Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 77

Cập nhật lúc: 2025-12-22 10:30:14
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Về đến nhà thời gian vẫn còn sớm, Kim Tố Châu lấy giấy bút vẽ tranh, còn hỏi Lý Vân thích sách , trong nhà mấy quyển sách.

 

Lý Vân gật đầu, ngày hôm qua khi chuyện với Kim Tố Châu, cô kể giáo viên trường tiểu học, theo chồng sang đây, từ bỏ công việc.

 

nhiều sách lắm, nhưng tạm cũng .

 

Kim Tố Châu lấy quyển tiểu thuyết Phương Mẫn , đó khi chuyển nhà, thứ thu dọn đầu tiên là sách và dụng cụ vẽ tranh, bảo quản , đó Phương Mẫn gửi tới hai quyển sách, Kim Tố Châu tới nhàu cả .

 

Lý Vân cũng , cô cầm lấy một quyển sách , bên cạnh Kim Tố Châu an tĩnh vẽ tranh, cô cũng hỏi nhiều.

 

Trong phòng khách yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng thấy tiếng lật sách.

 

Thấy gần đến mười một giờ, Kim Tố Châu mới dừng bút, đó dẫn Lý Vân bếp nấu cơm.

 

Cô thấy tâm trạng Lý Vân phần định, mới : “Buổi trưa bọn trẻ đều về nhà ăn cơm, cho nên nấu nhiều một chút, chị nấu cơm cũng ngon lắm , trong nhà nấu cơm ngon nhất là con trai lớn Tiểu Nham của chị, món gì nó cũng .”

 

Lý Vân xong mặt lộ vẻ ngạc nhiên, “Cậu bao nhiêu tuổi ?”

 

“Mười sáu, thằng bé học khá muộn, nhưng hiểu chuyện, từ nhỏ giúp việc nhà.”

 

Lý Vân hâm mộ gật đầu, “Thật quá.”

 

Kim Tố Châu liếc bụng cô , tò mò hỏi một câu, “Em m.a.n.g t.h.a.i đầu ?”

 

Lý Vân hỏi , tay đang nhặt rau chợt ngừng .

 

Kim Tố Châu vội vàng : “Chị chỉ nhiều chuyện hỏi chút thôi, em trả lời thì cần , chúng chuyện khác.”

 

Lý Vân cụp mi, giọng phần nặng nề: “Cũng là chuyện gì khó , đây là thứ ba em mang thai, hai đều giữ .”

 

Kim Tố Châu thấy sang cô .

 

Lý Vân khổ một tiếng, “Sức khỏe em lắm, khó hoài thai, nếu t.h.a.i cũng khó giữ, cũng thế nào?”

 

Kim Tố Châu mím môi, “Có khám ?”

 

“Khám , bác sĩ thể chất em yếu, quá mệt mỏi, nhà thì em lớn tuổi , sinh nữa thì khó , bảo em nghỉ việc sang đây theo quân, cho nên em mới tới đây.”

 

Kim Tố Châu nhíu mày, cô cảm thấy với thói đời ở nơi , công việc còn quan trọng hơn đàn ông nhiều, phụ nữ bản lĩnh tạo dựng cuộc sống yên độc lập, cần gì dựa đàn ông? Vĩ nhân cũng , phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời*.

 

*Câu nổi tiếng của chủ tịch Mao Trạch Đông. Một bản dịch khác là Phụ nữ thể nắm giữ nửa bầu trời.

 

Cô nghĩ ngợi, nhưng vẫn nhịn hỏi, “Người phụ nữ ở cửa nhà em là ai?”

 

Lý Vân xong im lặng, qua một hồi lâu mới : “Là em gái của bạn chồng em, đây xem mắt với chồng em, đó chê nhà chồng em quá nghèo, gả cho khác. Bây giờ ly hôn với chồng , tìm sang đây.”

 

Kim Tố Châu nhướng mày.

 

Lý Vân lạnh một tiếng, “Sau khi em sang đây mới , cô ở đây non nửa năm, chồng em thu xếp cho cô ở thôn bên cạnh, nếu em tình cờ phát hiện , khi cũng định với em . Anh hai họ chẳng chuyện gì cả, em cũng , chỉ cảm thấy chỗ nào để cả.”

