Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 79

Cập nhật lúc: 2025-12-22 10:30:16
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi về đến nhà, cả nhà nghỉ ngơi dưỡng sức một chút. Năm nay ăn Tết ở thủ đô, tuy rằng ở thời gian dài, nhưng những gì cần chuẩn vẫn chuẩn , Giang Minh Xuyên dẫn theo bọn trẻ ngoài một chuyến, tới tòa nhà bách hóa mua câu đối, đường, thịt và rau.

 

Kim Tố Châu và Bạch Cảnh Chi ở nhà chuẩn cơm tối.

 

Bạch Cảnh Chi hỏi chị dâu khi m.a.n.g t.h.a.i cần chú ý những gì? Cô kinh nghiệm, sợ đến lúc đó chuyện tìm để hỏi

 

Kim Tố Châu xong cân nhắc một chút , “Thế , giêng chị liên hệ với chị Tiền Ngọc Phượng, hỏi xem chị thể tìm một thích hợp , nếu , tìm một tới đây chăm sóc cho em, bình thường em cũng bận rộn, cũng thời gian nấu cơm giặt đồ, chăm sóc cho em cũng .”

 

“Sao ạ? Giờ tìm chăm sóc cho em ạ, như kỳ lắm ?”

 

Bạch Cảnh Chi quen khác chăm sóc, cứ luôn cảm thấy xứng.

 

“Có gì mà kỳ? Em xem mợ của Kỷ Lăng đó, chẳng nhà chị Phương em cũng tìm chị Trương Thu Lai tới giúp , giờ cả nhà chị , đôi bên cùng lợi là chuyện mà, em chỉ cần việc ngoài, ai ?”

 

Bạch Cảnh Chi gật đầu, do dự : “Em ý Kỷ Lăng là, nếu em mang thai, bà sang chăm sóc cho em.”

 

“Tuyệt đối đừng, việc chị từ chối hộ em , em cũng đừng mềm lòng, để lớn tới chăm sóc cho em, cho dù tính tình em , nhưng về lâu về dài thể nào cũng va chạm, mà lớn trong nhà, đến lúc đó chỉ thể để em chịu ấm ức thôi. Tiền lương của Kỷ Lăng thấp, tiền lương của em cũng cao, tìm một tới giúp việc nhà cho em cũng ảnh hưởng gì nhiều, cuộc sống quan trọng nhất là thoải mái, em đến lúc đó sắc mặt khác mà sống ?”

 

Bạch Cảnh Chi tưởng tượng đến cảnh chị dâu , vội vàng lắc đầu, từ nhỏ liền cô sắc mặt cha nuôi mà sống, thật sự tiếp tục sống như , cô cũng chẳng khéo ăn khéo , dỗ dành khác, khi đó e là chỉ thể tự chịu ấm ức mà thôi.

 

“Không sợ, điều kiện nhà chúng hơn nhà Kỷ Lăng, nên cần tự tin vẫn tự tin, đừng chuyện gì cũng theo , nếu Kỷ Lăng , vẫn giận dỗi cãi c.h.ử.i cho chị, bằng còn tưởng rằng em dễ bắt nạt đấy.”

 

Bạch Cảnh Chi trợn tròn mắt chị dâu, đồng nghiệp cô sắp kết hôn, đều sống hòa thuận với Kỷ Lăng, nên cãi giận dỗi gì đó, ngờ rằng chị dâu xúi cô cãi . Cô khó hiểu hỏi một câu, “Cãi thể ảnh hưởng tới tình cảm đôi bên ?”

 

“Có gì mà ảnh hưởng ? Quan hệ giữa hai vợ chồng gió Đông át gió Tây, thì là gió Tây thổi bạt gió Đông thôi. Em cuộc sống thế nào, phụ thuộc em mà là do đối phương, nếu em lúc nào cũng nhún nhường thì chuyện gì cũng theo Kỷ Lăng, nếu em chủ gia đình, cần dỗ thì dỗ, cần cãi thì cãi, ngay từ đầu thiết lập địa vị của bản .”

