Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 67

Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:02:33
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến tháng 11, thời tiết dần dần chuyển lạnh, nhưng ban ngày vẫn khá nóng, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch khá lớn.

 

Cũng ngày Lục Lục ở trường chơi vui quá , đổ mồ hôi cũng chú ý, mấy ngày nay đột nhiên cô nhóc húng hắng ho, Kim Tố Châu bắt mạch cho cô nhóc, đó tới viện Trung y gần đấy cắt mấy thang t.h.u.ố.c sắc cho con gái uống.Tuy rằng trong t.h.u.ố.c cam thảo, nhưng Lục Lục uống một ngụm là phun ngay, đó mím môi sống c.h.ế.t chịu uống.

 

Cũng cô nhóc giống ai, Hạ Nham da dày thịt béo, Yến Yến ngoan ngoãn hiểu chuyện, hai đứa bao giờ kháng cự chuyện uống thuốc, chỉ Lục Lục thì . Mỗi cho uống t.h.u.ố.c khác gì hạ độc cô nhóc cả, cô nhóc mới nhấp môi bát t.h.u.ố.c bảo uống xong , cho uống tiếp là . Mà kiểu bù lu bù loa lên ăn vạ, chỉ đỏ hoe mắt mặt đầy vẻ ấm ức đối phương, cho dù Kim Tố Châu thể tàn nhẫn hạ quyết tâm, nhưng chị của cô nhóc nỡ.

 

Kim Tố Châu thật sự còn cách nào với con gái út, mới dỗ dành cô nhóc bệnh viện khám, cô nghĩ nếu con bé chịu uống t.h.u.ố.c Trung y thì uống t.h.u.ố.c viên màu trắng bệnh viện kê cũng .

 

Nào mua t.h.u.ố.c về cô nhóc cũng chịu uống, chê đắng, nuốt xuống .

 

Cuối cùng Kim Tố Châu tức giận , mới tét m.ô.n.g cô nhóc hai cái.

 

Kim Tố Châu luôn mồm sẽ dịu dàng hết mức để nuôi dạy con, cũng nuốt trôi cơn giận mà dùng tới “biện pháp mạnh”.

 

Mà giờ thì Lục Lục to, Phó Yến Yến nổi nữa, ôm em gái ngoài phơi nắng, cũng cô bé dùng cách gì, dỗ em gái uống hết mấy viên thuốc.

 

Không bao lâu, ngoài sân vọng tiếng của Lục Lục.

 

nhóc con đó vẫn thù dai, buổi tối lúc ăn cơm hé răng chuyện với Kim Tố Châu, ăn cơm cũng chỉ ăn cơm trắng, gắp tí thức ăn nào.

 

Hôm nay là chủ nhật, Giang Minh Xuyên về, bảo là dẫn binh ngoài huấn luyện.

 

Kim Tố Châu ngay trò mèo của Lục Lục, nhưng cố ý dỗ.

 

Cuối cùng Hạ Nham nổi, gắp cho em gái món thịt cô nhóc thích ăn, mà nhóc con vô cùng kiên định, cứ để kệ chỗ thịt đó trong bát, vẫn chỉ ăn cơm trắng.

 

Hạ Nham và Yến Yến đều về phía Kim Tố Châu, Kim Tố Châu ăn xong dậy , “Lát nữa mấy đứa ăn xong thì tự dọn dẹp , vẽ nốt tranh cho xong.”

 

Hạ Nham lên tiếng, “Vâng.”

 

Chờ khỏi, lập tức gắp hết mấy món ngon bát em gái, miệng thì bảo: “Mẹ cũng vì lo lắng cho em thôi, em giận như ?”

 

Phó Yến Yến cũng gắp thức ăn cho em gái, “Không việc gì giận, khi chị còn nhỏ cũng đều đ.á.n.h đòn, ăn , ăn no giận tiếp cũng muộn.”

 

Được chị dỗ dành, Lục Lục cũng còn tức giận nữa, gắp thịt lên ăn, cô nhóc nghĩ bụng, ngày mai hòa với .

