Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 74
Cập nhật lúc: 2025-12-22 10:30:10
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Tố Châu và ba con chơi ở thành phố S một tuần, trong một tuần cô sắm thêm cho Bạch Cảnh Chi nhiều đồ dùng khi kết hôn, tất cả đều sắp xếp gọn gàng đặt ở phòng cho khách để dịp hôn lễ cuối năm thì lấy .
Sau đó tính lới hôn lễ cần dùng đến rượu, thậm chí là thiệp mời cũng cần sẵn, Bạch Cảnh Chi ban ngày , buổi tối về cùng chị dâu lên danh sách. Chị dâu việc cẩn thận tỉ mỉ, việc lớn như mời ai, việc nhỏ như nước điểm tâm, thứ đều liệt kê .
Trước đó Bạch Cảnh Chi vẫn luôn cho rằng tổ chức hôn lễ chỉ cần mời khách ăn một bữa cơm là , ngờ rằng việc cần càng ngày càng nhiều.
Đó còn kể tới Kim Tố Châu còn tranh thủ xem mạch cho Bạch Cảnh Chi, sức khỏe cô lắm, còn kê cho cô một đơn thuốc, dặn cô tới viện Trung y mua t.h.u.ố.c về sắc uống trong một tháng, tới khi uống hết cô sẽ kê cho đơn t.h.u.ố.c mới.
Chờ năm khi tổ chức bên nhà trai xong xuôi, hai vợ chồng họ thể chuẩn m.a.n.g t.h.a.i luôn, Cảnh Chi cần dưỡng thể .
Bạch Cảnh Chi vẫn luôn cảm thấy sức khỏe của bản khá , nguyệt sự tới bụng đau, đó uống loại hoa mà chị dâu giới thiệu, bụng cũng đỡ đau hơn nhiều . Không ngờ rằng giờ chị dâu bảo thể cô còn chút hư nhược.
Kim Tố Châu giải thích, “Bệnh của em cũng ngày một ngày hai, là bệnh em mắc từ nhỏ , hẳn là khi còn nhỏ thể chịu lạnh tương đối nghiêm trọng.”
Bạch Cảnh Chi xong lời nào.
Khi còn nhỏ đúng là cô thường xuyên chịu lạnh. Sau khi dùng căn nhà để bồi thường cho nhà đ.â.m , cha nuôi cũng mua thêm quần áo cho cô, một chiếc áo khoác mặc cả bốn mùa, chăn cũng đủ ấm, mùa đông ngủ bao giờ ấm áp. Cô hiểu chuyện sớm, lúc còn nhỏ bắt đầu giúp việc nhà, giặt quần áo nấu cơm, mùa đông dùng nước lạnh.
Trước cô thấy vấn đề gì, nhưng từ khi gặp chị dâu mới , phụ nữ nhất đừng đụng nước lạnh nhiều, cho sức khỏe. Hai cháu gái từ nhỏ chị dâu nhắc nhở như , sức khỏe chúng đều .
Kim Tố Châu : “Để điều dưỡng thể cho , m.a.n.g t.h.a.i cũng cho đứa bé.”
Bạch Cảnh Chi ngoan ngoãn gật đầu.
Kim Tố Châu sợ Bạch Cảnh Chi quên, nên ngày hôm khi Bạch Cảnh Chi tan tầm, cô bèn kéo em chồng tới viện Trung y thành phố một chuyến, hai chị em mua t.h.u.ố.c và ấm, lúc về còn hướng dẫn Cảnh Chi sắc t.h.u.ố.c như thế nào.
Thuốc uống vị kỳ lạ, chua đắng, còn mùi kỳ kỳ, nhưng Kim Tố Châu với Cảnh Chi t.h.u.ố.c tác dụng bổ khí huyết.
Bạch Cảnh Chi bịt mũi uống thẳng một , uống hai ngày, cũng ảo giác của Cảnh Chi , cô cảm giác tối ngủ sâu hơn một chút, nửa đêm cô tỉnh giấc, giờ thể ngủ một giấc đến hừng đông.