 

hít thật sâu một , duỗi tay xoa bụng, “Nếu đứa bé thì , như em thể về nhà, ly hôn cũng khá , nhưng giờ con , cũng dễ, mà ở thì . Anh bảo em cứ ở thành phố dưỡng t.h.a.i , cũng chỉ thể . Đứa con khó khăn lắm em mới , bác sĩ nếu giữ , e là cả đời cũng khó con nữa.”

 

Kim Tố Châu , nhịn duỗi tay bắt mạch cho cô .

 

Lý Vân sửng sốt, cúi đầu cổ tay , đó nghi hoặc về phía Kim Tố Châu.

 

Kim Tố Châu bắt mạch một lát, đó giải thích: “Chị hiểu một chút về d.ư.ợ.c lý, xem mạch tượng của em, sức khỏe quả thực là yếu, nhưng cũng đến mức cả đời hoài t.h.a.i , cứ từ từ điều trị là , còn chuyện khó m.a.n.g t.h.a.i và giữ t.h.a.i , cũng thể nguyên nhân từ nhà trai.”

 

Lý Vân chút kinh ngạc về phía cô, thể tin nổi nhỏ giọng hỏi: “Thật ?”

 

Kim Tố Châu mỉm , “Thật, khi bạn chị m.a.n.g t.h.a.i cũng do chị điều trị, thể trạng của cô đó cũng gần giống em, nhưng giờ thì khỏe mạnh, cô mới m.a.n.g t.h.a.i hai.”

 

Lý Vân , trong lòng chút phức tạp, chút vui mừng, cô cũng con của .

 

Có điều mấy năm nay, m.a.n.g t.h.a.i sẩy, lặp lặp , dẫn tới hiện giờ cô sợ hãi, sợ giữ con. Sở dĩ giờ cô vẫn còn ở đây, cũng là vì đứa con trong bụng.

 

Bằng chắc chắn rời từ sớm .

 

Lý Vân vẫn chắc chắn hỏi nữa: “Có thể giữ đứa bé ?”

 

“Đợi lát nữa ăn cơm xong chị kê cho em đơn t.h.u.ố.c giữ thai, em cứ uống t.h.u.ố.c theo đơn, t.h.a.i nhi thể giữ , nếu vẫn giữ , khả năng chờ . “

 

Vẻ mặt Lý Vân chút vui mừng, nghiêm túc gật đầu, “Nhất định em sẽ uống t.h.u.ố.c như chị dặn.”

 

Kim Tố Châu ừ một tiếng, đó bổ sung một câu, “Việc t.h.a.i p.h.ụ cần giữ tâm trạng cũng quan trọng, nếu lúc nào cũng mặt ủ mày chau, tâm tư sầu não, sẽ cho sự phát triển của t.h.a.i nhi.”

 

Lý Vân Kim Tố Châu ý, cô khổ một tiếng, “ mà em thật sự thể nào suy nghĩ lung tung , hiện giờ em thật sự hối hận, hối hận vì khi đó đồng ý lấy , nếu rằng sẽ gặp những chuyện , khi đó chắc chắn em sẽ đồng ý.”

 

Nói xong đôi mắt đỏ hoe, “Rõ ràng là yêu khác, vì còn cưới em? Không , em cũng thể sống cơ mà, cũng thì em sống , chuyện giữa hai họ vì cứ nhất định lôi em ?”

 

Kim Tố Châu gật đầu, “Việc quả thực là phiền phức, cô ly hôn mà về nhà, còn chạy tới tìm chồng em, chồng em còn thu xếp cho cô ở thôn bên cạnh, cho dù giữa hai gì cũng khác gì . Nếu truyền tới tai khác, cũng là một kiểu sỉ nhục em.”

 

Không tới chuyện pháp luật ở thế giới quy định một chồng một vợ, cho dù ngay cả ở triều Đại Cảnh, nuôi ngoại thất bên ngoài cũng là một chuyện mất mặt, cũng chồng Lý Vân nghĩ thế nào nữa.

