Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 78
Cập nhật lúc: 2025-12-22 10:30:15
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Lục thấy Kim Tố Châu, lập tức vươn tay ôm một cái.
Kim Tố Châu còn tưởng rằng lâu gặp , con gái nhớ , vội tiến lên ôm Lục Lục lòng, nhẹ giọng dỗ dành, “Làm con? Có quá nhớ , cũng nhớ con, buổi tối món ngon cho con ăn ?”
Lục Lục méo xệch miệng, duỗi tay ôm chặt lấy cổ Kim Tố Châu, cũng câu nào, chỉ vùi đầu cổ Kim Tố Châu.
Cuối cùng Hạ Nham uống hai ngụm nước ấm mới : “Mẹ đừng nữa, Lục Lục dọa sợ , khi xuống tàu, thiếu chút nữa bắt cóc.”
Kim Tố Châu xong nhíu chặt mày, “Sao ?”
Phó Yến Yến giải thích: “Là tại con ạ, khi xuống tàu đông quá, ba với xách đồ, còn con dắt tay em gái ở giữa, bọn con mới xuống khỏi tàu thì bên cạnh vụt một bóng , ôm em gái chạy mất. Nếu ba phản ứng nhanh, em gái bắt mất .”
Lục Lục tới đây, dường như nhớ chuyện đáng sợ gặp , đôi mắt đỏ lên.
Kim Tố Châu vội vàng trấn an vỗ vỗ lưng cô nhóc, nghiêm mặt : “Không là ở ga tàu hỏa cảnh sát ?”
Giang Minh Xuyên: “Giờ đang dịp Tết, đông như , họ cũng đến ?”
Hạ Nham cũng : “Mẹ, thấy đó thôi, giờ ở ga tàu hỏa là , thời gian chẳng là Vĩ nhân đưa chính sách mở cửa đó ? Rất nhiều đều ngoài, giờ họ đổ về nhà ăn Tết, chen còn chẳng thấy đường mà . May mắn ba ở đó, mới đoạt em gái về, còn bắt đó đến đồn cảnh sát ở ga. Mấy chú cảnh sát còn , mấy hôm nay nhiều đứa trẻ bắt mất, nhà chúng là nhà duy nhất tìm . Bọn chúng còn gây án tổ chức, kẻ phụ trách cướp, kẻ phụ trách giấu, là một kế hoạch liên .”
Kim Tố Châu thấy mà kinh hồn khiếp vía, khỏi ôm chặt lấy Lục Lục trong lòng.
Lục Lục trề môi nũng, “Mẹ ơi, lúc con sợ lắm.”
Kim Tố Châu xoa đầu cô bé, “Không , buổi tối sẽ ru con, sẽ sợ nữa.”
Lục Lục ngoan ngoãn gật đầu.
Bạch Cảnh Chi nghĩ đến vẫn thấy sợ, tới vỗ vỗ lưng Lục Lục, dám tưởng tượng nếu Lục Lục lạc mất, cả nhà sẽ ?
Có lẽ vì Lục Lục còn quá nhỏ, khi dỗ dành một lát, tâm trạng dần lên, đó trượt từ Kim Tố Châu xuống, lên lầu lầu dạo mấy vòng.
Phòng cô nhóc Kim Tố Châu thu xếp, giường trải một chiếc chăn hoa, chăn phơi mấy nắng, bông xốp lên phồng phồng, thấy ấm áp.
Có lẽ là trong lòng Phó Yến Yến thấy áy náy, lúc cứ theo bên cạnh em gái, em là chị đấy, Lục Lục vô cùng vui vẻ, dẫn chị gái tới phòng bếp ăn vụng.
Buổi tối Chung Tuyết cũng dẫn hai con sang đây một chuyến, mấy ngày nay cô đều sang đây ăn chực bữa tối, cơm Kim Tố Châu nấu ăn ngon.
Trước nhà chồng cô còn xảy chuyện, cô cũng nấu cơm, nhưng cũng chẳng thiên phú gì về nấu nướng cả, mấy món ăn đó chỉ thể tạm coi là chín, ăn cũng chẳng ngon miệng. Tới khi ăn đồ ăn Kim Tố Châu nấu, mới hóa chỉ những món ăn thường ngày cũng thể ngon tới nhường .
