Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 71
Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:02:37
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói là đường phố, thật là một con ngõ nhỏ rộng rãi.
Nhìn lướt qua một lượt, ngõ nhỏ thấy điểm cuối, hai bên đường là đủ loại sạp hàng, bày thẳng hàng bán xuống đất, dắt xe đạp, ghế xe khung hoặc giá treo, đó treo hoặc bày nhiều thứ.
Trong ngõ nhỏ đến , tất cả đều là cần tới đây mua đồ, thì mặc bộ quần áo công nhân màu lam, cũng mặc trang phục trắng, đen, xám của bình thường.
Lối là sạp hàng bán mấy thứ như rau dưa trái cây, sâu bên trong sẽ thấy bán những mặt hàng khác, đồng hồ, quần áo, vải vóc, trang sức, đồ dùng sinh hoạt hàng ngày…
Ngắm một hồi mà hoa cả mắt, Lục Lục nắm tay , cái đầu nhỏ hết bên nọ ngoảnh bên , nhưng căn bản xem hết .
Hai con dừng ở một sạp hàng, Kim Tố Châu cầm lấy một chiếc đồng hồ trông khá quen mắt, hỏi giá cả.
Người bán hàng chốt giá là bảy mươi tám đồng, mặc cả.
Kim Tố Châu mà ngây , ở cửa hàng bách hóa xem cái đồng hồ giống y hệt, nữ nhân viên ở quầy đó báo giá là một trăm mười tám đồng, ở đây rẻ hơn gần năm mươi đồng.
Kim Tố Châu gật đầu nắm Lục Lục tay tiếp, tới sạp hàng bán vải, đắt rẻ. Loại đắt lên tới mấy chục, loại rẻ chỉ mấy đồng. Loại đắt chất lượng khác biệt lắm so với loại bán ở cửa hàng bách hóa, nhưng giá cả thì thấp hơn nhiều, so với giá bán trực tiếp từ nhà máy thì cao hơn bao nhiêu.
Kim Tố Châu càng hỏi càng kinh ngạc, cũng khó trách dạo Uông Linh tới thăm cô khi nhà máy của họ sắp trụ , nếu cứ tiếp tục như thế , nhà máy của họ quả thật là cạnh tranh nổi. Thị trường tiêu thụ vốn lớn, nếu mỗi địa phương đều xuất hiện một cái chợ đen như , còn ai mua hàng hóa từ nhà máy của họ.
Bên cạnh sạp hàng bán vải là quầy bán quần áo, kiểu dáng trang phục phong phú hơn nhiều so với loại bán trong cửa hàng bách hóa, đủ loại áo khoác, quần, váy, còn loại váy hai dây, cực kỳ tiết kiệm vải, cảm giác mặc khác gì mặc.
Kim Tố Châu đầu tiên thì nhíu mày, đó nhướng mày.
Người bán hàng chào mời đây là kiểu dáng thịnh hành ở Hương Cảng, còn các nữ minh tinh bên đó đều mặc kiểu trang phục .
Kim Tố Châu v**t v* mặt vải, chất lượng cũng lắm, nhưng kiểu dáng độc đáo, những kiểu dáng cô từng thấy.
Hai con dạo thêm một lát, thấy trời sắp tối nên chuẩn về. Hai mới chỉ dạo một nửa khu chợ, khi về theo đường cũ, chuyến xe bus năm, tới trung tâm thành phố thì tìm một Tiệm cơm quốc doanh, cô và con gái mua một bát mì và một bát hoành thánh.
Ăn xong, Kim Tố Châu dắt tay con trở nhà khách.
Giang Minh Xuyên còn về, Lục Lục phòng tìm gương, cô nhóc cài hết kẹp tóc và dây buộc tóc mua ở chợ đen lên đầu, thử xem .
Xong cô nhóc còn xoay đầu hỏi , “Đẹp ạ?”
Kim Tố Châu một đầu đầy hoa của con gái, nén khen, “Đẹp.”
Lục Lục xong cực kỳ vui vẻ.
Kim Tố Châu cầm chậu ngoài lấy chút nước ấm mang về rửa mặt, khi còn dặn dò Lục Lục ngoan ngoãn ở trong phòng, sẽ về ngay.