Trước khi , Kim Tố Châu còn dẫn ba con tới tòa nhà bách hóa mua một ít quà cáp mang theo, mua cho Phương Mẫn một chiếc bút máy màu đỏ, cho Trương Thu Lai một chiếc áo khoác, cho Uông Linh một đôi giày da, còn về phần Tiền Ngọc Phượng, Kim Tố Châu tìm khắp một ngày cũng tìm món gì phù hợp, cuối cùng mua cho chị một chiếc vòng cổ.
Cô còn nhớ chiếc đồng hồ Tiền Ngọc Phượng thích, trong lòng cô cảm thấy tuy rằng ngày Tiền Ngọc Phượng trang điểm mộc mạc, nhưng trong lòng chị vẫn yêu cái , phụ nữ yêu cái là điều hết sức bình thường, quan trọng gì mặc , chỉ cần thích là .
Sáng hôm Bạch Cảnh Chi đưa bốn con tới ga tàu hỏa, lúc chia tay Bạch Cảnh Chi còn nỡ, kéo tay Kim Tố Châu : “Nếu thể ở gần chị dâu thì , thật tạm biệt .”
Kim Tố Châu chê cô em chồng, “Cũng gì là thể, chừng sẽ cơ hội đấy.”
Bạch Cảnh Chi chị dâu chỉ đang an ủi , nhưng trong lòng dù ít dù nhiều vẫn chút chờ mong.
Kim Tố Châu dẫn ba con lên tàu tìm chỗ , đó vẫy tay tạm biệt Bạch Cảnh Chi bên ngoài, khi tàu chạy, Hạ Nham vẫn luôn ngoảnh đầu , bóng dáng cô út càng ngày càng nhỏ, trong lòng khó chịu.
Cậu đột nhiên với Kim Tố Châu: “Mẹ, khi lớn lên đều chia xa ?”
Kim Tố Châu: “Sao hỏi .”
“Cô út như thế mà, mỗi năm nghỉ đông và nghỉ hè, cô út tới nhà chúng , cô út , chỉ nghỉ dài ngày mới về , ở mấy ngày . Giờ thì nghỉ dài cũng tới , còn gặp chú út.”
Nói xong còn thở dài thườn thượt, “Trong lòng thấy thật khó chịu ạ, cảm giác cô út nhà cướp .”
Kim Tố Châu con trai đang mất mát, nghĩ ngợi : “Cô út con trưởng thành , cô cần xây dựng một gia đình của riêng , cô còn sẽ con của . Với em bé con của cô út thì đó là gia đình ba của em . Giống như con hiện giờ , cha em gái, chúng là cận nhất của con.”
Hạ Nham rầu rĩ gật đầu, “Con ạ, nhưng vẫn thấy buồn. Sau con và các em gái cũng sẽ rời khỏi ba ? con như .”
Bên cạnh Phó Yến Yến thấy, khỏi chen một câu, “Anh cũng thể kết hôn cứ ở nhà mà.”
Hạ Nham tức giận ngẩng đầu trừng mắt với cô bé.
Kim Tố Châu xong , “Nói lời ngốc nghếch gì đó, nhất định rời xa mà, con cũng thể lựa chọn ở gần ba , đến lúc đó thể thường xuyên qua nhà , và ba con cũng thể giúp đỡ tụi con bất cứ lúc nào.”
Hạ Nham Kim Tố Châu, “Mẹ, con ngốc giống cô út , chuyện là thể nào , con thi trường quân đội, thể còn ở gần ba ?”
Nói xong cúi đầu, lấy sách trong túi .
Cho nên mới quyết định chơi một chuyến cùng và em gái, cho dù thật sự chơi, mà chỉ nhân dịp bây giờ còn cơ hội, ở cạnh họ nhiều hơn, sợ sẽ giống như cô út, lẽ một năm cũng chẳng về nhà mấy .
Kim Tố Châu mấp máy môi, nhưng trong nhất thời cũng lời an ủi nào.
Lời cô cho Bạch Cảnh Chi quả thực thể nào trở thành sự thật. Trong lòng cô hiểu rõ, Kỷ Lăng là quân nhân, hai vợ chồng họ ở bây giờ còn ai , càng đừng tới chuyện hai nhà thể ở gần .