Cô còn oán giận với Kim Tố Châu: “Từ nhỏ ăn đồ ăn em , em nấu ăn đơn giản, bất kể là món gì đều cho dầu đảo hai , đó đổ thêm nước nấu chín, mà dầu cũng nỡ cho nhiều, chỉ vài giọt, thể ngon mới là lạ.”
Kim Tố Châu xong , “Chị còn đang nghi ngờ hồi đó Giang Minh Xuyên học nấu ăn từ ai? Hóa là học từ chỗ em.”
Chung Tuyết xong cũng , “Có khi thế, khi còn nhỏ em thường xuyên gọi Minh Xuyên sang nhà ăn cơm, mà Minh Xuyên thì hiểu chuyện, mỗi sang đều xuống bếp giúp đỡ, lẽ thật sự học từ chỗ em thật.”
Thật còn chuyện cô là, nuôi Giang Minh Xuyên còn keo hơn, khi cô xào nấu còn bên cạnh chằm chằm, sợ cho nhiều dầu lãng phí.
Kim Tố Châu nhớ đến đây khi Giang Minh Xuyên nấu ăn, dầu cũng chỉ cho vài ba giọt, gia vị cũng nỡ cho nhiều, đồ ăn nấu lên cũng khác gì luộc .
Bữa tối do hai cha con Giang Minh Xuyên và Hạ Nham phụ trách, đồ ăn vô cùng ngon, ai cũng ăn hai bát, một món nào còn thừa.
Ăn xong, Kim Tố Châu và Chung Tuyết soát danh sách một , thấy vấn đề gì, đó hai bàn bạc xem ngày mai dẫn Bạch Cảnh Chi tới thăm nhà ai .
Chung Tuyết tán đồng ý kiến của Kim Tố Châu, “ là tổ chức ở thủ đô hơn ở nơi khác nhiều, bạn bè cha chồng chị đều ở đây cả, thể nối quan hệ thì cần nhanh một chút, họ cũng thể quan tâm nhiều hơn tới con cháu trong nhà. Không chứ, khi mới chỗ cần quan hệ chỗ cần quan hệ, nếu mà thì cứ chờ bắt nạt thôi. Hồi khi em kết hôn cũng , nhà em chẳng còn ai, mấy đó cùng hùa ức h**p em ?”
Giờ nhớ tới những chuyện đó, Chung Tuyết thể thản nhiên đối mặt, còn thể dùng giọng điệu châm chọc để kể tự giễu chính , thể thấy là thật sự buông bỏ .
Nói xong, cô với Bạch Cảnh Chi: “Ngày mai cứ theo trai chị dâu em nhận từng , cứ thoải mái, hỏi gì thì em đáp nấy, trả lời cho rõ ràng một chút, mấy trưởng bối đó đều thích hai em em.”
Bạch Cảnh Chi ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng.”
Chung Tuyết hỏi: “Nhà chị thì đến cuối cùng , cần gấp, cứ tới nhận hết các trưởng bối đó , ngày là tiệc đưa dâu , khi nào nhà trai tới đây?”
Bạch Cảnh Chi : “Kỷ Lăng buổi tối tới, về nhà một chuyến .”
Chung Tuyết gật đầu, “Cũng , bên nhà trai hẳn là cũng vội, ông cụ sinh còn, em gả qua lẽ vất vả hơn một chút, nhưng hề gì, chỉ cần nhân phẩm đối phương , trong lòng em, mấy năm tới chịu khổ một chút cũng hề gì.”
Nói xong bảo Kim Tố Châu: “Giờ xem như em cũng nghĩ thông , gì quan trọng bằng phẩm cách con cả, cho điều kiện nhà trai thế nào, con ưu tú, mà phẩm hạnh kém thì cũng vứt . Cuộc sống vợ chồng là về lâu về dài, lúc đầu hai còn thể bao dung cho một chút, nhưng thời gian dài quá quen thuộc , ai còn bao dung nữa? Còn nhớ em thư kể với chị về ?”
Kim Tố Châu nghĩ ngợi một lát, “Nhớ, mà nhà em giới thiệu cho em ?”
