Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 68

Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:02:34
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kim Tố Châu thấy Uông Linh ở cửa nhà , ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao chị tới đây?”

 

Nói xong cô còn bước lên một bước , trái , vẫn luôn cảm thấy chị chỗ nào khang khác, cuối cùng phát hiện chị uốn tóc xoăn, “Gì thế ?”

 

Uông Linh mất tự nhiên, vuốt vuốt tóc, “Thế nào? Có lắm ? Ôi, chị bảo là uốn, mà cứ lôi kéo chị , còn bảo là kiểu tóc thịnh hành nhất của minh tinh Hương Cảng* gì đấy, chị từ chối mãi , cuối cùng thành kiểu tóc kỳ quái .”

 

*Chỉ Hồng Kông.

 

Kim Tố Châu còn lạ gì chị , miệng một đằng lòng nghĩ một nẻo, nếu thật sự thích thì ấn đầu bắt ép chị cũng sẽ , nên khen: “Xấu ? Em thấy lắm mà, trông chị trẻ vài tuổi còn thời thượng, uốn ở thế, em cũng thử một kiểu.”

 

Uông Linh thì thấy vui, tươi như hoa : “Thật ? Chị ở thành phố của tỉnh lị bên cạnh đấy, đúng lúc việc sang đây, thuận đường tới thăm em, ngờ rằng xa như thế.”

 

“Dù là thế, gọi điện thoại cho em?”

 

“Chỉ là nổi hứng nhất thời thôi, luôn.”

 

Kim Tố Châu mời chị nhà, Uông Linh quanh sân, trong lòng hâm mộ, “Ở đây thích hơn ở nhà cao tầng bên nhiều, em đó thôi, từ hồi ở nhà cao tầng, chị thường xuyên nhớ mong căn nhà một tầng sân vườn . Ở đó vẫn thoải mái hơn, ăn cơm xong, thể ngoài sân , giống như bây giờ, cả ngày đóng cửa im ỉm, chỉ thể quanh quẩn trong nhà.”

 

Hơn nữa tầng tầng chỉ chớm ồn ào là rõ mồn một.

 

Kim Tố Châu : “Thật ? Em cũng nghĩ như đấy, cho nên cố ý thuê căn nhà ở, nhà đông con, cái sân cũng thấy rộng hơn.”

 

thế thật.”

 

Sau khi nhà Kim Tố Châu mời chị , đó pha mới Uông Linh, lấy quýt mới mua ngày hôm qua .

 

Hai ăn trò chuyện, Kim Tố Châu thư cho Uông Linh nhiều, cô chị thời gian hồi âm cho , cho nên bình thường việc gì gọi điện thoại trực tiếp cho chị, nếu gửi thư cho chị, cũng đều là bản vẽ, thư gửi kèm nhiều nhất cũng chỉ hỏi thăm một hai câu.

 

Không giống như khi thư cho Phương Mẫn, trong thư chuyện to chuyện nhỏ gì cô cũng kể, ngay cả những chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt hằng ngày như Lục Lục ăn nhiều thịt tiêu chảy cô cũng , bởi vì cô Phương Mẫn thích mấy chuyện , cũng thời gian để .

 

cho dù như thế, quan hệ giữ hai vẫn giống như đây, lâu như gặp, cũng cảm thấy xa lạ và xa cách, hai chị em vẫn trò chuyện thoải mái giống như đây.

 

Lần sang bên , Uông Linh cũng chuyện phiền não với Kim Tố Châu. Mấy năm nay tuy rằng Uông Linh cũng quen ít bạn bè nhờ công việc, nhưng thực sự thể tâm sự thì đúng là ai, chị nghĩ tới nghĩ lui, vẫn chỉ cách tìm Kim Tố Châu tâm sự.