Lục Lục ngoan ngoãn đáp .
Hơn chín giờ tối Giang Minh Xuyên mới về, Lục Lục ngủ . Giang Minh Xuyên khẽ khàng cửa, thấy Kim Tố Châu còn đang sách, bèn bước tới lấy từ trong túi hai gói đồ ăn.
Kim Tố Châu kinh ngạc .
Giang Minh Xuyên mở giấy dầu , một gói hai chiếc đùi gà to, một gói mấy cái bánh nướng nhân, lớp vỏ giòn vỡ, nhỏ: “Sợ buổi tối hai con ăn còn no nên mới mang về, em nếm thử xem, ngon lắm.”
Kim Tố Châu đ.á.n.h răng , nhưng thấy ánh mắt chờ mong của Giang Minh Xuyên, trong lòng thấy ngọt ngào, cô giơ tay định lấy đùi gà, nhưng thấy mặt đùi gà dầu mỡ, động tác chợt ngừng , chuyển sang cầm chiếc bánh.
Cô khẽ c.ắ.n một miếng, nhân bên trong là thịt, thơm, lớp vỏ bên ngoài giòn. Giang Minh Xuyên tính cô, ăn đùi gà là sợ bẩn tay, cho nên cầm lấy một chiếc đùi gà đưa tới bên miệng Kim Tố Châu.
Kim Tố Châu mím môi , cúi đầu c.ắ.n một miếng, : “Ăn ngon.”
Giang Minh Xuyên thì thào : “Ngon thì ăn nhiều một chút, Lục Lục ngủ , để phần con bé nữa, em ăn hết .”
Ăn thế nào cho hết ? Cô heo !
Kim Tố Châu vẫn ý thiên vị , trong lòng ngọt ngào, cô thấy ai như Giang Minh Xuyên, coi trọng vợ hơn con cái.
Nghĩ đến đây, cô : “Anh đối xử với em thật , em cũng dám mơ tưởng sẽ một chồng như .”
Lời tai Giang Minh Xuyên, trong lòng càng thêm khoan khoái.
Anh cảm thấy những việc cũng lớn lao gì, ngờ rằng Kim Tố Châu cảm động như .
Anh với Kim Tố Châu: “Cũng đáng kể gì, còn đối với em hơn.”
Kim Tố Châu , “Giờ lắm .”
Giang Minh Xuyên cũng , đút cho cô ăn miếng nữa.
Hai một đút một ăn, còn ngọt ngào, bầu khí ấm áp. lúc , một chiếc đầu nhỏ thò từ chăn , hít hít mũi, đó một tay giơ lên dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, tới lúc thấy rõ cô nhóc mới tức giận òa lên, “Mẹ ăn vụng! Oa ——”
Tiếng long trời lở đất khiến cho Giang Minh Xuyên và Kim Tố Châu dọa choáng váng.
Sau đó, hai vợ chồng tốn bao công sức mới dỗ con gái nín , Lục Lục một tay cầm đùi gà một tay cầm bánh, ăn khụt khịt mũi.
Giang Minh Xuyên chột , gắng giải thích: “Ba thấy con ngủ mới gọi con dậy, tính để phần để sáng mai con dậy thì ăn.”
Lục Lục đầu sang bên thèm , gò má phúng phính vẫn còn vương giọt nước mắt.
Kim Tố Châu tủm tỉm hai cha con giận dỗi , tâm tình vô cùng vui sướng.
Vừa câu ngọt ngào với Giang Minh Xuyên, kỳ thật cũng là lời thật lòng, kiếp cô từng nhiều mơ tới chuyện con, nhưng nhiều nhất cũng chỉ mơ tới bản chỗ dựa vững chắc cần lo lắng sẽ thất sủng, ít nhất cô con của cũng mãn nguyện lắm . Trước giờ cô bao giờ nghĩ tới chuyện chồng sẽ yêu hơn cả con, sẽ yêu thương nâng niu cả con và cô như .