“Vâng, là họ hàng giới thiệu, đó cũng gặp gỡ mấy , cảm giác rằng vẫn còn nặng tình với vợ , nên em tiếp tục nữa, tìm một đàn ông mà trong lòng khác, cuộc sống sẽ khó khăn lắm.”
Nói xong Chung Tuyết , “Đặc biệt là lá thư hồi âm của chị, càng nghĩ càng thấy chẳng gì cả, giờ em cũng thiếu thốn gì cả, hà tất chắp vá mà sống với .”
Kim Tố Châu tán đồng, “Hàng xóm nhà chị cũng là một cô vợ lính, giờ chị nhận cô là đồ , dạy cô một ít tri thức về Trung y…”
Rồi kể vắn tắt chuyện của Lý Vân cho Chung Tuyết , đó bổ sung: “Nghe em như , mới nhận thấy cảnh của cô phần giống em, chị sợ cô rảnh rỗi quá thì suy nghĩ lung tung, mới đồng ý dạy cho cô . Mà dạy cho cô cũng , bằng sẽ thất truyền mất, sẽ đáng tiếc, tính tình cô khá tĩnh, học cũng nhanh.”
Chung Tuyết tới đây, vẻ mặt phần nhẹ nhõm, cô thở dài, “Đây chính là điều em lo lắng đó, cô tính ?”
“Hẳn là cứ sinh con .”
Chung Tuyết thở dài, “Có con cũng mà cũng , nếu ly hôn mà nuôi con một nhà giúp đỡ, sẽ càng khó khăn.”
“ nếu con, còn tiếp tục gả chồng, con sẽ hơn một chút.”
Chung Tuyết: “Thật mà, giờ em thật sự kết hôn, ba em cũng chẳng ý kiến gì, chủ yếu vẫn là đám họ hàng phiền phức thôi. Thôi bỏ , tới chuyện nữa, hy vọng cuộc sống của Cảnh Chi về , hạnh phúc giống như hai vợ chồng chị đó.”
Kim Tố Châu mỉm .
Thấy trời tối đen , Chung Tuyết mới dẫn hai con về nhà, cô xe đạp sang đây, để hai đứa một một , đó cô đạp xe về nhà.
Đi một đoạn đường, con trai hâm mộ : “Mẹ ơi, nhà cô chú thật náo nhiệt.”
Chung Tuyết xong , “Nhà chúng cũng náo nhiệt mà, bà ngoại con còn than ngày nào con cũng ầm ĩ đó thôi.”
Con gái đằng đột nhiên hỏi một câu, “Sau còn kết hôn nữa ạ?”
“Không kết hôn nữa, thấy cô con ? Cô tên Lý Vân đang hối hận đấy.”
Cô con gái hiểu chuyện : “Đó là bởi vì gặp , nếu gặp như chú Giang , sẽ hối hận.”
Thật cô bé cũng ba như chú Giang , Phó Yến Yến cũng con ruột nhưng chú Giang đối xử với bạn .
Chung Tuyết im lặng, một hồi lâu mới : “Chú đó gặp , nếu gặp thích hợp, sẽ kết hôn.”
Cô con gái đằng , “Con ba như chú Giang , sẽ nấu cơm ăn ngon thật ngon, còn sẽ gắp thức ăn cho Yến Yến và Lục Lục.”
Chung Tuyết ngờ rằng con gái để ý tới những chi tiết nhỏ , nhưng cô giải thích như thế nào với con gái, rằng đàn ông giống như chú Giang, khó gặp , khả năng lớn là sẽ gặp . Khi còn trẻ dại ngây thơ, chỉ thích miệng ngọt ngào, đỏm dáng, cho rằng bề ngoài thì bên trong cũng , tới khi nhiều tuổi mới phát hiện nhiều điểm đều thể giả vờ, chỉ bản chất mới thật sự là .
Hai vợ chồng Giang Minh Xuyên và Kim Tố Châu , cho dù là sống cùng với bất cứ ai, đều thể sống , mà khi bọn họ sống cùng , thì cuộc sống càng thêm hạnh phúc.
Tới khi , Giang Minh Xuyên mới hỏi chuyện Chung Tuyết thư gì, còn việc .