 

Nói xong cô còn nhướng mày về phía Bạch Cảnh Chi, hỏi một câu, “Đã hiểu ?”

 

Bạch Cảnh Chi ngờ rằng khi kết hôn còn học nhiều thứ như , tuy rằng cảm thấy khó, nhưng vẫn gật đầu : “Nhớ ạ, em sẽ thử xem.”

 

Kim Tố Châu , “ cũng dỗ dành, nên ngọt thì ngọt, dù gì cũng hại cho chúng .”

 

Bạch Cảnh Chi cũng , tuy rằng ngoài cô cũng chẳng khéo ăn khéo cho lắm, nhưng giống như lời chị dâu, ở mặt Kỷ Lăng cô cũng cách khen ngợi, giờ mỗi Kỷ Lăng tới thăm cô, cô lười dọn dẹp nhà cửa nấu cơm cho cô.

 

Khi Giang Minh Xuyên và bọn trẻ về, trong tay mỗi đều khệ nệ xách theo túi lớn túi nhỏ, chỉ mua thịt và đồ ăn, còn mua thêm quần áo mới và giày mới.

 

Lục Lục vui vẻ nhất, khi ngoài vẫn mặc bộ quần áo cũ, lúc về mới từ đầu đến chân, tóc còn cài hai bông hoa hồng nhỏ.

 

Vừa cửa cô nhóc mấy vòng quanh Kim Tố Châu và Bạch Cảnh Chi, hỏi xem .

 

Bạch Cảnh Chi : “Đẹp, Lục Lục xinh nhất.”

 

Lục Lục hài lòng trở trong phòng khách, bắt đầu nhảy chân sáo chơi.

 

Bữa tối ăn cơm, hai ngày nay để cho tiện, ăn mì sợi và sủi cảo, Cung Tiêu Xã bên ngoài bán sẵn, ở đây thời tiết lạnh, mấy món đều đông cứng cả , mua về nhà chỉ cần nấu chín là , nhưng ăn nhiều cũng ngán.

 

Ăn xong bữa cơm ngon miệng, cả nhà đều thấy dày thoải mái hơn nhiều.

 

Bạch Cảnh Chi : “Kỷ Lăng quê ăn màn thầu thôi, cũng qua đó ăn quen .”

 

Giang Minh Xuyên: “Trước đừng là màn thầu, ngay cả vỏ cây cũng mà ăn, gì mà ăn quen ?”

 

Kim Tố Châu tức giận trừng , “Nhà cũng cao quý gì, họ ăn gì thì chúng ăn đó.”

 

Bạch Cảnh Chi cảm thấy quả nhiên cùng một nội dung chị dâu chuyện dễ hơn hẳn, đáp .

 

Ăn cơm xong, Giang Minh Xuyên và Hạ Nham bếp rửa bát, Kim Tố Châu lén với Bạch Cảnh Chi: “Có mấy lời chỉ chúng , đừng với trai em, chấp với cái tên cứng nhắc đó.”

 

Bạch Cảnh Chi mím môi , .

 

Vốn đang định kể với trai chuyện của và Kỷ Lăng, nhưng giờ ngẫm vẫn nên thôi , đúng thật là tên cứng nhắc như chị dâu , vẫn là chị dâu thương .

 

Kim Tố Châu : “Sáng mai thể dậy muộn hơn chút, ở nhà cần quá câu nệ, sang năm em sẽ tới nhà Kỷ Lăng ăn Tết, sẽ tự do như bây giờ.”

 

Bạch Cảnh Chi xong trong lòng chút khó chịu, giọng rầu rĩ : “Em bàn bạc với Kỷ Lăng , sẽ lượt ăn Tết ở từng nhà, vì mà chỉ thể tới nhà ? Anh chị cũng chỉ một em là em gái.”

 

Kim Tố Châu , “Kỷ Lăng như thế nào.”

 

“Anh , nhưng cũng thật sự đồng ý .”

 

Giang Minh Xuyên từ trong bếp cũng thấy, vẻ mặt phần dễ coi hơn lúc nhiều, : “Nói sai, vì chỉ thể tới nhà trai ăn Tết.”