Hạ Nham cũng , thằng bé thi trường quân đội, tương lai cũng thế nào, nhưng khả năng lớn là sẽ ở gần nhà .
Chỉ điều con trai khi còn nhỏ cô dỗ dành bởi lời ngon tiếng ngọt, giờ nghiêm túc với cô rằng ngốc, hiểu đang an ủi .
Trong lòng Kim Tố Châu hiểu phần mất mát, cô đột nhiên nhận con trai thật sự trưởng thành .
Cũng sắp rời khỏi .
Kim Tố Châu thấy sống mũi cay, cô đầu phong cảnh phía ngoài cửa sổ, che giấu sự mất mát gương mặt .
Lúc khi quyết định kết hôn với Giang Minh Xuyên, cô tìm một con đường sống cho . Về phần Hạ Nham, cô chỉ nghĩ sẽ gắng sức dạy dỗ đứa bé một chút, lỡ như nó trưởng thành mà hiểu chuyện thì cô chỉ tổ thêm phiền, nếu trong đó bao nhiêu tình cảm thật lòng thì quả thực là . cô chỉ giỏi tô vẽ vẻ bề ngoài mà thôi, để Giang Minh Xuyên cảm thấy cô , để hàng xóm chung quanh cũng thấy cô , để bọn trẻ cảm thấy cô là , để cảm thấy Giang Minh Xuyên cưới nhầm , như cuộc sống của cô mới thể dễ chịu.
cũng bắt đầu khi nào, cô dần dần coi Hạ Nham như con ruột của , ân cần hỏi han, nổi giận với , chống lưng cho , dạy những đạo lý ….
Thế nhưng, hiện giờ đứa con cô dày công dưỡng d.ụ.c với cô rằng thằng bé nỡ rời khỏi cô.
Trong lòng cô thấy chua xót, chút vui mừng.
Hạ Nham cũng lời nào, trầm mặc cúi đầu lật sách.
Chỉ Lục Lục hiểu với đang gì, hết đầu , đầu , đang chuẩn hỏi đột nhiên chị gái bịt miệng.
Cô bé mở to đôi mắt vô tội về phía chị gái.
Phó Yến Yến vẻ mặt dịu dàng, thì thầm bảo: “Chị với em vẽ tranh nhé?”
Lục Lục ngoan ngoãn gật đầu.
Phó Yến Yến lấy vở và bút trong cặp sách đeo bên , cầm tay hướng dẫn em gái vẽ mấy con động vật nhỏ.
Khi em gái vẽ theo cô bé, Phó Yến Yến tranh thủ sang hai con đang rơi trầm tư , đó mím môi, trong lòng thể nào ngờ nổi.
Đời tình cảm của hai cũng chẳng hề thiết, “Kim Tố Châu” đối xử với Hạ Nham theo kiểu lấy lòng quá mức, mà thái độ của Hạ Nham đối với “Kim Tố Châu” là ghét bỏ và bài xích, mà hiện giờ hai con vì lo lắng xa cách mà thấy đau lòng mất mát tới .
Không thể , cuộc đời quả là kỳ diệu.
Phó Yến Yến cũng khỏi nghĩ tới tương lai , đời cô bé là tương lai, mà hiện tại, cô bé cũng rời khỏi Kim Tố Châu và ba Giang, xây dựng một gia đình thuộc về ?
Những điều cô bé bao giờ nghĩ tới, hiện tại đột nhiên ý thức , tức khắc khỏi thấy chút mơ hồ.
Bốn con tàu hỏa một ngày, khi tới huyện là hơn sáu giờ tối, cũng may thời gian trời tối muộn, khi xuống tàu bên ngoài vẫn còn thấy mặt trời.
Trước khi Kim Tố Châu gọi điện thoại tới nhà máy dệt, Uông Linh và Tiền Ngọc Phượng đều . Tiền Ngọc Phượng còn tới bến tàu đón mấy con, khi thấy , mắt Tiền Ngọc Phượng đỏ hoe, “Đã lâu gặp em, vẫn như .”