Kim Tố Châu mới kể cho , “Chung Tuyết điều kiện khá , gả cho ai mà chẳng ? Nếu như chọn một trong lòng khác như , cuộc sống khó tránh khỏi cãi . Đàn ông các mà, ít khi quý trọng bên cạnh, một khi cuộc sống như ý, là nhớ tới thế nào, sống bên cả đời, nhưng chắc sẽ luôn một lòng đối với bên cạnh , quen thói giả vờ giả vịt.”
Giang Minh Xuyên hối hận nhiều chuyện hỏi thêm một câu , giờ còn vợ mắng cho một trận, nhỏ giọng bảo: “Anh như .”
Kim Tố Châu hừ một tiếng, “Ai , kẻ hèn mới kết hôn mấy năm thôi, còn cả đời.”
Nói xoay trong bếp, chuẩn tắm rửa.
Giang Minh Xuyên trong lòng oan uổng, sang các con và em gái bên cạnh.
Bạch Cảnh Chi đồng tình , nhưng vẫn bảo: “Anh, đối với chị dâu hơn chút.” Nói xong cũng mất.
Giang Minh Xuyên: “……”
Phó Yến Yến dắt tay em gái lên lầu, khi , vẻ mặt thôi, “Ba, cũng vì để ý tới ba thôi.”
Hạ Nham an ủi vỗ lên bả vai ba, “Ba , ba cũng đừng cho tụi con thất vọng.”
Giang Minh Xuyên nghiêm mặt, “Ba thấy là con thiếu đòn ?”
Hạ Nham , rụt cổ, chạy nhanh như chớp.
Giang Minh Xuyên ông con chạy nhanh hơn thỏ, giận quá hóa .
Hơn mười giờ tối, Kỷ Lăng xách theo một túi đồ lớn tới nhà, đều là nhiều đặc sản quê .
Sáng sớm hôm , cả nhà sửa soạn thỏa cửa, tay ai cũng xách theo đồ, ngoại trừ kẹo mua, còn nhiều loại điểm tâm đều do Kim Tố Châu và cả nhà cùng .
Trong cửa hàng bách hóa cũng bán điểm tâm, nhưng cả nhà cảm thấy đắt ăn ngon, còn bằng tự , nên quyết định cả nhà luôn, còn thể tiết kiệm ít tiền.
Cũng vì ở thủ đô là vì nguyên nhân khác, ở đây thứ gì cũng đắt đỏ hơn nơi khác nhiều.
Bạch Cảnh Chi bên cạnh Kim Tố Châu, trong lòng ấm áp, mấy ngày nay cả nhà vì chuyện của cô mà đều bận rộn luôn chân luôn tay, nhưng trong lòng cô thấy áy náy thấy cảm động, cảm thấy nhà thật .
Cả nhà tới nhà ông cụ Chương , đầu tháng mười một, Kim Tố Châu thư gửi ông cụ Chương về những việc , khi tới thủ đô mấy ngày, cô cũng qua thăm nhà ông cụ , cho nên hôm nay ông cụ Chương ở nhà chờ họ.
Nhà Kim Tố Châu tới sớm, đầu tiên là tặng quà cho nhà ông cụ, đó giới thiệu lẫn tới nhà khác, hẹn buổi tối sẽ nhà ông cụ ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-78.html.]
Tiếp theo tới mấy nhà khác, đều là nhà những bạn cũ của cha Giang Minh Xuyên.
Chờ thăm hết các nhà xong hơn bốn giờ chiều, cả nhà Kim Tố Châu tới nhà ông cụ Chương, khi tới nơi phát hiện ở nhà họ Chương nhiều , mấy hôm nay họ tới thăm nhà, còn cả con cháu nhà họ Chương nữa.
Có mấy cô bác kéo tay Bạch Cảnh Chi nỡ buông, còn bảo cô trông giống .
Bạch Cảnh Chi thoải mái đáp lời họ, cả Chung Tuyết cũng tới, đông quá, Chung Tuyết chạy tới tìm Kim Tố Châu chuyện.
Cô còn Kim Tố Châu cảm thán, lâu cũng thấy nhiều như , dịp Tết mỗi năm cũng chẳng đông đến thế.
Kim Tố Châu Bạch Cảnh Chi trong phòng khách vây quanh, , “Hôm nay đều vui vẻ.”