 

Rồi với hai cô con gái: “Đã , học hỏi cô út con đấy.”

 

Phó Yến Yến nghĩ : “Con sẽ kết hôn .”

 

Giang Minh Xuyên cảm thấy vấn đề gì, “Cũng , kết hôn cũng , ba nuôi con.”

 

Lục Lục nào cũng phụ họa theo chị gái, khó gì, đôi mắt mở to chỉ hết bên nọ sang bên .

 

Phó Yến Yến cũng thấy quen, nhịn xoay đầu em gái, “Em thì ?”

 

Lục Lục chút chột , đó nhỏ rí: “Em kết hôn, ôi, em hứa với Tiểu Cửu, nếu lớn lên em gả cho , sẽ mua nhiều chocolate cho em ăn.”

 

Giang Minh Xuyên: “……”

 

Phó Yến Yến nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn nhịn , cả giận : “Nhà còn thiếu đồ ăn cho em ? Chỉ cần chocolate là dỗ em mất đúng ?”

 

Vẻ mặt Lục Lục vô tội, “ nhà chocolate mà.”

 

Giang Minh Xuyên c.ắ.n răng : “Ngày mai sẽ mua cho con.”

 

Lục Lục hớn hở, “Vậy con gả cho Tiểu Cửu nữa.”

 

Lúc vẻ mặt Giang Minh Xuyên mới hòa hoãn hơn.

 

Mà Kim Tố Châu tức giận, lời trẻ con thể coi là thật ?

 

Hạ Nham nhéo nhéo má em gái, “Chỉ ăn.”

 

Lục Lục hứ một tiếng, “Không ăn thì gì? Cái miệng rộng còn dùng để ăn ?”

 

Câu , Hạ Nham quả cách nào phản bác.

 

Nghỉ ngơi hai ngày, hôm nay là giao thừa, cả nhà ngủ đến hơn mười giờ sáng mới dậy.

 

Sau khi ăn qua loa chút điểm tâm, cả nhà bắt đầu chuẩn cơm tất niên, Giang Minh Xuyên và Hạ Nham nấu nướng trong bếp, Kim Tố Châu cùng Bạch Cảnh Chi quét tước nhà cửa, dán câu đối, đó hai chị em phòng khách vằn thắn. Yến Yến và Lục Lục phụ trách nặn bánh trôi, Lục Lục chỉ nghịch thôi, cứ xoa tròn viên bột đập bẹp, nặn xong còn khoe khoang khắp cả nhà một lượt, khi khen ngợi, nghịch tiếp.

 

Bởi vì ngay đầu năm mới , cho nên bữa cơm tất niên nhiều lắm, sợ rằng ăn hết, buổi tối chỉ sáu món ăn, ngụ ý Lục lục đại thuận.

 

mỗi món đều đầy đặn, cả nhà vây quanh bàn ăn cơm vô cùng náo nhiệt, rượu ở tiệc đưa dâu mấy ngày hôm còn uống hết, Giang Minh Xuyên mang cả về, là rượu mơ nồng độ cồn thấp, uống cũng ngọt, hai đứa nhỏ còn uống mấy ngụm.

 

Cả nhà ăn cơm uống rượu, tửu lượng Hạ Nham , uống nhiều còn say, bèn cầm chiếc đũa gõ xuống bàn bắt đầu hát.

 

Bài hát học khi xem TV ở nhà ông cụ Chương, êm tai, nên thuộc lời.

 

Phó Yến Yến tiếng hát khàn khàn vỡ giọng như vịt đực Hạ Nham, gương mặt tươi tràn đầy hạnh phúc của những khác, trong lòng cũng thấy nhẹ nhàng hơn.

 

Đây là những trải nghiệm giống đời , cô bé hy vọng mỗi năm đều thể như thế.

 

Mùng một chúc Tết, sáng sớm ngày mồng ba cả nhà thu dọn xong xuôi xuất phát tỉnh H, sợ buổi sáng đông , trời còn sáng cả nhà xuất phát, nhưng khi tới ga tàu hỏa mới thấy ở đó vô cùng đông đúc, nhiều thậm chí còn ngủ bên ngoài ga tàu, đông tả xiết.