 

nghĩ tới sức khỏe hiện giờ của Lý Vân, vẫn khuyên thêm một câu, “Giờ việc quan trọng nhất của em là dưỡng sức khỏe, còn những chuyện khác, cứ để tính. Nếu hỏi chị, chị khuyên là hết em cứ nhẫn nhịn một chút, để chồng em đưa cô , còn những chuyện khác vợ chồng hai em cứ từ từ bàn bạc với , cho dù lựa chọn chia tay, hết cũng giải quyết phụ nữ .”

 

Lý Vân ngơ ngác Kim Tố Châu , mấy ngày nay cô suy nghĩ nhiều, lúc đầu thì phẫn nộ, đến bây giờ thì c.h.ế.t lặng hờ hững, thậm chí cô nghĩ tới chuyện, chờ tới khi đứa bé sẩy mất nữa, cô sẽ ly hôn về nhà, thành cho hai kẻ đó.

 

Thật những lời định với bất kỳ ai, nhà đều cảm thấy cô thể lấy một như là một chuyện vô cùng may mắn, cho dù cô , họ cũng sẽ hiểu cho cô, cũng sẽ chỉ bảo cô nhẫn nhịn. Mẹ chồng còn hối hận đó xem mắt là cô , bà thấy bụng cô cố gắng, kết hôn nhiều năm như mà vẫn sinh con.

 

“Cô tới tìm em một , em thành cho bọn họ, thật nếu em vô ý phát hiện , hẳn là cô cũng chủ động để em , kỳ thật ly hôn cũng .”

 

Quan điểm của Kim Tố Châu và phụ nữ thời đại giống , nay cô quá coi trọng đàn ông, nếu một ngày cô cũng gặp chuyện như , lẽ cô cũng sẽ khổ sở, nhưng khi cân nhắc lợi hại cô sẽ đưa lựa chọn lợi nhất cho .

 

Cho nên cô tiếp: “Nếu chồng em ly hôn, em tranh thủ giành phần lớn tài sản cho , nếu chồng em ly hôn, hãy bảo tiễn cô , lúc một là ly hôn hai là tiếp tục sống chung, do em quyết định. chị cảm thấy, chồng em sắp xếp cho em ở đây, thể thấy cũng chút tình cảm gì với em. Cô gái còn tìm tới cửa, thể là vì sốt ruột, cô tìm đáp án chỗ chồng em, cho nên mới tới đây quấy nhiễu tinh thần của em, để hai vợ chồng em cãi hoặc gây chuyện khác, cô mới cơ hội.”

 

Lý Vân ngẩng đầu Kim Tố Châu.

 

Kim Tố Châu , “Vì đứa con trong bụng của em, tạm thời em cứ nhẫn nhịn một chút , cứ coi chồng em như lãnh đạo phát tiền lương cho em, hài lòng về công việc là chuyện thường xảy , nhưng chỉ cần trả đủ lương là . Khi nào mà nhịn nữa, đơn từ chức là , nhưng tiền đề là em tìm một công việc khác hơn và em thích hơn.”

 

Đây là đầu tiên Lý Vân thấy luận điểm kiểu như , thể , khi Kim Tố Châu với cô những lời , trong nháy mắt khiến cô cảm giác đầu óc mở mang thông suốt.

 

Trước cô là giáo viên tiểu học, thường xuyên học sinh bắt nạt, đồng nghiệp, lãnh đạo chèn ép, nhưng cho dù trong lòng nghĩ thế nào, khi gặp ngoài mặt vẫn ôn hòa, dù gì vẫn kiếm tiền để sống.

 

Nếu xem chồng như lãnh đạo, đồng nghiệp mà , quả thực cách đối xử sẽ giống , cần thiết bực bội với , đặc biệt là giờ còn việc , chờ khi con cứng cáp, cô sẽ tìm công việc gì đó, đến lúc đó thể suy xét tới chuyện ly hôn.

 

Vẻ mặt Lý Vân dần hòa hoãn hơn, “Cho dù chuyện với em , việc sắp xếp cho cô ở trong thôn, cũng tỏ rõ hết thảy . chị đúng, những chuyện khác đều là thứ yếu, hết cần bình an sinh con , chờ khi con lớn, em sẽ tìm việc , đến lúc đó sẽ ly hôn.”