Chung Tuyết mỉm , “Ừ thật, Kỷ Lăng gặp áp lực lớn , lẽ là ngờ rằng Cảnh Chi còn nhiều trưởng bối chống lưng cho em như .”
Kim Tố Châu , cũng lướt mắt tìm một vòng trong phòng khách, đó thấy Kỷ Lăng cách đó xa mấy trưởng bối vây quanh, cũng mấy họ gì với , trán Kỷ Lăng lấm tấm mồ hôi, còn ngừng gật đầu đáp lời họ.
Cô khỏi bật , “Cưới con gái nhà chúng dễ dàng như .”
“Nên thế mà, ba em quá dễ chịu, nên chị nhớ kỹ, cho dù là đàn ông thế nào, nên áp chế là áp chế, nương tay.”
Kim Tố Châu cô , đó gật đầu, “Điểm chị tán đồng.”
“ ?”
Chung Tuyết đắc ý hất cằm, “ , em định sang năm sẽ nghỉ việc ở bách hóa, tới phía Nam một chuyến xem thử.”
Kim Tố Châu kinh ngạc về phía cô , “Sao , công việc gặp vấn đề gì ?”
“Cũng , chỉ cảm thấy tương lai gì thôi, em cũng phong thanh rằng, phía Nam sẽ phát triển , cho nên một chuyến xem .”
Kim Tố Châu nghĩ ngợi, kể tình hình của tỉnh lị bên cạnh thấy cho cô , “Nếu em tới phía Nam phát triển, nhất là nghĩ kỹ xem định gì, đó chị và chị Uông Linh thảo luận, nếu nhà máy của chị đóng cửa, bọn chị sẽ thu mua nhà máy của chị , đó tự xây dựng nhà máy, mở cửa hàng bán quần áo.”
“Dạo chị cùng Minh Xuyên dẫn quân thi đấu ở tỉnh bên, gặp một chị dâu, trò chuyện còn khá hợp ý, chị xưởng chị việc hoạt động , lúc chị chấm nhà xưởng của chị . Sau đó chị cho chị mấy phong thư, nhưng chị chẳng hồi âm, nên chị nữa. ngẫm thì cũng chẳng , vốn dĩ cũng chẳng thiết gì với , đến lúc đó nếu là chúng ăn , e là còn ghen ghét, cũng cho lắm, vẫn tự tìm thì hơn.”
Chung Tuyết gật đầu, “ là như .”
Nói xong cô đột nhiên hạ giọng, “Em tiết lộ cho chị tin , em bạn bè , phía Nam sẽ biến động lớn, nếu trong tay chị tiền, thể đầu tư ở đó, chắc chắn sẽ lời.”
Kim Tố Châu , trong lòng hiểu rõ, tay cầm chén cụng chén của cô , “Đa tạ.”
Chung Tuyết mỉm .
Lúc ăn tối, bàn của nhà họ Chương đủ, cuối cùng sang hỏi mượn nhà hàng xóm hai cái bàn ăn, ăn xong trò chuyện một hồi lâu, cuối cùng tới chín giờ tối với lục tục về.
Giang Minh Xuyên đen mặt cõng Kỷ Lăng về, tửu lượng Kỷ Lăng , mới uống vài chén mấy trưởng bối chuốc say, cũng may gục luôn giống như , chỉ đỏ bừng mặt ngoan ngoãn đó, rượu còn Giang Minh Xuyên đành chắn giúp.
Kim Tố Châu và Bạch Cảnh Chi đằng , bóng lưng hai , Bạch Cảnh Chi lo lắng, còn Kim Tố Châu thì ngược mãi ngừng, “Cứ để trai em cõng , dù gì thì sức lực cũng lớn.”
Bạch Cảnh Chi buồn đau lòng.
Kim Tố Châu hỏi cô, “Em định về cùng Kỷ Lăng là về cùng nhà chị?”
Bạch Cảnh Chi chị dâu đang hỏi chuyện gì, “Bọn em bàn bạc , em sẽ cùng chị.”
“Vậy , ngày mồng ba chúng .”
“Vâng.”