 

“Chuyện là thế , từ khi quyết định khôi phục kỳ thi đại học tuyên bố tới nay, nhiều đều suy đoán e là cá nhân kinh doanh cũng sẽ hợp pháp hóa. Tới khi đó nhà máy của bọn chị sẽ chịu tác động lớn, em nghĩ mà xem, một khi cá nhân kinh doanh hợp pháp hóa, nghĩa là bất cứ ai cũng thể dệt vải bán, thị trường sẽ xuất hiện nhiều nhà máy dệt, chỉ giành giật nguồn nguyên liệu với bọn chị, còn sẽ tranh giành thị phần với bọn chị nữa. Một khi hiệu quả và lợi nhuận giảm xuống, nhà máy chắc chắn sẽ giảm biên chế thậm chí đóng cửa.”

 

Chỉ cần nghĩ tới đó, Uông Linh cảm thấy đau đầu.

 

Kim Tố Châu nhíu mày, “Nghiêm trọng như ạ?”

 

“Đâu chỉ nghiêm trọng, em đừng nghĩ là chị quá khoa trương, hiện giờ huyện xuất hiện nhà xưởng đóng cửa đấy, còn nhớ rõ xưởng giày da đó chị nhắc đến với em . Đã đóng cửa đấy.”

 

Kim Tố Châu kinh ngạc, “Nhanh như ạ?”

 

Uông Linh lắc đầu, “Các nhà máy khác hoạt động cũng hiệu quả như bên chị, hiện tại huyện chỉ nhà máy của bọn chị là còn lợi nhuận, nhưng cũng chẳng bao nhiêu. Không sắp sửa đổi chính sách thật , giờ chợ đen huyện còn ai quản. Chợ đen đấy chị cũng tự vài , vải vóc bán trong đó chất lượng hề kém cạnh gì so với nhà máy bọn chị, chả bọn họ đào bán? Giá cả thì giống , nhưng mua cần tem phiếu, chỉ cần tiền là mua .”

 

“Em bây giờ quy mô chợ đen lớn cỡ nào ? Trước chợ đen chỉ thể mua mấy thứ thịt gà, trứng gà gì đấy, hoặc là mấy thứ đồ thủ công tự như giày, giỏ, sọt... Mà giờ còn thể mua đồng hồ, ti vi, đài cassette, xe đạp, máy may ở chợ đen. Vào Cung Tiêu Xã cửa hàng bách hóa còn cần xếp hàng , ở đấy chỉ cần tiền là thể mua , còn dịch vụ vận chuyển tới tận nhà, em xem đáng sợ ?”

 

Kim Tố Châu trong lòng cũng thấy khiếp sợ, những cái khác thì , nhưng mấy thứ như máy may , đấy cô cũng mua, cũng tiết kiệm đủ tiền , nhưng tem phiếu, mà khó nhất vẫn là mà mua. Ở thành phố lớn xếp hàng chờ tới lượt, càng đừng tới huyện thành nhỏ như ở chỗ cô.

 

Tới khi Uông Linh như , Kim Tố Châu cảm giác thời cuộc sắp sửa đổi .

 

Có điều cô hề bi quan như Uông Linh, cô từng sống trong một quốc gia cá nhân tự do kinh doanh như Uông Linh , kiếp triều Đại Cảnh chính sách như , tuy rằng triều đình chèn ép các hộ kinh doanh, nhưng cũng hề ảnh hưởng tới các thương nhân kiếm tiền đầy túi. Cô thậm chí cảm thấy sở dĩ nơi nghèo như , cũng là vì cấm buôn bán mà nên.

 

Uông Linh cũng thở dài thườn thượt, “Lần chị tới phía Nam xem thử, cũng là vì đồn chợ đen phát triển như vẻ như bắt nguồn từ phía Nam, cho nên mới nương chuyện công việc xuống đây xem thế nào. Chị cũng thật lòng với em, chị thấy cứ tiếp tục thế , chẳng chóng thì chày nhà máy của bọn chị cũng đóng cửa.”

 

Trước đây gặp khó khăn gì, Uông Linh cảm thấy tự thể nghĩ đối sách, nhưng sự ảnh hưởng của chính sách đổi cả thời cuộc thế , chị chỉ thể cảm nhận sâu sắc sự bất lực.

 

Chị thật sự phát triển nhà máy dệt, mấy năm nay nhà máy mở rộng cũng thuê thêm ít công nhân, nếu như đóng cửa, sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của cả trăm gia đình, chị cảm thấy bản đủ sức gánh tội lớn như .