 

cũng là ban đêm cảm lạnh, lây bệnh từ Lục Lục, buổi sáng hôm khi Kim Tố Châu dậy cảm thấy cổ họng sưng đau, đầu cũng thấy choáng váng, cô sờ trán, thấy nóng dẫy.

 

Cô cũng coi là việc gì lớn, tính đợi lát nữa sắc cho một thang thuốc, uống toát mồ hôi là sẽ đỡ thôi.

 

Buổi sáng cô nấu cho bọn trẻ một nồi mì sợi, Hạ Nham học ở ngay trường phía đối diện, cần lo lắng, hai con gái giờ cũng cần cô đưa học, Yến Yến quen thuộc với nơi , cô bé còn học muộn hơn, ngày bảy rưỡi sáng mới khỏi nhà, hai chị em dắt tay đường phố náo nhiệt, đường thỉnh thoảng còn gặp bạn học.

 

Khi Kim Tố Châu ăn mì cùng con gái, Phó Yến Yến tâm tư tỉ mỉ hơn, phát hiện mặt Kim Tố Châu dường như đỏ, mới tò mò hỏi: “Mẹ ốm ạ?”

 

Nghe chị , Lục Lục nhăn tít đôi mày nhỏ, lo lắng Kim Tố Châu.

 

Kim Tố Châu ho hai tiếng, lắc đầu, “Cảm nhẹ thôi, lát nữa uống t.h.u.ố.c là .”

 

Phó Yến Yến cũng thêm gì, chỉ bảo: “Mẹ chú ý nghỉ ngơi.”

 

“Ừ.”

 

Khi hai chị em khỏi nhà, Lục Lục đột nhiên hất tay chị gái , ôm lấy Kim Tố Châu, còn ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nghiêm túc : “Mẹ nghỉ ngơi cho , nhất định uống t.h.u.ố.c đấy.”

 

Kim Tố Châu trong lòng thấy ngọt ngào, tức giận nhéo mũi cô nhóc, “Bây giờ mới uống t.h.u.ố.c ?”

 

Lục Lục gật đầu như trống bỏi, “Chị uống t.h.u.ố.c sẽ khỏi bệnh, cũng uống.”

 

“Ừ.”

 

Lục Lục lúc mới yên tâm học.

 

Chờ khi còn thấy bóng dáng hai chị em, Kim Tố Châu mới đóng cửa , trong bếp sắc t.h.u.ố.c cho .

 

Thuốc quả thực khó uống, Kim Tố Châu chỉ uống một nửa là uống nổi nữa, đó về phòng .

 

Cô ngủ một giấc thẳng tới hai giờ chiều, khi cô đồng hồ, mới nhận còn cơm trưa cho bọn trẻ. khi cô ngoài phát hiện bàn trong phòng khách đặt sẵn cơm canh, bên cạnh còn chèn tờ giấy.

 

Tờ giấy do Hạ Nham , bảo cô ngủ dậy thì ăn cơm, còn sắc t.h.u.ố.c cho , ăn cơm xong nhớ uống thuốc.

 

Kim Tố Châu mà trong lòng thấy ấm áp, cô ăn phần cơm bàn, buổi sáng cô mua đồ ăn, trong nhà chỉ còn một ít cải thảo và củ cải. Hạ Nham xào hết cả, còn nấu một bát canh trứng, để một phần tư chỗ canh trứng cho cô.

 

Cơm mới ăn một nửa thì Hạ Nham trèo tường , thấy Kim Tố Châu dậy, dường như thở phào nhẹ nhõm một .

 

Kim Tố Châu nghi hoặc, “Sao giờ về ?”

 

Hạ Nham giải thích, “Con sợ vẫn còn ngủ, buổi trưa gọi mãi mà dậy, con lo bệnh nghiêm trọng, cần đưa bệnh viện .”

 

Kim Tố Châu cảm động, “Không , đừng quá lo lắng, lẽ là lâu lắm bệnh, bệnh tới như núi lở, uống thêm mấy chén t.h.u.ố.c nữa là khỏi thôi.”

