gặp , đến lúc đó khi còn ôm một bé con.”

 

Bạch Cảnh Chi , “Nào nhanh như ?”

 

Kim Tố Châu một cách sâu xa, “Ai mà chứ.”

 

Bạch Cảnh Chi nghĩ đến Kỷ Lăng, đỏ bừng mặt.

 

Mấy Kỷ Lăng đưa cả nhà Kim Tố Châu về nhà khách huyện thành, ở nhà khách một đêm, sáng sớm hôm , cả nhà xuất phát tới bến xe.

 

Bọn họ tương đối sớm, ngờ rằng Kỷ Lăng còn chở Bạch Cảnh Chi tới tiễn họ.

 

Ngồi bên cửa sổ xe khách, bọn trẻ sức vẫy tay với hai ở bên ngoài, Hạ Nham còn hung dữ : “Chú út, chú đối với cô út cháu một chút, bằng cháu sẽ tha cho chú , sang năm cháu cũng trường quân đội .”

 

Kỷ Lăng mỉm , “Chờ cháu đỗ trường quân đội tới mấy câu .”

 

Hạ Nham hừ một tiếng, dứ dứ nắm tay thị uy.

 

Tới khi xe chạy xa còn thấy nữa, Kỷ Lăng mới với Bạch Cảnh Chi: “Cả nhà em ai là dễ chọc cả.”

 

Bạch Cảnh Chi đôi mắt cong cong, “Đó là đương nhiên, đều thương em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-80.html.]

 

Trước dám như , nhưng hiện tại cô thể hết sức tự nhiên, bởi vì cả nhà thật sự đều yêu thương cô.

 

Kỷ Lăng nhéo nhéo má cô, “Bởi vì em xứng đáng.”

 

Bạch Cảnh Chi càng thêm vui vẻ.

 

Cả nhà Kim Tố Châu xe khách lên thành phố, đó lên tàu về tỉnh G, tàu hỏa mất hai ngày hai đêm, về đến nhà hơn chín giờ tối.

 

Lục Lục Giang Minh Xuyên ôm trong lòng ngủ , Kim Tố Châu cũng mệt, nhưng vẫn cùng Hạ Nham bếp đun nước nóng tắm rửa.

 

Cả nhà tắm rửa xong hơn mười giờ tối, sáng sớm hôm , Giang Minh Xuyên doanh trại, Kim Tố Châu ngủ dậy khá muộn, khi cô dậy Hạ Nham cũng tới trường tự học , chỉ còn hai con gái trong phòng khách gặm bánh bao.

 

Nhìn thấy Kim Tố Châu, Phó Yến Yến giải thích một câu, “Sáng nay mới mua, vẫn còn nóng.”

 

Kim Tố Châu ừ một tiếng, trong bếp rửa mặt , rửa mặt xong cũng cầm một cái bánh bao ăn.

 

Phó Yến Yến : “Vừa con thấy nhà cô Lý hàng xóm vọng sang tiếng cãi , chúng cần qua xem thử ?”

 

Kim Tố Châu xong nhíu mày, “Cãi với ai ?”

 

“Con , giọng còn cũng là giọng nữ, mắng c.h.ử.i những lời th* t*c.”

 

Kim Tố Châu ăn xong hai cái bánh bao, phủi phủi tay, “Hai đứa con cứ lo bài tập , sang nhà hàng xóm xem thử.”

 

Phó Yến Yến cũng , nhưng thấy ánh mắt tò mò của em gái bên cạnh, vẫn gật đầu đáp , thể dạy hư trẻ con .

 

Kim Tố Châu lấy một ít đặc sản hôm qua mang về cửa, cửa nhà hàng xóm đóng kín, cô gõ hai , thấy ai mở cửa mới gọi một tiếng, “Lý Vân, là chị.”