Ăn xong, Kim Tố Châu súc miệng nữa xuống giường. Giang Minh Xuyên ngoài tắm rửa phòng, tới khi xuống, Lục Lục ngủ .
Bởi vì giận ba, cô nhóc ngủ chung giường với ba .
Cũng may trong phòng hai chiếc giường, đều khá lớn, Lục Lục ngủ chiếc giường kê sát tường, cũng sợ nửa đêm rơi xuống đất.
Giang Minh Xuyên còn thích như , ôm lấy Kim Tố Châu từ phía , hai thì thầm trò chuyện.
Kim Tố Châu miêu tả cảnh tượng buổi chiều thấy ở chợ đen, “Cũng khó trách chị Uông lo lắng, thật, em cứ cảm giác môi trường sống bên nới lỏng hơn thành phố S, xem, sắp chính sách gì mới ?”
Giang Minh Xuyên im lặng một lát : “Anh cũng chỉ ngóng thôi, các lãnh đạo bên sẽ nới lỏng nhiều, lâu bên đây sẽ mở cửa thị trường*, nhưng kế hoạch cụ thể còn cần từ từ hoạch định và thảo luận, tạm thời còn chuyện gì sẽ xảy .”
*Chính sách “Cải cách và mở cửa” áp dụng từ 18 tháng 12 năm 1978, bao gồm phi tập thể hóa nông nghiệp (nghĩa là dần bỏ Hợp tác xã), mở của đất nước để đón nhận đầu tư nước ngoài, và cho phép doanh nhân bắt đầu công việc kinh doanh. Thành phố Thâm Quyến là một trong những nơi áp dụng chính sách đầu tiên và năm 1980 trở thành Đặc khu kinh tế.
“Thảo nào.”
Kim Tố Châu hỏi: “Có khi mở cửa thị trường thì ở đây cá nhân thể tự do buôn bán kiếm tiền ? Vậy cũng khá , mua đồ gì ở cửa hàng bách hóa cũng dễ coi thường, nhưng mua cũng còn sự lựa chọn nào khác.”
Giang Minh Xuyên xoa xoa bụng cô.
Kim Tố Châu thử thăm dò: “Em ý Hạ Nham là định sẽ thi trường quân đội ở bên , em nghĩ, lẽ chúng còn ở đây thêm mấy năm, lẽ sẽ chứng kiến sự đổi, hoặc là cũng thể tìm việc để .”
Chủ yếu là cô thấy động lòng vì bên mở cửa thị trường, Kim Tố Châu hiểu rõ hơn bất cứ ai là buôn bán thể kiếm tiền nhiều cỡ nào. Kiếp cô ở mở ba cửa hàng bán kem dưỡng da ở kinh đô, mỗi ngày tiền túi như nước chảy.
Cô tới ba đứa con, dù gì cũng để chút gia sản cho bọn chúng.
Trong bản chất Kim Tố Châu vẫn là chính bản cô ở triều Đại Cảnh , cô luôn để cho các con sự bảo đảm và đường lùi.
Giang Minh Xuyên hiểu ý của Kim Tố Châu, “Em gì?”
Kim Tố Châu cũng rõ, “Em mới chỉ nảy ý tưởng thôi, chủ yếu là ngày nào cũng ở mãi nhà cũng chán.”
Giang Minh Xuyên cũng thấy mềm lòng, “Nghe theo em cả.”
Kim Tố Châu lòng ừ một tiếng.
Trong lòng cô càng nhiều ý tưởng, nếu thành phố sẽ mở cửa thị trường như lời Giang Minh Xuyên , chắc chắn sẽ trở nên phồn hoa. Cô vẫn còn nhớ, mấy thành phố lớn ở vùng duyên hải của triều Đại Cảnh triều đều vô cùng sung túc, nhiều thương nhân, đến lúc đó cô thể đặt mua vài tòa nhà và cửa hàng, nếu kinh doanh thể cho thuê.
Số tiền mà Giang Minh Xuyên để dù gì cũng thể để mốc meo ở đó cho , quá lãng phí.