 

“Vậy thì , cứ ăn cơm , con về trường học. Nhớ uống t.h.u.ố.c đấy, bát đũa cần rửa , lát về con rửa.”

 

“Ừ, mau về trường .”

 

Hạ Nham trèo tường ngoài.

 

Kim Tố Châu ăn cơm xong, bếp lấy t.h.u.ố.c uống, nghĩ t.h.u.ố.c do con trai sắc cho nên gắng nén xuống cảm giác khó chịu uống hết chỗ thuốc.

 

Hạ Nham, khi rửa sạch sẽ chỗ bát đũa xách giỏ ngoài mua đồ ăn. Cô mua đậu phụ, khoai tây và ớt cay, Kim Tố Châu tính lười biếng, vòng sang Tiệm cơm quốc doanh mua thịt kho tàu, gà hầm nấm và mấy cái bánh bao nhân thịt.

 

tuy rằng mất thời gian nấu, nhưng tốn thời gian chờ.

 

Khi về đến nhà, trường cấp ba đối diện tan học, Kim Tố Châu theo bản năng sang phía bên đường, ngờ rằng đúng lúc thấy con trai bước từ cổng trường.

 

Hạ Nham song song cùng một nữ sinh nhỏ nhắn gầy gầy, chuyện, còn lấy mấy quyển vở trong cặp sách đưa cho nữ sinh, cô bé do dự đưa tay nhận lấy.

 

Kim Tố Châu thấy, cũng chẳng nghĩ nhiều, thẳng qua gọi, “Tiểu Nham ——”

 

Sau đó với nữ sinh hỏi: “Đây là bạn học của con ?”

 

Hạ Nham giới thiệu: “Đây là bạn Lâm Chiêu Đệ, còn đây là .”

 

Cô bé căng thẳng : “Chào cô ạ.”

 

Kim Tố Châu , “Chào cháu, là tối nay sang nhà cô ăn cơm , buổi tối cô mua nhiều đồ ăn lắm.”

 

“Cảm ơn cô ạ, cần , nhà cháu xa, về muộn trời tối quá.”

 

“Vậy .”

 

Kim Tố Châu lấy hai cái bánh bao thịt trong giỏ đưa cho cô bé, “Thôi , cháu về nhà sớm nhé, bánh mới mua, cháu cầm đường ăn, vẫn còn nóng đấy.”

 

“Cháu nhận ạ.” Lâm Chiêu Đệ vội vàng xua tay, “Cô giữ ăn .”

 

Thật sự là dám nhận, sáng nào Hạ Nham cũng mua màn thầu cho cô, giờ đưa cho cô bánh bao, cảm giác nhận của họ quá nhiều.

 

“Vẫn còn mà.”

 

Hạ Nham nhận lấy nhét thẳng tay cô, “Cầm , chỉ thích tặng khác đồ ăn, cho dù là ai cũng .”

 

Lâm Chiêu Đệ Hạ Nham, phần ngượng ngùng mím môi, thẹn thùng : “Cảm ơn cô ạ.”

 

Sau đó với hai con: “Vậy cháu về , tạm biệt cô, tạm biệt bạn học Hạ.”

 

“Tạm biệt, rảnh thì tới nhà cô chơi nhé.”

 

“Vâng”

 

Lâm Chiêu Đệ cầm bánh bao về phía lề đường bên , xa còn thể thấy tiếng chuyện của Hạ Nham và phía .

 

“Sao ngoài ? Không vẫn ốm ? Thật để bớt lo.”

 

“Ui chao, chuyện nhỏ mà, khỏi ngay thôi.”

 

“Ngày hôm qua còn đ.á.n.h Lục Lục nữa, con thấy cũng chẳng khác bao nhiêu , chẳng hề ngoan chút nào.”

 

“Thằng nhóc thối , lên mặt giáo huấn đấy ?”

 

“Hừ, ai dám giáo huấn chứ? Mấy nữa con mách ba.”

 

Lâm Chiêu Đệ thanh âm càng lúc càng nhỏ, khỏi khẽ , trong lòng cô bé thấy hâm mộ Hạ Nham thôi, quan hệ giữa thật . thấy vui cho nhiều hơn, khó trách thiện lương rộng rãi như thế, hóa nhà như .