 

tâm tính kiên định, quyết định gì sẽ đổi, tựa như , cô quyết rời rời , nhất quyết trong doanh trại bộ đội ngày ngày thấy .

 

Việc ly hôn cũng định, nếu hai kẻ đó thích như , cô cũng khinh thường chuyện xen .

 

Ngay cả chuyện Kim Tố Châu đàn ông đó cũng chút cảm tình với cô , Lý Vân căn bản cũng tin, những việc cũng vì đứa con trong bụng cô.

 

Kim Tố Châu tùy cô , “Em thể nghĩ thông suốt thế lắm .”

 

Lý Vân , nét mặt cũng thấy nhẹ nhõm hơn ít.

 

Kim Tố Châu bỏ rau rửa trong chảo xào, “Chờ trưa ăn cơm xong, chị sẽ kê đơn t.h.u.ố.c cho em, chiều ngủ dậy chị sẽ cùng em một chuyến tới viện Trung y bốc t.h.u.ố.c về sắc. Tổ tiên nhà chị từng trong Thái Y Viện, chuyên chữa bệnh cho nữ t.ử hậu cung.”

 

Lý Vân thấy , trong lòng thấy thả lỏng, hóa là gia truyền, chắc là giỏi lắm.

 

Cô để ý tới đứa con trong bụng hơn là chồng, thấy thật vô cùng may mắn ngày hôm qua chủ động gõ cửa nhà hàng xóm.

 

Buổi trưa Kim Tố Châu bốn món ăn, khi bọn trẻ về nhà đều lượt chào hỏi, Lý Vân ba đứa trẻ hoạt bát, tâm tình cũng hơn ít, buổi trưa còn ăn nhiều hơn một bát cơm.

 

Buổi trưa cô cũng về nhà, Hạ Nham lén vịn lên bờ tường, thấy phụ nữ bên nhà hàng xóm còn , Kim Tố Châu mới giữ Lý Vân , bảo cô buổi trưa ngủ cùng .

 

Thường thì tầm ba bốn giờ chiều, bên ngoài trời sẽ đỡ nóng hơn, hai chị em mới ngoài bốc thuốc, khi hỏi nhà thấy ngoài cửa nhà bên còn ai.

 

Lý Vân lạnh một tiếng, với Kim Tố Châu: “Chị tin , tối nay vị nhà em sẽ về đây đấy.”

 

Kim Tố Châu vỗ vỗ tay cô .

 

Lý Vân theo cô tới viện Trung y, khi hai mua thuốc, tới Cung Tiêu Xã mua ấm sắc thuốc.

 

Kim Tố Châu còn theo cô sang nhà bên một chuyến, hướng dẫn cô sắc t.h.u.ố.c như thế nào, dặn dò cô một đồ ăn thức uống cần kiêng kị, bảo cô đừng ăn đồ ăn tính lạnh.

 

Lý Vân gật đầu như mổ thóc, đó tiễn Kim Tố Châu đến cửa.

 

Quả nhiên, như lời Lý Vân , buổi tối khi cả nhà Kim Tố Châu ăn cơm, thấy nhà bên truyền đến tiếng cãi .

 

Giang Minh Xuyên cũng ở nhà, thấy tiếng, còn nhíu mày dừng đũa .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-77.html.]

Mấy đứa Hạ Nham cũng thấy, còn hỏi Kim Tố Châu, “Mẹ, qua xem ?”

 

Kim Tố Châu lắc đầu, thật bình tĩnh : “Không cần xen , chúng ăn cơm của .”

 

Hạ Nham nhịn : “Mẹ, hôm nay còn khá thiết với cô ?”

 

Giang Minh Xuyên thấy còn về phía Kim Tố Châu, “Chẳng em mặc kệ ? Sao qua thiết với ?”

 

Kim Tố Châu tức giận trừng một cái, “Người chủ động tìm tới nhà, chẳng nhẽ em đuổi ? Em thấy dường như đối phương cũng khá hiền lành tính, nên mới cùng trò chuyện đôi ba câu.”

 

“Mới mấy câu nhận định ?”

 

Kim Tố Châu buồn quan tâm tới , chứ, chẳng lẽ cô còn ?