 

Từ thủ đô đến tỉnh H mất hai ngày một đêm, Giang Minh Xuyên mua vé giường , cả nhà ở trong một toa tàu, ở cùng một chỗ khiến yên tâm.

 

Hai con gái ngủ ở giường giữa, Kim Tố Châu và Bạch Cảnh Chi ở giường , Hạ Nham và Giang Minh Xuyên ngủ ở cùng.

 

Một đường ăn ăn uống uống tới tỉnh H, Kỷ Lăng cả nhà tới, chờ sẵn ở ga tàu hỏa đón họ. Anh cao, cả nhà Kim Tố Châu xuống tàu thì thấy, vội tiến lên đón lấy hành lý tay Bạch Cảnh Chi.

 

Kim Tố Châu ôm Lục Lục, Giang Minh Xuyên ôm Yến Yến và xách hành lý, Hạ Nham với Bạch Cảnh Chi phụ trách hành lý còn .

 

Kỷ Lăng nhận hết bộ hành lý trong tay Bạch Cảnh Chi và Giang Minh Xuyên, “Nhà em đủ chỗ ở, sắp xếp chỗ ở huyện, cả nhà em cũng bàn bạc , để Cảnh Chi đưa dâu nhà khách huyện.”

 

Khi tới đây, lén về phía Giang Minh Xuyên và Kim Tố Châu, chủ yếu là Kim Tố Châu, hiện giờ coi như cũng nhận , tuy rằng Giang Minh Xuyên chút địch ý với , nhưng chủ yếu là vì quá yêu thương Cảnh Chi, luyến tiếc cô em gái duy nhất . chị dâu của Bạch Cảnh Chi, bề ngoài thì ôn hòa dễ chuyện, kỳ thật trong lòng đều tính toán, tính tình khó thấu.

 

Quả nhiên là Giang Minh Xuyên : “Bên nhà em cứ bàn bạc quyết định là .”

 

Kim Tố Châu hỏi thêm một câu, “Phòng cưới sắp xếp thế nào?”

 

Kỷ Lăng : “Đã chuẩn xong cả , đó em còn tìm sửa sang một chút, tường màu trắng xanh, còn đóng thêm tủ và bàn, định nếu chúng em về nhà cũng chỗ ở thì tiện hơn.”

 

Kim Tố Châu gật đầu, “Vậy là , nhà chị thật cũng chỉ là gia đình bình thường thôi, quá chú trọng tới mấy thứ đó, chỉ xem thái độ mà thôi, thấy nhà em coi trọng Cảnh Chi, nhà chị mới yên tâm giao Cảnh Chi cho em. Hiện giờ xem , nhà em quả thực , em gái chị lầm .”

 

Kỷ Lăng xong trong lòng cũng khẽ thở phào, nghiêng đầu về phía Bạch Cảnh Chi. Bạch Cảnh Chi thẹn thùng với , cũng theo.

 

Anh nghĩ thầm một chị dâu như cũng khá , Cảnh Chi cũng thể bớt nhọc lòng.

 

Kỷ Lăng dẫn họ khỏi ga tàu hỏa, xe khách lên huyện thành , khi đặt hết hành lý xuống nhà khách, dẫn họ ngoài ăn cơm, lúc trời tối . Sau khi ăn cơm xong đưa cả nhà Kim Tố Châu về nhà khách, định sáng mai đến đón họ.

 

Nhà Kim Tố Châu ngủ nhà khách ngủ một đêm, đêm nay, Bạch Cảnh Chi ngủ cùng Kim Tố Châu, Giang Minh Xuyên còn cách nào, đành nhường vợ cho em gái, còn sang ngủ tạm với con trai một đêm.

 

Buổi tối Bạch Cảnh Chi và Kim Tố Châu trò chuyện thật lâu, khi ngủ, Bạch Cảnh Chi ôm cánh tay Kim Tố Châu : “Chị dâu, thể gặp chị, em thật sự cảm thấy vô cùng may mắn, thật hy vọng một ngày em thể giống như chị, thấu chuyện.”