Sáng sớm hôm , trời còn sáng, Kim Tố Châu dậy trang điểm cho Bạch Cảnh Chi, đồ trang điểm đều mua từ cửa hàng bách hóa, giờ trong tòa nhà bách hóa bán nhiều đồ dùng cho phụ nữ, đủ cả mỹ phẩm dưỡng da, đồ trang điểm, quầy nào cũng bày đầy. Trước cũng , nhưng nhiều như hiện tại, còn bày bán hết sức công khai.
Kim Tố Châu cũng cảm nhận , một sức mạnh vô hình đang dần dần đổi hết thảy nơi .
Tuy rằng lâu Kim Tố Châu trang điểm, nhưng tay nghề vẫn còn đó, cô dùng một sợ tơ mảnh cạo mặt cho Bạch Cảnh Chi, Bạch Cảnh Chi dám cử động, nhắm mắt , lông mi khẽ run rẩy.
“Có đau, kiên nhẫn một chút.”
“Vâng.”
Cạo mặt xong, Kim Tố Châu dùng khăn lông nhúng nước ấm lau mặt cho cô, đó bôi kem dưỡng lên, xong xuôi bắt đầu trang điểm cho Bạch Cảnh Chi.
Bạch Cảnh Chi cũng Kim Tố Châu những gì, chỉ thấy rõ ràng vẫn là , nhưng khi chị dâu quệt vài cái mặt, cả khuôn mặt đều đổi, khí sắc hơn, đôi mắt long lanh hơn, lông mày dài mảnh, vô cùng xinh , khi tô son lên môi, thấy giống chính .
Tiếp theo, Kim Tố Châu tóc cho Cảnh Chi, cô dùng nước rửa mặt nhúng ướt lược, đó chải uốn từng lọn, cuối cùng búi gọn hết tóc , nổi bật gương mặt nhỏ nhắn xinh của em chồng.
Kim Tố Châu Bạch Cảnh Chi trong gương, cũng vô cùng hài lòng, cầm mấy bông hoa nhung màu đỏ bàn trang điểm cài lên tóc Cảnh Chi, đó đeo hoa tai và vòng cổ lên cho cô .
Hôm nay Bạch Cảnh Chi mặc bộ quần áo do Kim Tố Châu may, là một bộ sườn xám màu đỏ cách tân, Kim Tố Châu thích sườn xám, nhưng cảm thấy hở, nên chỉ giữ phần thiết kế áo bên , phía phối với chân váy xếp ly.
Hiện tại trời vẫn còn lạnh, bên ngoài khoác một chiếc áo bông thật dày, tới khi kính rượu thì cởi là .
Bạch Cảnh Chi cao, làn da trắng, khiến cho bộ trang phục càng thêm .
Cô gương xoay mấy bận, càng thấy bản xinh , xoay với Kim Tố Châu, “Cảm ơn chị dâu.”
Kim Tố Châu chống cằm , cũng thấy lòng, “Đẹp ?”
Quả thực là , nếu như để cô nhận xét, gương mặt dáng của Bạch Cảnh Chi hợp với trang phục của thời đại , nếu như mặc y phục của nữ t.ử triều Đại Cảnh, ngay cả cô cũng kiêng dè, nhan sắc kiểu ngây thơ hồn nhiên như , còn khiến cho bao nhiêu thanh niên tài tuấn mê mẩn.
Bạch Cảnh Chi thẹn thùng cúi đầu.
Hai chị em sửa soạn xong thì xuống lầu, Giang Minh Xuyên và Kỷ Lăng đều dậy, đang bận rộn trong phòng bếp, thấy họ xuống , Kỷ Lăng mà ngây ngẩn cả , bưng đĩa thức ăn bất động ở đó.
Trong phòng bếp Giang Minh Xuyên thấy tiếng đáp , còn xem là chuyện gì, thấy bộ dáng tiền đồ của ông em rể tương lai, tức cầm cái sạn gõ cho Kỷ Lăng một cái, “Đứng đờ đó gì, mau giúp một tay .”
Nói xong lướt qua cô em gái vô cùng xinh của , tức giận xoay trở phòng bếp, càng càng thấy sôi máu.
Kỷ Lăng vội vàng đáp lời, mỉm với Bạch Cảnh Chi, đặt đĩa rau xào và sủi cảo xuống vội vàng phòng bếp.