 

Không là cô khoe khoang chứ, những kẻ tâm địa gian giảo đều thoát khỏi mắt cô, thể cô xem trọng, đều là những đối nhân xử thế tồi.

 

Kim Tố Châu thấy Giang Minh Xuyên phục, mới kể cho chuyện hôm nay Lý Vân với cô, xong bảo: “Em đoán sai chứ? Nếu vấn đề, chuyện nhờ em khuyên nhủ vợ , còn rõ rốt cuộc xảy chuyện gì? Nếu như em cứ thế qua nhà khuyên nhủ cô , e là cô càng thêm tức giận, đến lúc đó nếu ảnh hưởng tới t.h.a.i nhi, chúng sẽ lâm tình huống khó xử.”

 

Giang Minh Xuyên xong nhíu mày, cũng cảm thấy Kim Tố Châu lý, việc quả thực là suy xét rõ ràng, chỉ điều thể nào tưởng tượng nổi, bên trong nội tình như .

 

Hạ Nham xong cũng nổi giận, “Hành động của chú họ Đàm cũng quá hoang đường , kết hôn còn dây dưa với phụ nữ khác? Cho dù cô đáng thương thì vẫn thể về nhà tìm của cơ mà, chú cần gì lo? Nếu là con thì con cũng giận.”

 

Kim Tố Châu về phía Giang Minh Xuyên, “Sao gì? Sao nào, còn thấy thấu hiểu cho tên họ Đàm đó đấy ?”

 

Giang Minh Xuyên cảm thấy hết sức oan uổng, “Anh thấu hiểu gì chứ?”

 

Kim Tố Châu hừ lạnh một tiếng, “Hồi còn ở nhà cũ, là Triệu Vận tới tìm bao đó .”

 

Giang Minh Xuyên ngờ rằng cô còn nhớ việc , “ đó đến nữa ?”

 

Cô còn diễn trò chạy lên lầu tìm gã Dương Diệu , nũng nịu ngay mặt , mà gã Dương Diệu đó cũng chẳng gì, đó cưới một vợ nhỏ hơn nhiều tuổi, cũng thích năng nũng nịu giống .

 

Ngô Nhị Trụ còn với , cô gái đó trông vài phần tương tự Kim Tố Châu, nhưng hơn nhiều, nhưng vẫn khiến Giang Minh Xuyên ghê tởm nhẹ, việc dám với Kim Tố Châu, sợ cô còn nhớ Dương Diệu.

 

Kim Tố Châu tin, “Đó là vì em phá đám, nếu nhờ em, ai hai sẽ chuyện gì nữa? Cũng chỉ Lý Vân ngốc, dám ầm ĩ lên, nếu là em, xem em xử lý đôi cẩu nam nữ hai như thế nào.”

 

Giang Minh Xuyên bất đắc dĩ, “Anh còn gì, cũng hề gì, biến thành đôi cẩu nam nữ ?”

 

Kim Tố Châu thèm đếm xỉa đến .

 

Chỉ Phó Yến Yến lén liếc mắt Giang Minh Xuyên, cảm thấy ba Giang chẳng hề oan uổng chút nào.

 

Đời ba Giang cũng khác doanh trưởng Đàm mấy , bởi vì áy náy với Triệu Vận, mỗi Triệu Vận tới tìm ba Giang là ba đều một lời lập tức giúp đỡ, dù là giúp tiền giúp sức, doanh trưởng Dương càng tức giận, Triệu Vận càng tới tìm ba nhiều hơn, đó “Kim Tố Châu” cãi với ba, khí trong nhà lúc nào cũng mù mịt chướng khí.

 

Phó Yến Yến thấy nhà bên truyền đến tiếng cãi , phảng phất như thấy hình ảnh “Kim Tố Châu” và ba Giang cãi đời , trong lòng khó chịu.

 

Giang Minh Xuyên thở dài, “Để ngày mai hỏi Tiểu Đàm.”

 

Kim Tố Châu bình tĩnh : “Còn hỏi gì nữa mà hỏi, loại đàn ông , em còn khinh thèm qua với , đàn ông mà ngay cả gia đình cũng chăm lo cho nổi thì còn thể công to việc lớn gì?”