 

Lâm Chiêu Đệ gắng nhịn ăn hai cái bánh bao, cô chịu đựng đói khát về đến nhà. Nhà cô ở nơi hẻo lánh trong núi, lúc đường núi cô gắng giảm nhẹ tiếng bước chân, sợ gặp khác, từ nhỏ cô , buổi tối gặp còn đáng sợ hơn gặp dã thú.

 

Về đến nhà, Lâm Chiêu Đệ cũng là mấy giờ , cô buông cặp sách xuống, phòng xem . Mẹ còn ngủ, đang giường em trai, em gái bài tập, thấy cô phòng cũng thấy gì bất ngờ. Khuôn mặt bà tiều tụy vàng như nến, ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu càng thêm già nua, bà , yếu ớt hỏi: “Đã về ?”

 

Lâm Chiêu Đệ một tiếng.

 

Em trai em gái thấy cô về nhà đều vui, trái vây quanh cô, hai khuôn mặt nhỏ nhắn đều đen nhẻm.

 

Lâm Chiêu Đệ từng gặp hai em gái của Hạ Nham, cả hai đều xinh xắn, làn da trắng nõn như đậu phụ, quần áo mặc cũng .

 

Trong lòng cô thấy chua xót, mới lấy túi bánh bao thịt trong cặp cho hai em.

 

Hai đứa trẻ nghi hoặc bánh bao thịt, hai đứa đều từng ăn món .

 

Lâm Chiêu Đệ mỉm : “Ăn , đây là món ngon.”

 

Em trai em gái thấy ăn ngon, ánh mắt sáng bừng lên, dạo gần đây chị thường mang nhiều món ăn về. Vừa mới cầm lên ăn, em trai c.ắ.n một miếng to, ăn tới nhân thịt, mới vui mừng gọi: “Chị ơi, bên trong thịt.”

 

Lâm Chiêu Đệ gật đầu.

 

Em gái thì hiểu chuyện hơn, mới xé một phần bánh bao thịt đưa tới bên miệng , bảo cũng ăn . Bà lắc lắc đầu, “Mẹ thích ăn, con ăn .”

 

Lúc em gái mới ăn.

 

Em trai thấy cũng bắt chước theo, nâng tay đứa bánh lên đút cho Lâm Chiêu Đệ.

 

Lâm Chiêu Đệ ăn .

 

Chỉ , con gái lớn chắc chắn là ăn, bà nhịn hỏi: “Bánh cũng do bạn học của con cho ?”

 

Lâm Chiêu Đệ một tiếng, “Tình cờ gặp của bạn ở cổng trường, bạn cho con.”

 

Trên mặt lộ vẻ bất an, “Như lắm, luôn mang đồ ăn cho con, còn giúp đỡ con việc học tập, Chiêu Đệ, nhà chúng nghèo, con nhận đồ của khác như nữa, chúng trả nổi…”

 

Lâm Chiêu Đệ xong mấy lời , cúi đầu c.ắ.n môi.

 

Người thở dài, “Cũng con nhất định học? Ngày nào cũng dậy sớm về trễ, gả chồng , dù gì cũng sẽ đói bụng, ba con vì con, ban ngày thuê cho , buổi tối còn lên núi kiếm thứ gì bán ...”

 

Lâm Chiêu Đệ nhịn nổi nữa cắt ngang lời bà, “Mẹ.”

 

những lời , mỗi một , cô đều cảm thấy sự kiên trì khi đó của là sai, nhưng cô thật sự học, cô giống như cha , cả đời chỉ quanh quẩn ở trong ngọn núi , chỉ thể ếch đáy giếng.

 

Người thở dài một tiếng, “Thôi , cũng quản con, cũng là do vô dụng, giờ liên lụy tới các con.”