Kim Tố Châu , “Lại còn nữa chứ, gặp bọn em ?”
“Sao thể giống ? Trước lúc nào cũng thể gặp, giờ cách xa như , gặp mặt một quá khó khăn, là em sắp sang đây, mấy hôm nay hôm nào chị cũng đếm ngày đấy.”
Kim Tố Châu kéo tay Tiền Ngọc Phượng, “Cũng , vốn em đang tính về nhà, nhưng nghĩ quyết định sang đây một chuyến thăm các chị, đường xá xa xôi quá, gặp mặt một thật dễ gì.”
Tiền Ngọc Phượng : “Buổi tối sang nhà chị ăn cơm , Nhị Trụ nấu sẵn cơm ở nhà , giờ bọn chị ở chỗ cũ nữa, dọn trong huyện ở .”
“Nhà chị sống trong căn nhà nhỏ mà đơn vị Nhị Trụ phân cho, cũng khá , chỉ điều chật thôi, nhưng tiện cho tụi nhỏ về nhà, từ khi chồng chị còn, ngày nào tụi nhỏ cũng về nhà, giờ Tiểu Quân cũng hiểu chuyện hơn nhiều.”
Nói tới đây, đột nhiên chị mới nhớ , “Lúc đầu định kể cho em , nghĩ tới em ở quá xa, cũng chẳng gì còn khiến em nhọc lòng, ngờ rằng chị dâu Uông vẫn kể cho em, em còn gửi cho chị tận những năm mươi đồng, thật là gì nữa. Làm gì nhà ai bỏ nhiều tiền như hả? Vẽ tranh kiếm nhiều tiền cũng thể lãng phí như .”
“Thế nào mà gọi là lãng phí? Em thích mấy lời như thế , hồi khi em mới chân ướt chân ráo tới doanh trại, chị với chồng chị giúp đỡ cho em nhiều, những chuyện em đều ghi tạc trong lòng. Còn thêm cả Tiểu Nham nữa, khi còn sống ở nhà chị hơn nửa năm, cũng gọi thím Ngô một tiếng bà nội, quan hệ giữa hai nhà chúng thiết hơn bình thường, nếu thể về một chuyến, thì cũng gửi chị thêm ít tiền viếng, coi như là tấm lòng thành của gia đình em.”
Tiền Ngọc Phượng xong bất đắc dĩ, “Đã là em . là so sánh thì đau thương, hẳn là chị Uông kể với em , cả nhà bác cả của Tiểu Quân một ai tới cả, đó cũng chẳng thêm tin tức gì nữa. Khi nhà chị gửi tiền về, bọn họ hai phong thư gửi sang đây, nhưng chị vứt cả , thèm .”
“Coi như chị thấu , bán em xa mua láng giềng gần, các cụ quả thật sai.”
Kim Tố Châu nghiêm túc Tiền Ngọc Phượng chuyện, cũng vì thím Ngô còn , cô cảm giác hiện giờ Tiền Ngọc Phượng chững chạc hơn nhiều.
Hai chị em chuyện, đó tới nhà của Tiền Ngọc Phượng đang ở.
Hiện giờ Ngô Nhị Trụ việc ở đồn công an, đơn vị phân cho gia đình một căn hộ cũ ở gần đồn, tuy rằng căn hộ nhỏ, nhưng vị trí khá , ở ngay trung tâm huyện, gần đó là trường học.
Kim Tố Châu theo Tiền Ngọc Phượng lên tầng ba, khu nhà phần hơn các khu tập thể khác, kết cấu khá giống tòa nhà cao tầng trong doanh trại, một tầng chỉ hai căn hộ, cửa đối cửa.
Nhà Tiền Ngọc Phượng ở bên trái, chị lấy chìa khóa mở cửa, căn phòng lớn lắm, liếc mắt một vòng là hết bộ, chắc chỉ rộng tầm bốn năm chục mét, phòng khách ban công.
Tiền Ngọc Phượng giới thiệu, “Có nhỏ ? Cũng chỉ hai phòng, vợ chồng chị ở phòng lớn, phòng nhỏ để Đại Nha ở, giờ Tiểu Quân ở trong ký túc xá của nhà máy, ngày chỉ về nhà ăn bữa cơm thôi.”