 

Kim Tố Châu nhận thấy phiền muộn trong lòng chị, cũng thể hiểu tâm trạng chị, năng lực càng lớn trách nhiệm càng cao, từ khi Uông Linh bắt đầu đảm nhiệm chức Giám đốc nhà máy dệt huyện, chị cột chung bản với nhà máy , vinh hoa cùng hưởng tổn thất cùng chịu.

 

Kim Tố Châu cảm thấy chị chỉ giới hạn ở một cái nhà máy dệt nho nhỏ, nghĩ đến đây, cô nhịn : “Chị nghĩ tới hướng , nếu thật sự một ngày như , chính phủ cho phép cá nhân thể tự do kinh doanh, chị thể lựa chọn một , mua cả nhà máy .”

 

Uông Linh vốn vẫn đang đắm chìm trong phiền não của bản , đột nhiên thấy , còn kịp phản ứng, ngẩng đầu ngây ngẩn Kim Tố Châu, “Em ý gì?”

 

Kim Tố Châu nhíu mày, sắp xếp từ ngữ để biểu đạt rõ ràng hơn, “Ý của em là, nếu tới thời điểm nhà máy thật sự đóng cửa, chúng thể mua cả nhà máy, chúng sẽ tự do kinh doanh.”

 

“Em thấy khi nhiều nhà máy đóng cửa, hoặc là cứ để hoang phế, hoặc là chính phủ trưng dụng việc khác. Trước khi nhà máy dệt của chị dấu hiệu đóng cửa, chị hãy cố gắng để nó bán . Nói một câu thật lòng, chị là năng lực xuất chúng, nhưng những khác nhà máy kìm kẹp, nếu bộ nhà máy biến thành của riêng chị, chị thể tuyển chọn năng lực việc cho nhà máy, chấm dứt chuyện gì cũng sắc mặt .”

 

Chuyện nhà máy quả thật Kim Tố Châu rõ lắm, nhiều chuyện chỉ Uông Linh kể, tuy rằng chị là Giám đốc nhà máy, thực quyền, nhưng các lãnh đạo khác chỉ dùng đôi câu vài lời là thể thuyết phục , lười biếng, đục nước béo cò, còn cả đ.â.m lưng, nhiều chuyện chị chỉ thể nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

 

“Nếu theo chị, chị thể trực tiếp sa thải, tuyển công nhân cũng cần tuyển năng lực, mà giống như bây giờ, cha là công nhân, thể nhường công việc cho con . Không áp lực thì bao giờ mới tiến bộ?”

 

“Hơn nữa hạn chế lớn nhất là chúng chỉ thể dệt vải, so với bán vải vóc, em cảm thấy bán trang phục tiền lời sẽ cao hơn nhiều. Chúng thể tự cung tự cấp, dùng vải chúng dệt tự may trang phục đó tự mở cửa hàng bán, mở hệ thống cửa hàng rộng khắp cả nước, tới khi đó cũng chẳng cần mang vải tới các cửa hàng bách hóa bán nữa, chỉ tổ để kiếm bộn tiền.”

 

Uông Linh ngơ ngác , ngờ rằng còn thể , đương khi chị đang rầu vì nhà máy khả năng sắp đóng cửa, còn Kim Tố Châu nghĩ đến chuyện khi nhà máy đóng cửa sẽ ứng phó thế nào, mà cô còn nghĩ tới chuyện thu mua nhà máy.

 

Có điều khi những lời , đặc biệt là tới đoạn mở hệ thống cửa hàng khắp cả nước, trong lòng chị khỏi thấy kích động mãnh liệt, phản ứng mãnh liệt khác với lúc khi chị lên Giám đốc nhà máy, thậm chí chị thấy tương lai đỉnh cao.

 

Trong nháy mắt, chị dường như tìm mục tiêu.

 

“Thế nhưng nhà máy lớn như , chị nhiều tiền thế để mà mua.”