 

Kim Tố Châu thấy thì sửng sốt, đó thì trở nên im lặng, tới khi thấy bên cạnh truyền tiếng hít thở nhỏ, mới khẽ khàng thở một tiếng, chút bất đắc dĩ : “Nhìn thấu chuyện giống như chị chẳng cả, đều đ.á.n.h đổi từ nhiều bài học kinh nghiệm.”

 

Bạch Cảnh Chi thấy, Kim Tố Châu ngủ , cứ căn phòng tối đen.

 

Có đôi lúc cô dạy dỗ con gái trở nên khéo léo, khéo đưa đẩy giống như , sẽ bớt nhiều đường vòng, đôi lúc hy vọng các con vẫn luôn thiện lương đơn thuần.

 

Sáng sớm ngày hôm , Kỷ Lăng đến đón , cả nhà Kim Tố Châu ăn sáng xong thì theo Kỷ Lăng tới nhà .

 

Nhà Kỷ Lăng cách huyện thành tầm mười mấy km, cùng hai chiến hữu xe đạp tới, chở Bạch Cảnh Chi và Yến Yến, một chiến hữu đưa xe đạp cho Giang Minh Xuyên để chở Kim Tố Châu và Lục Lục, nên hai chiến hữu chung một chiếc xe, còn chở theo Hạ Nham.

 

Đi nửa đường, chiến hữu đạp xe nổi nữa , mới đổi cho lái, lúc xuống xe còn vỗ vỗ bả vai Hạ Nham, “Thằng nhóc cũng nặng gớm, tham gia quân ngũ là một mầm non đấy.”

 

Hạ Nham ha ha, “Sang năm em sẽ thi trường quân đội.”

 

Anh xong càng thấy vui, “Khá lắm, thường xuyên qua đây chơi nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-79.html.]

 

“Đương nhiên, cô út em gả tới đây mà, chắc chắn em sẽ thường xuyên qua đây.”

 

Bạch Cảnh Chi , cũng đầu .

 

Lục Lục vịn cổ xe ba, vui vẻ hét, “Ba ơi đạp nhanh lên.”

 

Đạp xe hơn nửa giờ, tới đội sản xuất ở quê Kỷ Lăng, nhà ở đội sản xuất bốn, đưa mắt một vòng, chung quanh là ruộng đồng và nhà cửa.

 

Chúc Anh dẫn con gái cháu ngoại ở cửa đội sản xuất cửa, chung quanh còn ít , thấy bọn họ tới, đều duỗi dài cổ tò mò sang. Chú thím Kỷ Lăng cũng tới, nhưng đó mà chỉ trong một góc gần đấy tò mò .

 

Tới khi thấy Bạch Cảnh Chi xuống từ xe Kỷ Lăng, đều nhịn kinh ngạc cảm thán, một thím lạ mặt còn khen một câu, “Đây là khuê nữ nhà ai ? Cũng quá xinh .”

 

Bạch Cảnh Chi hiểu, thẹn thùng cúi đầu.

 

Chúc Anh vội vàng tiến lên giữ tay cô, “Ây da, đừng , đừng con dâu thẹn thùng.”

 

Rồi chào hỏi Kim Tố Châu, “Mọi vất vả , đường tới nhà chị khó , nhanh về nhà chị uống chén nóng.”

 

Kỷ An cũng nhiệt tình : “Mau về nhà mau về nhà thôi, trong nhà ấm áp.”

 

Kim Tố Châu , “Không mệt mệt ạ, vui còn kịp đây .”

 

Chồng Kỷ An cũng tới, cũng nhiều, chủ động nhận lấy chiếc xe đạp Giang Minh Xuyên đang dắt, Giang Minh Xuyên thấy thế, mới trò chuyện cùng vài câu.

 

Mấy cô bác trong thôn nhiệt tình vây quanh, còn lén kéo Kỷ An sang một bên hỏi nhỏ Kim Tố Châu là ai?

 

Kỷ An giải thích: “Là chị dâu của chị dâu cháu.”

 

“Kết hôn ?”