Nghĩ đến đây, trong lòng Kim Tố Châu chút kích động, tiếc nuối duy nhất là thể chuyển mấy cửa hàng kiếp của cô tới đây .Mấy cửa hàng đó của cô mấy chục loại kem dưỡng và son phấn, nhưng cô chỉ phụ trách quản lý và kiểm tra sổ sách, các việc còn đều giao cho . Tuy trí nhớ của cô , nhưng cũng chỉ nhớ vài công thức, những loại còn thì nhớ .
giống như cô , thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, chắc chắn là con đường khác.
Nghĩ như , cô cũng dần chìm giấc ngủ.
Sáng sớm ngày hôm , Giang Minh Xuyên rời giường ngoài, vốn hôm qua Kim Tố Châu hẹn sáng hôm sẽ cùng ngoài ăn sáng, nhưng Giang Minh Xuyên gọi hai ba bận, hai con đều nhất trí xoay , để ý tới , còn thấy phiền, miệng còn rầm rì bất mãn.
Giang Minh Xuyên gì , đành khẽ khàng ngoài một .
Sau đó hai con ngủ đủ thức dậy, ăn sáng xong thẳng đến chợ đen, còn mua nhiều thứ, đồ ăn, đồ chơi, quần áo..., cả nhà ai cũng quà, còn mua thêm cả mấy thứ cho Bạch Cảnh Chi và Phương Mẫn.
Giang Minh Xuyên ở đây một tuần, Kim Tố Châu cũng dẫn con gái dạo quanh đây suốt một tuần. Lúc về, Lục Lục còn thấy nỡ, hỏi khi nào thể tới chơi nữa?
Kim Tố Châu : “Vậy chỉ thể chờ trai con thi đậu đại học.”
Lục Lục xụ mặt, “Vâng ạ.”
Trước khi , Giang Minh Xuyên bảo chiến hữu của ở bên mời ăn bữa cơm, hỏi cô ?
Kim Tố Châu đương nhiên là đồng ý, còn hỏi kỹ càng là bạn nào? Có mang theo quà cáp gì .
Giang Minh Xuyên nghĩ một lát : “Chắc là cần ? Lần thi đấu gặp mấy chiến hữu , quan hệ của bọn vẫn luôn , sắp nên mới tính khi chia tay cùng ăn một bữa cơm.”
“Vậy mấy chiến hữu khác của tới ăn cơm mang theo nhà ?”
“Không , nhà bọn họ cách đây khá xa.”
Kim Tố Châu gật đầu, “Vậy buổi tối chỉ một em là nhà cùng ?”
“Cũng , bảo lão Trương , cũng dẫn theo vợ con.”
Kim Tố Châu trừng mắt với , “Thế còn bảo tay ?”
Cô còn hỏi thêm lão Trương mời cơm trong nhà mấy đứa con? Vợ đang gì, thấy nhà đối phương hai đứa con, một trai một gái, con gái lớn năm nay chín tuổi, con trai nhỏ bốn tuổi, vợ là công nhân xưởng sản xuất găng tay, trong lòng Kim Tố Châu tính toán. Buổi tối nay sẽ mang theo một ít bánh quy và kẹo mua sáng nay, còn tìm một cái hộp để đựng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-71.html.]
Khi tới Tiệm cơm quốc doanh, Giang Minh Xuyên dẫn Kim Tố Châu và Lục Lục lên tầng hai, Tiệm cơm quốc doanh lớn, tầng còn phòng riêng.
Người phục vụ dẫn bọn họ tới một gian phòng, cửa thấy bên trong nhiều , một đám đàn ông mặc quân trang đang quanh bàn uống chuyện phiếm.
Nhìn thấy Giang Minh Xuyên tới, tất cả đều dậy, còn vài gọi là lớp trưởng.
Giang Minh Xuyên tươi , đó thuận thế ôm eo Kim Tố Châu, giới thiệu với .
Phần lớn đều là lớn tuổi hơn Kim Tố Châu, nhưng đều gọi cô là chị dâu.
Kim Tố Châu chào hỏi với xong, hai vợ chồng lão Trương mời khách hôm nay mới . Vừa lão Trương ngoài gọi món, vợ mới tan tầm đón hai đứa con, đó tới thẳng đây.