 

Lâm Chiêu Đệ chiếc chăn bông rách te tua đắp lên nửa của , khi còn nhỏ còn thể những lời tra tấn thống khổ chịu nổi, nhưng hiện giờ cô chỉ cảm xúc gì, đôi khi Lâm Chiêu Đệ cảm thấy bản quá mức lạnh nhạt, đôi khi cảm thấy thực sự đáng thương, vì sinh em trai em gái, nửa đời chỉ thể giường.

 

Cô dùng giọng bình tĩnh : “Con bài tập .”

 

Người sườn mặt con gái, mệt mỏi : “Đi , trong nồi phần bữa tối cho con.”

 

“Vâng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-67.html.]

 

Lâm Chiêu Đệ bếp lấy khoai tây hấp chín, đó về phòng bài tập ăn.

 

Buổi sáng ngày hôm khi cô cửa, ba về, cô thấy tiếng chuyện truyền đến từ phòng bên cạnh, bước chân chợt ngừng .

 

“Sao tối hôm qua chỉ kiếm ít như .”

 

“Không nhiều mà lấy, dạo gần nhiều rừng tìm đem bán.”

 

“Ôi, ông xem, nếu đó ông mềm lòng đồng ý cho con lớn học cấp ba, cũng đến mức vất vả như , Phúc Phúc, Lan Lan thế nào?”

 

“Con lớn cũng là con gái chúng , phép như thế nữa.”

 

chỉ cảm thấy con bé hiểu chuyện, khi bằng tuổi con bé, sinh tới đứa thứ hai , ôi, thôi kệ, mặc cha con hai , cũng chỉ thể lo lắng suông mà thôi.”

 

“Giờ còn những thứ để gì? Con bé cũng học , đừng nữa, thấy phiền.”

 

“Ông đang trách ? Nếu sinh con trai cho ông, thì giờ liệt như thế .”

 

“Được , đừng nữa…”

 

Lâm Chiêu Đệ nâng cánh tay lau nước mắt, đó lặng lẽ khỏi nhà.

 

——

 

Uống xong hai chén thuốc, cơn sốt của Kim Tố Châu lui, nhưng vẫn còn ho, bệnh tới đột nhiên, còn nặng, dễ dàng khỏi .

 

Nửa tháng Giang Minh Xuyên mới về, khi về thấy cả Kim Tố Châu và Lục Lục đều ho, khỏi nhíu mày.

 

Quả nhiên Hạ Nham mách ba, uống t.h.u.ố.c đầy đủ, còn uống hết liều ngừng, hơn nữa ngày nào cũng chạy ngoài.

 

Kim Tố Châu lén trừng mắt với , Hạ Nham xoay đầu sang hướng khác, vờ như thấy.

 

Giang Minh Xuyên chuyến cũng gầy ít. Kim Tố Châu lấy tiền đưa cho con gái, bảo Yến Yến dẫn em gái tới Tiệm cơm quốc doanh mua hai món ăn mặn về nhà.

 

Lục Lục giơ tay lên, “Mẹ ơi, con ăn bỏng ngô.”

 

“Dùng tiền thừa mua.”

 

Hạ Nham cũng hùa theo, “Con cũng ăn.”

 

Lục Lục lập tức nhạo, “Xấu mặt , hai còn ăn bỏng ngô.”

 

Hạ Nham hừ một tiếng, ôm ngay Lục Lục lên vai , Lục Lục sợ tới mức hét lên í ới.

 

Tới khi bọn trẻ cả , Giang Minh Xuyên mới nhíu mày hỏi cô, “Tại ốm uống thuốc?”

 

Kim Tố Châu thừa nhận, “Anh đừng Tiểu Nham bậy, gì mà uống thuốc? Thuốc uống nhiều , giờ cũng chỉ thỉnh thoảng em mới ho mà thôi, cũng nghiêm trọng.”

 

Cô còn tìm cách đ.á.n.h trống lảng: “Em còn thấy con trai cùng với một bạn học nữ đấy, , gặp nhiều , em cũng thấy thằng bé chơi cùng với nữ sinh nào.”

 

Có thể là từ nhỏ đến lớn em gái áp bức quá nhiều, nên Hạ Nham sinh tâm lý bài xích các bạn nữ.