 

“Con chị còn lớn tướng , cô thấy ba đứa ? Đều là con của chị .”

 

Thím kinh ngạc, “Vậy cũng quá trẻ .”

 

Bên cạnh cô khác chê thím , “Sao nào, chị vẫn còn đang tính mai cho con trai chị đấy ? Cũng xem điều kiện bao nhiêu.”

 

Thím tức giận lườm, “Ai cần chị lo?”

 

Kỷ An họ cãi , vội nhân cơ hội chuồn mất.

 

Chúc Anh dẫn cả nhà Kim Tố Châu về nhà, nhà chị ba gian, căn phòng lớn ở giữa cùng gian nhỏ bên cạnh cũ kỹ, hẳn là xây dựng từ , gian bên trái dường như mới sửa sang , màu tường trắng hơn hẳn.

 

Quả nhiên, Kim Tố Châu thấy Chúc Anh : “Gian cũng do bọn trẻ tìm tới sửa sang , nhưng lúc dựng nhà nghĩ cũng neo , nên chỉ xây ba phòng và nhà bếp, vặn đủ cho chị với An An ở, dù gì cháu Kỷ Lăng cũng chẳng mấy khi về nhà, xây cũng lãng phí. Gian mới sửa , các em đến xem thế nào?”

 

Nói kéo Kim Tố Châu đến gian phòng mới, căn phòng nhỏ, nền nhà đều láng xi măng, còn một chiếc giường đất* lớn, hai chiếc chăn cưới màu đỏ gấp gọn gàng ở giường, tường cửa sổ đều dán chữ hỉ, còn bàn và tủ mới đóng, trong một góc còn bô và chậu rửa mặt.

 

*Kháng giường lò, giường đất. Vùng nông thôn Trung Quốc thường giường đất, khi mùa đông lạnh sẽ đốt than phía để sưởi ấm.

 

Chúc Anh chỉ để nhà Kim Tố Châu , chị chắn ở cửa, ngăn hàng xóm trong thôn ở bên ngoài, còn mấy cô bác hàng xóm mắng là đồ nhỏ mọn.

 

Kỷ An vội vàng giải thích: “Không chỉ ạ, mấy ngày nay cháu còn chẳng ngủ, ngủ băng ghế trong phòng khách đấy.”

 

Bạch Cảnh Chi thấy , khỏi cong môi .

 

Kim Tố Châu cũng phì , vội vàng ngoài, với Chúc Anh: “Thật quá, mấy ngày nay chị vất vả .”

 

Chúc Anh sang sảng, xua xua tay, “Vất vả gì mà vất vả? Mọi vui lòng mới là nhất.”

 

Kim Tố Châu dường như mới nhớ , “Phương Mẫn ? Sao thấy chị ?”

 

“Mợ theo chợ ạ, hôm nay họp chợ, mợ mua chút đồ ăn về.”

 

Kim Tố Châu lo lắng, “Bụng chị lớn lắm mà?”

 

ạ, đây là đầu tiên mợ tới đây, mợ thích dạo chợ.”

 

Kim Tố Châu bất đắc dĩ, “Cũng thật là, tính tình chị thì an tĩnh, kỳ thật chỉ thích xem náo nhiệt.”

 

Xem phòng cưới xong, Chúc Anh dẫn họ phòng uống .

 

Mùa đông trong phòng khách lạnh, đãi khách đều ở trong phòng ngủ của Chúc Anh, tuy rằng Kim Tố Châu thấy quen, nhưng cũng gì. Chúc Anh mời Kim Tố Châu lên giường đất , hai đứa nhỏ cũng trèo lên giường đất, chơi một lúc, Lục Lục bèn chạy theo hai đứa con của Kỷ An chơi.

 

Ba đứa lén lút , nhưng Phó Yến Yến thấy, chút yên tâm, cũng trèo xuống giường đất theo , đó thấy ba nhóc con chạy đến phòng Kỷ An ăn vụng.

 

Ngày mai đãi tiệc, mấy món nguội chuẩn , phòng Chúc Anh dùng để tiếp khách, Phương Mẫn cũng là khách, cho nên đồ đạc linh tinh gì đều nhét hết trong phòng Kỷ An, vì thế tiện cho hai đứa nhỏ, giờ còn kéo thêm cả Lục Lục tới ăn vụng.