Hẳn là chị quen Giang Minh Xuyên, nhiệt tình chào hỏi, “Ôi chao, thật là hề đổi gì, vẫn trẻ như .”
Sau khi thấy Kim Tố Châu, chị còn kích động hơn, “Cũng quá xinh , chị còn đang thắc mắc, đoàn trưởng Giang lữa mãi kết hôn, hóa là đợi em dâu, thật xinh quá , sinh cô con gái cũng xinh xắn quá.”
Kim Tố Châu khách khí : “Chị dâu thật khen, em thấy lâng lâng .” Rồi bảo Lục Lục chào hỏi.
Lục Lục ngoan ngoãn chào bác.
Hứa Mộng cũng bảo hai con chào hỏi.
Kim Tố Châu đưa chiếc hộp mang theo cho Hứa Mộng, hai còn kéo đẩy chối từ một hồi mới xuống chuyện, còn ba đứa trẻ thì tự chơi với .
Sau khi Hứa Mộng Kim Tố Châu việc ở tòa soạn báo, thái độ càng thêm khách sáo, Kim Tố Châu cũng quá khiêm tốn hạ thấp bản , chỉ may mắn, đó hỏi về công việc của chị .
Hứa Mộng cũng giấu giếm, cũng kể chị việc ở xưởng sản xuất gang tay, công việc do bên quân đội sắp xếp cho chị , xem như đãi ngộ của nhà quân nhân, tiền lương cao, công việc cũng khá nhẹ nhàng.
“Có điều mấy năm nay xưởng bọn chị ăn hiệu quả, dạo gần đây xưởng mười mấy nghỉ việc , cũng thể bao lâu nữa. Chị nghĩ , nếu mất việc thì nghỉ thôi, chị sẽ chợ đen mở quán bán hàng, chị một bạn mất việc, cô cũng là vợ lính. Giờ cô bán giày tự ở chợ đen, cũng kiếm đồng đồng .”
Nói tới đây chị đột nhiên nhớ tới gì đó, hỏi Kim Tố Châu, “Mấy hôm nay em chợ đen ? Nơi đó khá thú vị.”
“Em , cũng náo nhiệt lắm, ở nơi khác đều náo nhiệt như .”
“ ? Giờ chị mua đồ tới cửa hàng bách hóa nữa, quá đắt, mua ở chợ đen lời hơn.”
Kim Tố Châu gật đầu, nghĩ một chút hỏi thêm: “Xưởng chị lớn ? Em bạn là Giám đốc nhà máy dệt, chị cũng là vợ lính, dạo chị còn thư cho em rằng nhà máy của chị gần đây cũng sụt giảm đơn đặt hàng, sắp trụ nổi nữa .”
Hứa Mộng thì lắc đầu, “Hiện lớn phần lớn các nhà máy đều trong tình trạng đơn hàng, nhà xưởng của bọn chị vốn bảy tám chục công nhân, giờ chỉ còn ba bốn mươi , nhiều nhà xưởng còn tiếp tục hoạt động nữa.”
Kim Tố Châu gật đầu, đó an ủi chị vài câu.
Lúc ăn cơm xong về, Kim Tố Châu còn xin phương thức liên hệ của chị , còn : “Nói chuyện với chị dâu em thấy hợp ý lắm, càng chuyện càng thấy thích, cảm ơn chị dâu và doanh trưởng Trương tối nay khoản đãi, để em về tới nhà sẽ gửi chút đặc sản chỗ bọn em cho chị.”
“Ôi dào, khách khí tới .”
Hứa Mộng cũng thích chuyện cùng Kim Tố Châu, gì đối phương cũng đều thể tiếp lời, hơn nữa đều những điều chị thích .
Chờ xa, chị mới với chồng: “Giang Minh Xuyên cưới cô vợ thật tồi, tới ăn cơm còn mang theo quà, cũng nhanh mồm nhanh miệng nữa.”
Trương Lợi thì cạn lời, “Ăn xong một bữa cơm, em thấu từ trong ngoài , còn cho nữa.”
Hứa Mộng trừng , “Anh thì cái gì? Phụ nữ chúng em buôn chuyện phiếm lúc nào mà chả thế ? Cô cũng nhiều với em.”