 

Vừa dứt lời lâu, bên trong truyền đến tiếng bước chân từ xa tới gần, ngay đó cửa mở , Lý Vân mang đôi mắt sưng đỏ cô, gắng nặn một nụ , “Sư phụ về khi nào?”

 

“Tối hôm qua tầm chín mười giờ tối.”

 

Lý Vân gật đầu, “Mau nhà một lát, mấy hôm nay em học tới nội kinh hiểu lắm, mấy chỗ cần hỏi chị.”

 

“Được.”

 

Kim Tố Châu xách đồ và nhà, bố cục hai nhà cũng gần tương tự , cô thuần thục tới hướng phòng khách, vốn định chỉ lướt qua thôi, ngờ rằng lướt mắt qua chú ý tới mảnh vỡ trong một góc, như là mảnh vỡ từ một cái cốc.

 

Cô cũng hỏi nhiều, đặt đồ mang sang lên bàn, “Đây là đặc sản ở quê nhà chồng cô em chồng chị, em nếm thử xem, hương vị cũng tồi, chỗ lạp xưởng đem hấp xào ăn đều ngon, bánh tổ* thể nấu chung vơi bánh trôi.”

 

*Bánh tổ(niên cao) là loại bánh truyền thống thường dịp Tết ở Trung Quốc, nguyên liệu gạo nếp, đậu đỏ và đường.

 

Lý Vân rót cho cô một tách , : “Cảm ơn sư phụ.”

 

“Này gì mà cảm ơn?”

 

Kim Tố Châu nhận lấy tách , hỏi thẳng: “Vừa thấy bên nhà em ầm ĩ, lo lắng, xảy chuyện gì ?”

 

Lý Vân cũng giấu giếm gì cô, khổ : “Còn thể là chuyện gì? Em gái bạn của tìm sang đây, cô ả m.a.n.g t.h.a.i , bảo em chủ động ly hôn với .”

 

Kim Tố Châu ngước mắt cô, “Không chồng em khăng khăng rằng hai họ trong sạch lắm ?”

 

Vẻ mặt Lý Vân c.h.ế.t lặng, “Ai ?”

 

Kim Tố Châu tức giận : “Trước đó với em như thế nào? Bắt chồng em tiễn cô mà, vẫn còn ở đây?”

 

Lý Vân mím môi, “Anh hứa với em sẽ đưa cô ả , em cũng cho rằng .”

 

Kim Tố Châu ừ một tiếng, “Giờ em tính thế nào?”

 

Lý Vân xoa xoa bụng, “Vốn chỉ con sớm sinh , chờ khi sinh con em sẽ chuẩn ly hôn, nhưng giờ thì, hề liên quan gì với hết cả.”

 

“Việc của chồng em, nếu phụ nữ tìm tới tận nhà đang mang thai, cũng coi như nhược điểm, chị mong rằng em mềm lòng, nắm chắc lấy nhược điểm , ép chuyển hết tài sản mấy năm nay thành tiền cho em, bằng thì uy h**p rằng sẽ báo cáo thẳng lên bên quân đội, để mất cả chì lẫn chài luôn.”

 

Lý Vân giơ tay lau nước mắt, gật đầu liên tục, “Sư phụ, em , sẽ mềm lòng nữa .”

 

Vốn suy nghĩ trong lòng còn đang rối bời, giờ thấy mấy lời của Kim Tố Châu, tâm trạng cũng dần dần định , bên cô đưa cho cô lời khuyên, trong nháy mắt còn thấy sợ nữa.

 

Loại đàn ông như thế , xưa nay Kim Tố Châu đều coi thường, tuy rằng cô cũng , nhưng vẫn cảm thấy ghê tởm.

 

Lý Vân đột nhiên : “Sư phụ, buổi chiều nay em tới doanh trại quân đội, bọn họ khinh quá đáng.”

 

Kim Tố Châu bụng cô , “Nếu em , chị cùng em.”

 

Lý Vân cảm kích cô, đó kiên định : “Em ly hôn với .”

 

 

Loading...