 

Giang Minh Xuyên nhướng mày, cũng tiếp tục trách cô nữa.

 

Kim Tố Châu nhẹ nhàng thở phào, chứ, chẳng vì Giang Minh Xuyên thăng chức , hiện giờ chỉ cần chau mày, Kim Tố Châu thấy rén.

 

Vậy là tới lúc ăn cơm, Giang Minh Xuyên vờ như lơ đãng hỏi con trai, “Nghe con thường xuyên cùng một bạn học nữ ?”

 

Kim Tố Châu: “……” Nào ai hỏi thẳng thừng con như trời?

 

Hạ Nham về phía Kim Tố Châu theo bản năng.

 

Kim Tố Châu giả bộ chả hề gì hết, còn mang vẻ mặt tò mò .

 

Hạ Nham chắc chắn , về phía hai em gái, cũng đoán rốt cuộc là đứa nào lắm mồm tung tin đồn nhảm.

 

“Không ạ, chỉ là bạn học bình thường.”

 

“Ứ tin!”

 

Vẻ mặt Lục Lục kiểu ngốc mới tin: “Anh hai còn mua đồ ăn vặt cho chị ăn, con thấy hết cơ.”

 

Mấy ngày hôm cô nhóc ốm, Kim Tố Châu xin cho Lục Lục hai ngày nghỉ, cô nhóc chịu yên, bệnh đỡ một tí là lén chạy sang bên đường tìm Hạ Nham chơi, buổi trưa thấy mua đồ ăn cho chị gái .

 

Hạ Nham tức giận : “Nào ai ăn mảnh như em chứ, đồ ăn ngon là nỡ chia cho khác.”

 

Lục Lục trề dài môi, “Em chia cho chị gái mà.”

 

“Thế thì ?”

 

“Anh sinh sớm hơn em bao nhiêu năm như thế, còn ăn đủ ?”

 

Tới khúc thì Hạ Nham còn lời nào phản bác.

 

Lục Lục thấy trai nghẹn họng, đắc ý hếch cằm lên hứ một tiếng.

 

Cả nhà đều cô nhóc lém lỉnh chọc .

 

Cơm nước xong xuôi, Giang Minh Xuyên bếp rửa bát, Hạ Nham học ngay, mà cũng theo bếp giúp ba, vốn định giải thích đôi ba câu, “Ba, thật sự chỉ là quan hệ bạn học bình thường.”

 

“Ba .”

 

Giang Minh Xuyên còn hỏi đùa: “Nếu thế thì căng thẳng như gì?”

 

Hạ Nham nghiêm túc : “Người là trò ngoan, thể hiểu lầm .”

 

Giang Minh Xuyên vui mừng gật đầu, “Được , là ba hiểu lầm, ba lời xin con. Có rảnh thì mời bạn về nhà ăn cơm, lúc nào cũng hoan nghênh.”

 

Tới giờ Hạ Nham mới nhẹ nhàng thở , đáp một tiếng, giúp Giang Minh Xuyên dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp.

 

Ngày hôm , Hạ Nham mời Lâm Chiêu Đệ về nhà ăn cơm, nhưng Lâm Chiêu Đệ , áy náy nhà cô đồng ý.

 

Hạ Nham cũng cảnh nhà Lâm Chiêu Đệ, tiện miễn cưỡng , hề gì.

 

Lâm Chiêu Đệ cũng khẽ thở phào, trong lòng cảm kích sự săn sóc của Hạ Nham.

 

sợ Hạ Nham cứ khăng khăng mời , cô thật sự , sợ ba trong lòng khó chịu, cũng sợ bản thấy cuộc sống của nhà Hạ Nham lòng thêm tự ti.

 

——

 

Bởi vì Kim Tố Châu và con gái còn khỏe hẳn, mấy ngày kế tiếp, tối nào Giang Minh Xuyên cũng đạp xe về nhà.

 

Kim Tố Châu khuyên cần mệt như , nhưng Giang Minh Xuyên .