 

Lục Lục ăn ngừng , hai đứa nhà Kỷ An vốn chỉ định cho cô nhóc nếm một hai miếng thịt, nào cô nhóc ăn mãi ngừng, chút hối hận.

 

Cuối cùng Phó Yến Yến đành tới túm Lục Lục , lúc , Lục Lục còn ăn phồng cả má, lúng búng với Phó Yến Yến: “Chị ơi, ăn ngon lắm.”

 

Phó Yến Yến cái miệng nhỏ bóng nhẫy mỡ của em gái, tức giận : “Hạ Nham thật sai, chắc chắn là em dùng đồ ăn lừa mất.”

 

Lục Lục rụt cổ, “Đâu .”

 

Tới trưa nhà Phương Mẫn mới về, Kim Tố Châu và cô mãi hết chuyện, nhưng ăn xong cơm trưa, cả nhà Kim Tố Châu về , ngày mai tổ chức tiệc cưới, nhà họ còn nhiều việc , tiện ở thêm.

 

Bạch Cảnh Chi cũng theo về.

 

Sáng sớm ngày hôm , Kim Tố Châu sửa soạn cho Bạch Cảnh Chi, chủ yếu là trang điểm cho cô , cũng khác mấy so với hôm tiệc đưa dâu, Kim Tố Châu trang điểm thật cho Bạch Cảnh Chi, đó sang một chiếc áo khoác màu đỏ.

 

Chiếc áo khoác là Chúc Anh may cho Bạch Cảnh Chi, Kim Tố Châu quyết định Cảnh Chi mặc chiếc áo , dù gì đây cũng là tấm lòng của chồng tương lai của cô .

 

Tuy rằng kiểu dáng chiếc áo bình thường, nhưng Bạch Cảnh Chi mặc lên cũng vô cùng .

 

Thấy thời gian còn sớm, Kim Tố Châu cũng sửa soạn cho và hai con gái, nhưng mặc màu đỏ, sợ khác chú ý, chỉ mặc một áo khoác bông màu lam nửa cũ nửa mới, Yến Yến và Lục Lục mặc giống , đầu cài hoa màu đỏ.

 

Hơn chín giờ, Kỷ Lăng tới đón dâu, Hạ Nham chuẩn sẵn sàng, cùng hai em gái chặn cửa đòi lì xì, còn đề kiểm tra chú út tương lai.

 

Kỷ Lăng còn cách nào, đành nhờ tìm giấy và bút, kê lên tường để giải đề.

 

Sau khi qua cửa, tới cửa của Phó Yến Yến, cô bé chắn cửa yêu cầu Kỷ Lăng hít đất một trăm cái.

 

Bên ngoài truyền đến tiếng vang, ồn ào yêu cầu Kỷ Lăng mau .

 

Trong phòng Bạch Cảnh Chi và Kim Tố Châu cũng thấy, hai chị em đều nở nụ , Kim Tố Châu còn tò mò hé cánh cửa phòng , thấy Kỷ Lăng cởi áo khoác thật sự quỳ xuống hít đất, đếm.

 

Ngày mùa đông, mà trán còn lấm tấm mồ hôi.

 

Bạch Cảnh Chi cũng ngoài, ánh mắt mới lướt qua, đúng lúc Kỷ Lăng ngước mắt lên, ánh mắt hai chạm , còn kịp phản ứng, bên cạnh nhận , ồn ào thêm một trận.

 

Bạch Cảnh Chi đỏ bừng mặt.

 

Bên ngoài trêu chọc một hồi lâu, cuối cùng cánh cửa đoàn Kỷ Lăng đẩy từ bên ngoài, dường như sợ gặp cửa khó nữa, Kỷ Lăng vội vàng bế Bạch Cảnh Chi lên bỏ chạy.

 

Bọn trẻ đuổi theo .

 

Kim Tố Châu cửa, phát hiện Giang Minh Xuyên ngay cửa, “Sao ở đây?”