Bạch Cảnh Chi đỏ bừng mặt
Kim Tố Châu thấy thế, cũng thành tiếng.
Cả nhà ăn sáng xong là tới Tiệm cơm quốc doanh.
Chung Tuyết còn sang đây đón bọn họ, cũng cô mượn một chiếc xe nhỏ, kéo mấy Kim Tố Châu và Bạch Cảnh Chi .
Giang Minh Xuyên và Hạ Nham , nửa đường Kỷ Lăng còn vòng tới nhà ga đón và .
Bữa tiệc tổ chức ở phòng riêng lớn nhất tầng hai của Tiệm cơm quốc doanh, bên trong phòng bày năm cái bàn, nhà họ cũng họ hàng gì, khách hôm nay mời tới đều là bạn bè cũ của cha Giang Minh Xuyên và Bạch Cảnh Chi.
Hơn mười giờ sáng, khách khứa lục tục tới, Kỷ Lăng cũng đón Chúc Anh và Chính ủy Chúc tới nơi, Phương Mẫn đến , Chúc Anh giải thích rằng cô ở quê, bụng lớn lắm , tiện xa như .
Kim Tố Châu họ điều hiểu, bảo chị nhanh xuống nghỉ ngơi.
Chính ủy Chúc Giang Minh Xuyên giới thiệu chào hỏi , chức vị của thấp, đãi ngộ trái ngược với Kỷ Lăng ngày hôm qua, đều khách khí trò chuyện với , bầu khí hết sức hài hòa.
Bữa cơm ăn tới tận hơn hai giờ chiều, cuối cùng khi tiễn tất cả khách khứa về, cả nhà mới nhẹ nhàng thở một tiếng.
Chúc Anh còn bảo: “Toàn là những lợi hại, chị chuyện cũng dám lớn tiếng.”
Kim Tố Châu áy náy : “Chủ yếu là vì thời gian gấp gáp quá, bằng thể nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Chúc Anh xua xua tay, “Bình thường mà, kết hôn đều thế , dù gì cũng chỉ thôi.”
Kim Tố Châu cũng , “Buổi chiều nay sắp xếp gì?”
Chúc Anh : “Quay về nhà thôi, nhà còn thu xếp xong xuôi, Kỷ Lăng cùng bọn chị về, bên phiền các em .”
“Phiền phức cái gì chứ? Mọi việc cũng xong xuôi , kế tiếp là tới phiên nhà chị thôi.”
Chúc Anh , “Bận nhưng mà vui.”
Kim Tố Châu thấy vẻ mặt tươi rạng rỡ của chị, vốn còn chút mỏi mệt, giờ cũng thấy nhẹ nhàng hơn hẳn, “ , bận nhưng mà vui.”
Đã lâu bận bịu như , vẻ chờ mong mặt của đôi vợ chồng mới cưới, như thể cô cũng trẻ vài tuổi.
Cảm giác vui mừng của thuở mới yêu , cô từng trải qua.
Sau khi sửa soạn , cả hai nhà cùng xuống lầu, Chúc Anh cho bọn họ tiễn đưa, bảo họ nhanh về nghỉ ngơi, họ đường ga.
Tới khi bóng ba khuất hẳn, cả nhà mới về, đường trở về, Giang Minh Xuyên và Kim Tố Châu đằng , đột nhiên : “Chờ thêm mấy năm nữa, chúng cũng tổ chức một .”
Kim Tố Châu xoay đầu kinh ngạc .
Giang Minh Xuyên , “Hồi đó chúng chẳng gì cả, cứ thấy em chịu thiệt thòi .”
Chủ yếu vì nhận thấy, hôm nay ánh mắt Kim Tố Châu em gái phần hâm mộ, trong lòng thấy chua xót, cảm thấy hồi đó .
Kim Tố Châu cũng , “Có những lời của là đủ , kết hôn bao nhiêu năm chứ, giờ bày khiến cho chê .”
“Có gì mà chê chứ? Đây là chuyện nhà chúng , ai quân tâm khác nghĩ như thế nào, chúng thấy vui mới là quan trọng nhất.”
Kim Tố Châu gì, nhưng trong lòng mơ hồ phần chờ mong.