 

Ngữ khí vô cùng khinh miệt.

 

Giang Minh Xuyên trong lòng Kim Tố Châu đang giận, dám chọc cô, đành ừ một tiếng, đó lặng lẽ ăn cơm.

 

Hạ Nham nịnh hót : “Sau con sẽ bao giờ loại chuyện , con cưới ai sẽ đối xử với , sẽ bao giờ ngoài hái hoa ngắt cỏ, loại chuyện chỉ loại đàn ông lăng nhăng mới .”

 

Kim Tố Châu , sắc mặt phần hòa hoãn hơn, gật gật đầu với con trai, “Giỏi lắm, nhà chúng vẫn đàn ông .”

 

Hạ Nham tươi xán lạn.

 

Giang Minh Xuyên mặt lạnh tanh một cái, cảm giác con trai đang đá đểu .

 

Hạ Nham đối diện với ánh mắt ba, còn cố ý nháy mắt.

 

Giang Minh Xuyên: “……”

 

Phó Yến Yến thấy một màn thì phụt cả .

 

Ngày hôm , Lý Vân tới tìm Kim Tố Châu, nhưng cô sang chỉ mượn sách Kim Tố Châu , ở nhà một quá cô đơn, nên tìm ở cạnh.

 

cũng lời nào, khi Kim Tố Châu vẽ tranh thì chỉ bên cạnh yên tĩnh sách. Chuyện tối hôm qua cãi cũng kể, Kim Tố Châu cũng hỏi.

 

cũng hứng thú với việc sách cho lắm, xong hai quyển thì nhịn hỏi Kim Tố Châu học y thuật từ ai? Có thể dạy cô .

 

Ngày nào cũng ở nhà ăn cũng chán, nên cô tìm việc để .

 

Kim Tố Châu ngờ rằng cô cảm thấy hứng thú với mấy thứ , kiếp cô học cũng chẳng ngọn nguồn cặn kẽ, thực sự dạy khác e là cho lắm.

 

Lý Vân vẫn tin tưởng cô, “Không , chỉ cần cần chị dạy cho em là , em cũng chỉ tìm việc gì đó để thôi.”

 

Kim Tố Châu nghĩ ngợi, đột nhiên dùng vẻ mặt nghiêm túc : “Dạy em cũng , nhưng em nhất định bái chị thầy, mấy thứ chị sẽ truyền ngoài, vốn dĩ cũng chỉ định dùng cho trong nhà là , nhưng nếu em thật sự học, đương nhiên chị sẽ nghiêm túc dạy. Có điều ý nghĩa sẽ khác, học học cho , chị lãng phí thời gian.”

 

Lý Vân sửng sốt một chút, cô ngờ rằng Kim Tố Châu sẽ như , nhưng cô cũng quá so đo, thể học kiến thức , bái sư cũng đáng kể gì?

 

Lý Vân hỏi: “Vậy thế nào ạ?”

 

Kim Tố Châu: “Thời cổ đại lễ bái sư yêu cầu nghiêm khắc, cần chuẩn nhiều thứ và tiền, chúng cứ bỏ , ngày mai em chuẩn một cân gạo, một cân thịt . chị với em, nếu chị thành sư phụ của em, chị sẽ nghiêm khắc đấy.”

 

Kiếp cô học y thuật cũng bái sư.

 

Lý Vân xong chút do dự, đồng ý luôn.

 

Kim Tố Châu xuống danh sách mấy quyển sách về Trung y, bảo cô chuẩn , ngày mai sẽ bắt đầu dạy kiến thức căn bản cho cô .

 

Lý Vân cầm danh sách ngoài, trưa hôm đó mua một nửa sách, nửa còn trong bách hóa , cô tính thư hỏi bạn bè, nhờ họ mua giúp.

 

Buổi sáng ngày hôm , Lý Vân tới phố bán đồ ăn mua một cân thịt, cảm thấy đủ, mua thêm một ít hải sản, bỏ cả trong giỏ tới nhà Kim Tố Châu.

 

cũng hiểu, nhưng Kim Tố Châu thế nào cô thế .