Kim Tố Châu mấy lời bất ngờ, ngờ rằng giờ Đại Nha ở một một phòng.
Cô : “Con bé ở một cũng , thể an tâm học tập, Hạ Nham nhà em cũng thế đấy, ngày học bài đến tận nửa đêm, em đang sợ thằng bé chịu nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-74.html.]
“Cũng hẳn, mỗi ngày tốn một cây nến đấy, khác gì đốt tiền cả, nhưng còn cách nào, con bé sắp thi đại học , giờ chị với ba con bé về nhà chuyện cũng dám lớn tiếng đấy.”
Tiền Ngọc Phượng lắc đầu, “Mà giờ mắt con bé rõ, cuối tuần chị tính dẫn con bé lên thành phố đo cái mắt kính, ba con bé mua loại một chút, bằng sẽ cho mắt.”
Kim Tố Châu cũng , “Đều là vì cho con cả.”
“Còn , so với nhà các em, nhưng so với nhà khác, gì nhà ai thương con như nhà chị ? Dạo trong lớp Đại Nha cô bé thi hạng ba trường , thế mà nhà lôi về gả chồng, kêu là đối phương đưa cho nhà họ hai trăm đồng tiền sính lễ, giáo viên khuyên cũng khuyên , còn mắng cho một trận.”
Bọn trẻ chuyện đều kinh ngạc về phía Tiền Ngọc Phượng.
Tiền Ngọc Phượng phì , rót : “Ba đứa các cháu đều phúc, ba đều hết mực yêu thương các cháu, nhưng nhiều khác may mắn như các cháu.”
Hạ Nham yên một chỗ , một lát dậy xem xét chung quanh, đó phòng bếp giúp Ngô Nhị Trụ một tay, chẳng mấy chốc mà trong phòng bếp vọng tiếng chuyện.
Hạ Nham còn hỏi thăm Đại Nha, hình như Đại Nha ngoài mua dấm.
Tiền Ngọc Phượng cũng giải thích, “Tiểu Quân lát nữa mới về, hôm nay tới, thằng bé còn cố ý xin đổi ca, vốn hôm nay nó ca tối.”
“Đã lâu gặp Tiểu Quân, cũng nhớ.”
“Thật , giờ thằng bé cao hơn nhiều, còn cao hơn ba thằng bé một cái đầu.”
Đang , bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, đó cửa gõ vang, Lục Lục cũng sợ lạ, thuần thục chạy tới mở cửa, ngày ở nhà cô bé tích cực chạy mở cửa nhất.
Cửa mở , là Đại Nha mua dấm về, cô bé cúi đầu thấy Lục Lục, lập tức nở nụ , “Lục Lục ——”
Lục Lục cũng vẫn nhớ, vui sướng gọi: “Chị Đại Nha.”
Đại Nha phòng lượt chào hỏi, “Cô Kim, Yến Yến ——”
Trong phòng bếp Hạ Nham thấy tiếng, tủm tỉm chạy , “Đại Nha ——”
Kim Tố Châu tức giận nạt: “Gọi chị.”
Hạ Nham hếch mặt lên trời, “Còn cao bằng con mà, gì cửa gọi chị.”
Đại Nha , “ vẫn là chị, tính bằng tuổi cơ mà.”
Hạ Nham hừ một tiếng, xoay trong bếp hỗ trợ.
Tiền Ngọc Phượng cũng , “Giờ bọn trẻ thế đấy, Đại Nha nhà máy thăm Tiểu Quân, khác hỏi là ai, thằng bé bảo là em gái. Chị mới thấy hỏi nó rằng xằng như thế? Em nó bảo chị gì ? Nó bảo Đại Nha quá lùn, để khác chị gái lùn như thật mất mặt, em xem với nó giờ.”
Kim Tố Châu cũng , “Y xì cả, lớp Hạ Nham họp phụ cũng em , thằng bé bảo em trẻ, khiến nó thể diện, ba quá già . Làm cho ba thằng bé tức xì khói lên.”