Trương Lợi lắc đầu, nghĩ đến cách Giang Minh Xuyên đối nhân xử thế, cảm thấy vợ khôn khéo như cũng chẳng mà thiệt.
Quả nhiên là quy luật bù trừ, thông minh như thì vớ cô vợ chẳng hề chút tâm cơ gì. Giang Minh Xuyên thì ngược , thành thật phúc hậu như cưới một cô vợ vô cùng khôn khéo giỏi giang, cũng coi như là bổ sung cho .
Trên đường về Giang Minh Xuyên bế Lục Lục ngủ, còn nhỏ giọng chuyện với Kim Tố Châu, “Dường như em thích chị dâu?”
Kim Tố Châu gật đầu, “Chị Hứa là khá .”
Chủ yếu là vì cô thấy Hứa Mộng nhà xưởng chị việc hiện giờ cũng ăn bết bát, quy mô nhà xưởng cũng lớn lắm, trong lòng khỏi nảy ý tưởng, chẳng qua ý tưởng còn thiện, để khi về cô biên thư cho chị Uông Linh bàn bạc kỹ càng hơn.
Kim Tố Châu nghĩ ngợi một chút hỏi: “Quan hệ giữa và Trương Lợi ?”
Giang Minh Xuyên trả lời: “Khá , ngủ giường giường , thích xỏ giày của …”
Nhắc tới thời học, vẻ mặt Giang Minh Xuyên phần hoài niệm.
Kim Tố Châu lặng lẽ , từ trong những lời hồi tưởng của cũng thể cảm nhận nhiều hồi ức vui sướng trong quân đội.
Không giống cô, cô hề nhớ gì về kiếp , ký ức về kiếp để trong cô là nghi kỵ và tranh giành sủng ái, hề tin tưởng bất kỳ ai.
Giang Minh Xuyên một nửa, phát hiện Kim Tố Châu bên cạnh dường như đột nhiên lặng lẽ hơn, tuy rằng rõ là vì , nhưng vẫn chủ động vươn một bàn tay nắm lấy tay cô.
Kim Tố Châu cúi đầu, bàn tay bao phủ bởi một bàn tay to ấm áp, ngây .
Lòng bàn tay đầy vết chai, nhưng mạnh mẽ, nắm chặt tay cô thấy đau, nhưng cô suy nghĩ rút tay .
Cô ngẩng đầu, sườn mặt Giang Minh Xuyên ánh trăng, cảm xúc trong lòng dần dần bình , như bây giờ .
Có một thật lòng thật với , cô bao giờ còn sợ một ngày bản thất sủng rơi cảnh khốn cùng.
Buổi sáng ngày hôm bọn họ về, hơn một giờ chiều thì đến ga tàu hỏa.
Giang Minh Xuyên còn dẫn binh trở doanh trại, chỉ Kim Tố Châu và Lục Lục về nhà, khi hai con khệ nệ tay xách nách mang về đến nhà, Hạ Nham còn tới trường.
Ngoài , trong nhà còn một nữ sinh trông quen mắt, hai đang bên bàn cơm ngoài phòng khách bài tập, còn gần .
Có lẽ Hạ Nham cũng ngờ rằng Kim Tố Châu về sớm như , sửng sốt một chút, nhưng nhanh chạy tới nhận lấy túi đồ trong tay .
Lâm Chiêu Đệ luống cuống lên, chào một tiếng cô.
Kim Tố Châu gật đầu, “Đã ăn cơm ?”
Lâm Chiêu Đệ sang Hạ Nham, ngoan ngoãn đáp ăn .
Hạ Nham giải thích: “Mấy ngày nay con nhờ bạn giúp chép đề thi cô út gửi tới, buổi trưa thì ăn cơm ở nhà .”
Sau đó lảng ngay sang chuyện khác: “Mẹ, mua quà cho con đấy, mấy hôm nay ở nhà, ăn cơm cũng chẳng ngon.”
Kim Tố Châu phì , “Có, đứa nào cũng , mua giày và quần áo cho con.”