 

“Chị bỏ nhiều, em góp thêm một chút, tìm Phương Mẫn góp một ít, tìm các lãnh đạo xin thanh toán thư thư một thời gian, chống đỡ ba tháng đầu là sẽ thỏa cả thôi. Cả hai bọn em đều ham việc quản lý gì , chị cứ Giám đốc nhà máy như cũ, chỉ điều lợi nhuận của nhà máy cứ chia theo tỷ lệ góp vốn của hai bọn em là .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-68.html.]

Thật Uông Linh nghĩ tới chiều hướng , đó chị phát hiện quả thực thể thực hiện , chị thường xuyên móc nối quan hệ với các lãnh đạo trong huyện, tới ngày đó, cho dù nhờ các mối quan hệ , thì ngay bản các lãnh đạo huyện cũng nhà máy đóng cửa, ai tăng công nhân thất nghiệp và giảm chỉ kinh tế của huyện xuống .

 

Uông Linh đột nhiên dùng ánh mắt sáng lấp lánh Kim Tố Châu.

 

Không thể , xong Kim Tố Châu phân tích, Uông Linh giờ hề sợ gì chuyện nhà máy đóng cửa nữa, thậm chí trong lòng chị còn chút chờ mong.

 

Vấn đề là cái bánh quá lớn, ngay lập tức cũng bắt đầu ăn từ , “Thế giờ chị bắt đầu chuẩn những gì?”

 

“Trước hết cứ chờ xem , chỉ thể chờ chính sách đưa , nhưng em cảm thấy ở phía Nam tự do hơn huyện chúng , nếu như , chúng mở cửa hàng, thể mở cửa hàng ở phía Nam .”

 

Uông Linh gật đầu, “ , tỉnh bên cạnh bắt đầu phát triển , ở cửa hiệu tóc cho chị còn cả đống xếp hàng.”

 

Kim Tố Châu ừ một tiếng.

 

Uông Linh cũng tiếp nữa, trong đầu chị đột nhiên nảy nhiều nhiều ý tưởng.

 

Buổi trưa Uông Linh ở ăn cơm, bọn trẻ học về thấy chị đều hết sức vui mừng, vây quanh chị ríu rít chuyện trò dứt.

 

Lúc ăn cơm, Kim Tố Châu hỏi chuyện Nghiêm Tinh, Uông Linh thở dài thườn thượt, “Năm nay thằng bé chuẩn thi đại học.”

 

“Sao ạ?”

 

Hạ Nham kinh ngạc, “Vì ạ?”

 

Uông Linh bất đắc dĩ : “Thằng bé thích trường đấy, tự thi, ý lão Nghiêm là tùy thằng bé, thích thi thì cứ thi, nhà chị nuôi .”

 

Kim Tố Châu , đây Nghiêm Tinh thể đại học là nhờ suất tiến cử của nhà máy dệt, nhưng một nhà máy dệt nho nhỏ huyện thành xa xôi tiến cử thì cũng chẳng đại học gì.

 

“Từ khi tin khôi phục kỳ thi đại học truyền , Tiểu Tinh thái độ của giáo viên trong trường với học sinh kém nhiều, còn ít bạn học ầm ĩ, phản đối chính sách . Thằng bé cảm thấy bằng cấp đại học tiến cử sẽ càng ngày càng xem thường, còn bằng tự thi một trường thích, năm nay đỗ thì sang năm, kiểu gì cũng thể thi đỗ.”

 

Kim Tố Châu gật đầu, “Tiểu Tinh cũng lý, nếu thằng bé quyết định như , chắc cũng niềm tin bản .”

 

Uông Linh chỉ thể tự an ủi bản như , “Hy vọng là như thế .”

 

Ăn cơm xong, Uông Linh , Kim Tố Châu đưa chị đến ga tàu hỏa.

 

Lần nhà Kim Tố Châu sang đây, vì mua vé xe lửa cùng ngày đành đổi thành ô tô, đường vô cùng xóc nảy. Cũng may hôm nay mua vé tàu, Uông Linh mua vé tàu sang tỉnh lị bên cạnh, đó mới đổi tàu khác về nhà.

 

Trên đường đến ga tàu, Kim Tố Châu mua nhiều quýt và mía, để Uông Linh cầm đường ăn.