“Ha ha ha ha”
Tiền Ngọc Phượng xong gập cả bụng.
Đại Nha cũng , đó bếp trêu ghẹo Hạ Nham.
Phó Yến Yến bên bàn, ăn đồ ăn vặt chuyện.
Một lát , Đại Nha từ phòng bếp , kéo cô bé và Lục Lục phòng chơi.
Phó Yến Yến theo, phòng Đại Nha nhỏ, một chiếc giường nhỏ dựa sát tường, bên cạnh là tủ quần áo. Chiếc bàn học cũng lớn, kề sát cửa sổ, kệ sách, sách để hết bàn , cô bé xếp chất đống ở trong góc.
thứ trong phòng đều sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ, là dụng tâm sắp đặt. Đại Nha y hệt một cô nhóc khoe khoang món đồ chơi mới với bạn bè, cô bé lôi từng món đồ thích khoe với Phó Yến Yến.
Có kẹp tóc bạn bè tặng, quần áo mua cho, còn một đôi giày em trai Ngô Tiểu Quân mua cho cô…
Phó Yến Yến giường Đại Nha, mặt dần hiện lên nụ ôn hòa.
Cô bé cảm thấy Đại Nha hoạt bát như thế thật .
Đại Nha giới thiệu xong cũng xuống bên cạnh Phó Yến Yến, cô bé : “Yến Yến, em còn nhớ hồi còn ở trong doanh trại, khi nhà em chuyển nhà em giới thiệu phòng với chị ? Lúc chị hâm mộ em, vô cùng mong mỏi cũng riêng một căn phòng, giờ rốt cuộc cũng thành hiện thực .”
Phó Yến Yến xong rơi trầm mặc, cô bé gương mặt tươi của Đại Nha, sửng sốt.
Kỳ thật Đại Nha là, kiếp cô bé cũng giống hệt như chị , từng khác đối đãi chân thành, cho nên lúc đó bản cô bé thật sự vui mừng.
Đại Nha thoải mái, “Chị thật sự vui vẻ, hiện giờ ba đối xử với chị , em trai cũng đối với chị.”
Phó Yến Yến gật đầu, “Vậy là , chị Đại Nha, em thấy mừng cho chị.”
Cảm thấy chị may mắn hơn nhiều, ít nhất chị chờ lâu.
Đại Nha càng thêm vui vẻ, “Cảm ơn em.”
Sau đó giải thích: “Chị từng thấy ghen tị với em, chỉ thấy hâm mộ thôi, nhưng giờ thì hâm mộ nữa , giờ chị thi một trường đại học , tìm một công việc .”
“Chị Đại Nha, chị sẽ bay cao.”
“Em cũng thế.”
Tới khi ăn cơm tối, Ngô Tiểu Quân mới về, cùng Uông Linh. Uông Linh Kim Tố Châu tới, chị nửa đường gặp Ngô Tiểu Quân, nên chở cùng về.
Ngô Tiểu Quân quá nặng, một đoạn thì biến thành Uông Linh , thể , mấy trai trẻ sức khỏe thật, xe chở hai mà còn thể đạp nhanh như bay.
Hai cô cháu về đến nhà cũng đến bảy giờ tối.
Uông Linh thấy Kim Tố Châu, kích động bước lên ôm lấy cô.
Kim Tố Châu chuyện với chị.
Tiền Ngọc Phượng trong bếp bưng thức ăn , buổi tối Ngô Nhị Trụ mười món ăn, bàn ăn bên ngoài bày hết , tất cả quanh bàn ăn, ăn chuyện.
Nhất là Uông Linh, chị ngơi miệng, những khác chen cũng chen câu nào.
Mà Ngô Tiểu Quân thì ngược , hoạt bát ngang ngược, mà hiện giờ suốt bữa ăn chẳng câu nào. Hạ Nham bên cạnh , chủ động bắt chuyện, mà chỉ hỏi gì đáp nấy.
Hạ Nham nhịn thêm mấy .
Tay cầm đũa của Ngô Tiểu Quân chợt khựng , đó tiếp tục vùi đầu ăn cơm.