 

Giang Minh Xuyên , “Không gì, thôi.”

 

Kim Tố Châu cùng xuống lầu, hai bước đột nhiên khoác tay , an ủi : “Kỷ Lăng khá , với Cảnh Chi xứng đôi.”

 

“Anh , chỉ cảm thấy em gái chịu thiệt .”

 

“Đừng nghĩ như , em cũng thích Kỷ Lăng, buổi sáng con bé còn với em, tối hôm qua con bé mơ một giấc mơ, mơ thấy chúng tới nhận con bé, em cha nuôi đưa đến nông thôn thanh niên trí thức, còn kết hôn sinh con ở đó, ngày nào chồng cũng đ.á.n.h đập con bé, lúc tỉnh dậy thấy may mắn vì đó là mơ.”

 

Giang Minh Xuyên Kim Tố Châu đang an ủi , nhưng trong lòng quả thực thấy thoải mái hơn nhiều, so với cha nuôi em gái, dường như hơn nhiều. “Khoảng thời gian , cha nuôi Cảnh Chi gọi điện thoại cho , cô em gái bỏ nhà , hỏi thể nhờ tìm giúp ?”

 

“Chuyện khi nào?”

 

“Trước khi về thủ đô, em việc , hỏi tình huống cụ thể, hai vợ chồng bọn họ cũng rõ, mới bảo họ báo công an thôi.”

 

Kim Tố Châu cũng hiểu, “Việc giúp gì cũng đừng nên xen , cả nước lớn như , mà tìm?”

 

“Ừ”

 

Kim Tố Châu và Giang Minh Xuyên cũng tới nhà Kỷ Lăng, tuy rằng quan hệ giữa họ hàng thích nhà Kỷ Lăng cho lắm, nhưng tình hàng xóm láng giềng trong thôn thì khá , cho nên kết hôn tổ chức kiểu tiệc lưu thủy*, bàn tiệc đặt ở ngoài sân, là một cái bàn thật dài, gần như của cả thôn đều tới dự tiệc.

 

*Tiệc kiểu ai tới ăn .

 

Kim Tố Châu cũng theo chỗ đông vui, dẫn cả ba con tới xuống ăn, đối diện là Phương Mẫn, hai chị em tới xem náo nhiệt.

 

Phương Mẫn trông khác hẳn với dáng vẻ tinh tế , cô mặc mặc một chiếc áo khoác màu đen to dày, đầu quấn khăn quàng, chỉ bề ngoài, trông khác gì mấy chị vợ trong thôn.

 

Mà cô còn là thích dáng vẻ hiện tại, còn : “Lần m.a.n.g t.h.a.i thật thoải mái, ăn gì cũng ngon, ngủ cũng ngon.”

 

“Vậy thật .”

 

, hy vọng sinh hạ một bé ngoan.”

 

Khi cô mấy lời , Bạch Cảnh Chi theo Kỷ Lăng từ phòng cưới ngoài kính , hai chị em khuôn mặt vui mừng xen lẫn thẹn thùng của đôi vợ chồng mới, đều khỏi mỉm .

 

Phương Mẫn cảm thán một câu, “Thật xứng đôi.”

 

Kim Tố Châu cũng , “ , hai đứa đều tự chọn lựa mà.”

 

Nụ mặt Phương Mẫn thu vài phần, cảm thán : “Thời gian trôi qua nhanh quá, khi mới gặp Cảnh Chi, vẫn còn là cô gái nhỏ gầy gò an tĩnh, ngờ rằng giờ kết hôn , còn gả cho Kỷ Lăng.”

 

Kim Tố Châu trêu ghẹo cô , “Làm gì ai nhanh bằng chị? Chị cũng sắp sinh đứa thứ hai , chẳng mấy chốc lên chức bà nội.”

 

Phương Mẫn tức giận : “Làm bà nội cũng là em .”

 

“Nói cũng đúng, quả thực là em Hạ Nham sinh một nhóc con cho em chơi.”

 

Phương Mẫn cô, “Không là học từ ai, da mặt càng ngày càng dày.”

 

 

Loading...