“Cảm ơn .”
Lục Lục nhịn chen lời, “Quần áo do em chọn.”
Hạ Nham xoa đầu em gái đầu, “Vậy cũng cảm ơn em.”
Lâm Chiêu Đệ ba con trò chuyện vui vẻ, tức khắc loại cảm giác bản lạc lõng ở nơi , cô c.ắ.n cắn môi, một tiếng Hạ Nham, “Mình về lớp , mấy thứ cầm lên lớp nhé.”
Sau đó cô bé với Kim Tố Châu: “Tạm biệt cô ạ.”
Nói xong vội chạy mất.
Hạ Nham còn kịp phản ứng, Lâm Chiêu Đệ ôm vở chạy.
“Ấy ——”
Cậu đuổi theo hai bước, thấy Lâm Chiêu Đệ chạy về hướng trường học, đành tiếp tục chuyện và em gái.
Nào thấy ánh mắt hài hước của Kim Tố Châu, vẻ mặt Hạ Nham căng thẳng, “Sao… ạ?”
Kim Tố Châu trêu : “Không gì, chỉ cảm giác con trai lớn của trưởng thành .”
Hạ Nham cảm thấy lời cứ , nhưng vẫn : “Con còn là trẻ con từ lâu .”
“Ừ, còn thích con gái nhà nữa.”
Hạ Nham , đỏ mặt vội la lên: “Mẹ, lung tung gì thế!”
Kim Tố Châu nhướng mày, “Không mà, cũng chê con, nhưng vẫn cần rõ ràng với con, mắt quan trọng nhất là việc học tập, con thể chậm trễ bản , càng thể ảnh hưởng tới khác.”
Hạ Nham , vẻ mặt trở nên nghiêm túc, “Con .”
Kim Tố Châu gật đầu, “Vậy là .”
Hạ Nham thấy Kim Tố Châu hỏi thêm gì, cũng hề gì khác nữa, mà chỉ nhàn nhã mở túi hành lý , mang từng món bên trong ngoài.
Cậu nghĩ ngợi một hồi, nhịn hỏi, “Mẹ, tức giận ạ?”
Kim Tố Châu nghi hoặc, “Sao tức giận?”
Hạ Nham diễn đạt thế nào, “Thì là… chuyện đó đó.”
Lớp bên cạnh hai bạn hẹn hò, cha bạn nam đó ầm ĩ tới tận trường học, bạn nữ phụ lôi thẳng về nhà, tới giờ vẫn học , bạn nam thì vẫn học bình thường, nhưng thành tích giảm sút nhiều.
Kim Tố Châu hiểu ý con trai, nhưng rõ vì cô tức giận.
Vào tuổi của Hạ Nham, ở triều Đại Cảnh thể cưới vợ sinh con, thích là chuyện hết sức bình thường. dần chịu sự ảnh hưởng của thế giới , Kim Tố Châu cảm thấy cần thiết quá chú trọng tới chuyện môn đăng hộ đối, chỉ cần con thích, chỉ cần phẩm hạnh của đối phương , cô đều thể chấp nhận.
Cô : “Tuổi con cũng nhỏ, thích một là bình thường, nhưng tin tưởng con hơn, tin tưởng rằng con thể xử lý chuyện . Cô bé gặp vài , cũng cảm thấy con bé , hy vọng các con thể cùng thi đậu trường đại học , đó mới quyết định ở bên cả đời . Nếu các con thật sự đến cuối cùng, sẽ chúc phúc cho các con.”
Hạ Nham , tức khắc trong lòng thấy nghẹn ngào, vẫn luôn giống như khác, từ nhỏ dạy nhiều đạo lý , còn nhận thấy, nhưng so với nhiều bạn học khác, mới dần dần cảm nhận tâm trí trưởng thành hơn các bạn học khác nhiều.
Lúc , càng thêm cảm động, lúc nào cũng như , luôn ở góc độ của để nhận vấn đề.
Mắt đỏ, “Vâng.”
Kim Tố Châu buồn , “Lại thế ?”
Hạ Nham lắc đầu, “Không gì ạ, chỉ cảm thấy con của thật .”!