Khi còn nhỏ hiểu chuyện, lúc nào cũng cảm thấy Hạ Nham chẳng điểm gì bằng , cho nên khi thấy Hạ Nham sống hơn , mới ghen ghét bắt nạt Hạ Nham. giờ chênh lệch càng ngày càng xa, thì ghen ghét cho nổi, trong lòng chỉ hâm mộ, hâm mộ Hạ Nham , cha nuôi thực sự yêu thương , mang cho cuộc sống giàu , cũng hâm mộ học thành tích cao, về sẽ càng bay cao.
Không giống như , hiện ngờ ngay cả nhập ngũ cũng nổi.
Cơm nước xong xuôi, Kim Tố Châu cùng Uông Linh, khi còn lấy quà đưa cho Tiền Ngọc Phượng.
Tiền Ngọc Phượng thấy chiếc vòng cổ, ngây ngẩn cả , “Đây… Đây là quà tặng cho chị? Chị đeo ngoài dịp gì ? Xấu hổ c.h.ế.t mất.”
Kim Tố Châu: “Gì mà hổ c.h.ế.t mất? Nhìn thấy cái vòng là em nhớ đến chị, chị em , nhưng em cũng thấy chị , cũng thấy chị vui vẻ.”
Tiền Ngọc Phượng phần cảm động Kim Tố Châu, nắm tay cô tiễn tới hẳn đường lớn.
Cuối cùng Kim Tố Châu vỗ vỗ tay chị , “Chị về , cơ hội thăm chị.”
“Ừ.”
Tiền Ngọc Phượng vẫn nhúc nhích, đoàn Kim Tố Châu càng càng xa, mãi tới khi thấy ngữa, mới xoay trở về.
Trong tay chị cầm chiếc vòng Kim Tố Châu tặng, buổi tối chị còn khoe với Kim Tố Châu, chị dám đeo đồng hồ, mà giờ chị cũng kiếm tiền, cũng cho mua cho một chiếc đồng hồ, còn giờ chị cũng đeo, cũng còn ai chị xứng đeo nữa.
chị ngờ rằng, Kim Tố Châu mua vòng cổ cho chị , đây là thứ mơ chị cũng dám, luôn cảm thấy thứ như chỉ dành cho những xinh đeo, nào xứng đeo mấy thứ . Kim Tố Châu với chị , bản thích mới là quan trọng nhất.
Chị hít hít mũi, đó đeo chiếc vòng lên cổ.
Về đến nhà chị hỏi hai con vòng cổ , Đại Nha , còn Ngô Tiểu Quân thì gật đầu cho lệ.
Ngô Nhị Trụ vẫn giống như đây, cần suy nghĩ nhạo : “Vòng cổ thì , nhưng thì .”
hiện giờ Tiền Ngọc Phượng thấy lời tương tự căn bản cũng chẳng buồn tức giận, chị trợn trắng mắt Ngô Nhị Trụ một cái, thẳng về phòng cầm gương soi, càng càng thấy .
Buổi tối, Uông Linh sắp xếp cho bốn con ở trong ký túc xá của nhà máy, hai hôm sắp xếp xong , chăn màn đều cho giặt phơi phóng.
Ba con ở một phòng, Hạ Nham ở một một phòng.
Buổi tối Uông Linh cũng về nhà, chị ở luôn ký túc xá tâm sự với Kim Tố Châu.
Kim Tố Châu đột nhiên nhớ , “Năm nay chắc là Tiểu Quân thể nhập ngũ nhỉ?”
Cô còn nhớ đó khác nhắc tới, Ngô Tiểu Quân tạm thời ở nhà máy hai năm, chờ tới khi đủ tuổi sẽ nhập ngũ, “Đều trưởng thành cả , như cũng khá , lâu lắm gặp thằng bé, cảm giác cũng trưởng thành hiểu chuyện hơn nhiều.”
Uông Linh hỏi thở dài thườn thượt, “Trước thì đúng thế thật, nhưng giờ thì , tối nay em thấy , Tiểu Quân cầm đũa ăn cơm bằng tay trái đấy?”