 

Uông Linh cũng khách sáo với cô, tươi nhận lấy, còn bảo cô lười biếng, ngày thường hãy vẽ nhiều một chút.

 

Kim Tố Châu vẫy tay.

 

Tối Giang Minh Xuyên về nhà thấy cả ba đứa con đều mặc quần áo mới, mới tò mò hỏi mua khi nào ?

 

Kim Tố Châu : “Hôm nay Uông Linh tới chơi, tặng cho bọn trẻ, mấy đứa nó mặc ngay , giờ còn nỡ cởi .”

 

Giang Minh Xuyên xong phì , khen một câu, “Rất .”

 

Kim Tố Châu kể với chuyện Nghiêm Tinh tham gia thi đại học, chỉ mỗi chuyện nhà máy của Uông Linh là , cô sợ Giang Minh Xuyên chấp nhận kiến nghị của cô. Có đôi khi Giang Minh Xuyên tương đối cứng nhắc, với chỉ sợ cũng hiểu cho.

 

với quyết định của Nghiêm Tinh, khi ủng hộ.

 

Quả nhiên, Giang Minh Xuyên tán thưởng : “Khá , dựa khả năng của thi đậu đại học, cũng thể ngẩng cao đầu.”

 

Ngày 26 tháng 1, Bạch Cảnh Chi và Kỷ Lăng tới nơi.

 

Bởi vì đầu tiên gặp mặt, cho nên Kim Tố Châu dẫn theo cả ba con tới nhà ga đón, lẽ là vì sắp Tết, ga tàu đông đúc. Cũng may Hạ Nham cao xa, đột nhiên : “Con thấy cô út .”

 

Kim Tố Châu và hai con gái duỗi dài cổ , cũng chẳng thấy gì hết, cũng thấy .

 

Bạch Cảnh Chi cũng y hệt, cô quanh quất mà chẳng thấy, cũng nhờ đàn ông cao lớn thấy Hạ Nham đang vẫy tay, mới nhắc nhở, “Đó cháu trai lớn của em ?”

 

Trước đó Kỷ Lăng thấy ảnh gia đình trai Bạch Cảnh Chi, nhưng trong bức ảnh đó Hạ Nham chỉ mới tầm mười tuổi, khuôn mặt còn non nớt, mà thiếu niên vẫy tay cách đó xa ngũ quan trưởng thành, vô cùng tuấn tú. nhác thấy vẫn vài phần tương tự với bé trong bức ảnh, cũng may Kỷ Lăng tâm tư nhạy bén mới thể nhận .

 

Bạch Cảnh Chi theo hướng tay tay chỉ, kỹ , quả đúng là Hạ Nham.

 

Kỳ thật lúc nãy cô cũng thấy Hạ Nham vẫy tay, nhưng chẳng bận tâm, còn đầu sang hướng khác. Không ngờ rằng nửa năm gặp, Hạ Nham cao thêm ít.

 

Cô vội kéo Kỷ Lăng qua đó, mới tới gần, cả ba đứa đều xông tới, cứ ríu rít gọi cô út liên hồi, ồn ào Kỷ Lăng đau cả đầu.

 

Anh cũng hai cháu ngoại, nhưng mỗi gặp mặt, cả hai đứa nhóc đều trốn lưng lén , bảo chúng chào hỏi, cũng chỉ lí nha lí nhí.

 

Nhìn Bạch Cảnh Chi dịu dàng chuyện với các cháu là thiết với nhà.

 

Kim Tố Châu tính xách dùm một túi hành lý trong tay Kỷ Lăng, : “Chị dâu, nặng , em tự xách .”

 

Bạch Cảnh Chi cũng : “Chị dâu, sức khỏe, chị cứ kệ xách.”

 

Kim Tố Châu đành mỉm , “Vậy cũng . Về nhà , tối nay trai em nấu cơm cho tụi em ăn đấy.”

 

Nói xong còn Kỷ Lăng một cách sâu xa.

 

Kỷ Lăng mà căng cả da đầu, xem chừng bữa cơm khó nuốt trôi đây.

 

Bạch Cảnh Chi ở bên cạnh hớn hở với : “Anh trai em nấu cơm ăn ngon lắm!”

 

Loading...