 

Kim Tố Châu nhận tách dâng cho , bưng lên uống một ngụm, đó chạm ngón tay nước , điểm lên trán Lý Vân một cái, cuối cùng cho cô một quy tắc

 

Lý Vân sờ lên trán, trong lòng hiểu cảm giác thật yên , dường như trong nháy mắt tìm chỗ thuộc về .

 

Kim Tố Châu là một thầy nghiêm, khi nghi thức bái sư kết thúc là bắt đầu dạy học, lấy mấy quyển sách Lý Vân mua tới , lượt giải thích.

 

Kiến thức của cô rộng, đôi khi giải thích một câu còn suy rộng xa, Lý Vân như thể lọt trong sương mù, nhưng Kim Tố Châu mặc kệ, bảo cô cứ nghiêm túc giảng.

 

Trước đây khi Lý Vân học cũng xem như khá thông minh, nhưng cho dù như , giờ học vẫn cố hết sức, buổi sáng khi học xong, buổi chiều về nhà lập tức tự ôn tập, học thuộc, Kim Tố Châu còn dặn cô tất cả sách đều học thuộc làu làu.

 

Tuy rằng khó khăn, nhưng Lý Vân vẫn kiên trì tới cùng.

 

Có thể là vì học tập quá khó khăn, thời gian , Lý Vân cũng còn tâm trí nào nhớ tới những chuyện phiền lòng trong nhà nữa.

 

Tới khi chồng cô về nhà nữa, phát hiện Lý Vân còn để ý gì tới nữa, thấy , cảm xúc cũng chẳng d.a.o động mấy, chỉ : “Tiền đủ tiêu , khi nào thì phát tiền lương?”

 

Người đàn ông lướt qua chiếc bày đầy sách và vở, cũng hỏi nhiều, chỉ : “Tháng nhận muộn một chút, tới ngày mười lăm mới .”

 

Lý Vân: “À, tới ngày mười lăm hẵng về.”

 

Nói xong cúi đầu tiếp tục sách, để ý tới .

 

“……”

 

Doanh trưởng Đàm bên cạnh một lát, phát hiện vợ còn chẳng lấy một , nghĩ một lúc, xoay trong bếp múc nước tắm rửa.

 

Buổi tối giường, đợi hồi lâu cũng cũng thấy vợ về phòng, buổi sáng rời giường, phụ nữ lưng về phía , ở giữa còn cách một .

 

Anh rũ mắt, mặc xong quần áo thì khỏi.

 

Có thể là vì nhận đồ , cuộc sống của Kim Tố Châu cũng phong phú lên theo, chớp mắt đến tháng một.

 

Đầu tháng một, bọn trẻ đều nghỉ, Kim Tố Châu đành một về thủ đô , cô tới ga tàu hỏa thành phố S , hẹn với Bạch Cảnh Chi ở đó, đó hai chị em cùng tới thủ đô.

 

Ngày mồng mười tới thủ đô, tiên hai chị em quét tước dọn dẹp căn nhà. Trước đó Kim Tố Châu liên hệ với Chung Tuyết, đồ đạc gửi sang từ đều Chung Tuyết cầm giúp sang đây, mấy thứ như chăn, bánh kẹo, chất đầy cả trong phòng khách.

 

Chung Tuyết hôm nay hai chị em đến, còn dẫn theo cả cha sang giúp đỡ, khi thu dọn căn nhà, bắt đầu sắp xếp tiệc đưa dâu cuối năm, định ngày mười tám. Tuy rằng trình tự sắp xếp thỏa, nhưng một thứ còn cần chuẩn , tỷ như địa điểm tổ chức, quà tặng cho khách.

 

Cha Chung Tuyết thể đặt giúp họ ở Tiệm cơm quốc doanh.

 

Kim Tố Châu vô cùng cảm kích, khi Chung Tuyết , còn rượu cũng chuẩn đủ cho cô , ngày mai cô sẽ mang sang đây.

 

Vẫn luôn bận rộn tới tận ngày mười sáu, Giang Minh Xuyên dẫn ba con tới, bốn cha con sương gió mệt mỏi, đặc biệt là con gái út, ôm cổ ba buông tay, đôi mắt còn đỏ hoe, như là .

 

 

Loading...