 

Kim Tố Châu đành ngoan ngoãn uống thuốc, nhưng tới khi hết ho , Giang Minh Xuyên vẫn về nhà hàng ngày, còn : “Coi như rèn luyện sức khỏe , mỗi ngày về thể thấy mấy con đều vui.”

 

Nếu sợ mệt, Kim Tố Châu cũng phản đối nữa, thêm nữa mỗi tối đều thể gặp Giang Minh Xuyên, cô cũng vui.

 

Ở nơi xa Phương Mẫn cũng nhận thư của Kim Tố Châu.

 

Phương Mẫn nhờ chị hàng xóm nhận giúp cô , chị dâu mới chuyển tới đây, nhà cũng gửi thư tới tương đối thường xuyên, khi cổng chị thấy thư của Phương Mẫn, mới tiện thể nhận hộ cầm về.

 

Chủ yếu cũng là vì chị kéo dần mối quan hệ với Phương Mẫn, mới chân ướt chân ráo tới đây, còn quen một ai.

 

Phương Mẫn ở chung với Kim Tố Châu lâu , hiểu một ít đạo lý đối nhân xử thế, khách khí mời chị uống .

 

hai đều hoạt ngôn, trò chuyện vài câu là hết đề tài để , Phương Mẫn bèn mở thư , thấy nội dung Kim Tố Châu trong thư, gương mặt khỏi tươi .

 

tới câu Kim Tố Châu dịp Tết Kỷ Lăng sẽ tới nhà cô ăn Tết, còn bảo thử đoán xem là nguyên nhân gì, Phương Mẫn nhất thời đoán .

 

Chị hàng xóm đối diện thấy cô khi thì khi thì nhíu mày, mới tò mò hỏi là chuyện gì?

 

lúc Phương Mẫn ai để hỏi, mới tóm tắt cho chị chuyện Kim Tố Châu trong thư, đặng hỏi thêm chị ý gì ?

 

Chị hỏi thêm cô Kỷ Lăng là ai.

 

Phương Mẫn giải thích là cháu trai Chính ủy Chúc.

 

Đối phương trầm ngâm một lát : “Cậu trai trẻ lập gia đình tới thăm nhà, đặc biệt còn là dịp Tết, như thể là tới mắt trưởng bối nhà gái, gia đình bạn của em còn cô gái nào trẻ tuổi mà kết hôn ?”

 

Phương Mẫn vốn tính nhà Kim Tố Châu nào cô gái trẻ tuổi mà kết hôn? kịp nhận , Bạch Cảnh Chi còn kết hôn mà.

 

Liệu đúng như cô đoán ? Phương Mẫn trợn tròn cả hai mắt.

 

Chị thấy phản ứng của Phương Mẫn là trúng , mới trêu ghẹo: “Xem chừng là càng thêm .”

 

Phương Mẫn kinh ngạc vui mừng thể tin nổi, buổi trưa Chính ủy Chúc về thì nhịn nữa hỏi việc ?

 

Chính ủy Chúc nào chuyện gì, đột nhiên thấy Phương Mẫn còn đang sửng sốt, nhưng từ đến nay vui buồn gì đều thể hiện mặt, Phương Mẫn cũng cảm xúc gì, đành : “Vậy để em hỏi Tú Châu , nếu đúng, cũng cả, việc cũng đừng kể với chị sớm.”

 

Chính ủy Chúc ừ một tiếng.

 

Quả thật kể với Chúc Anh, nhưng buổi chiều trở văn phòng lập tức gọi điện thoại cháu trai, điện thoại lâu mới kết nối , đầu dây bên Kỷ Lăng lúc đầu thấy giới thiệu đối tượng cho , theo bản năng từ chối thẳng thừng. Tiếp đến hỏi nguyên nhân cụ thể, chỉ đáp lấp lửng là tạm thời nghĩ tới chuyện , sở dĩ còn giấu giếm là sợ ngay cho , tiếp đó phiền nhà Cảnh Chi.

 

Không ngờ rằng đột nhiên hỏi: “Cháu Bạch Cảnh Chi ? Lúc đầu định giới thiệu cho cháu, nhưng bạn trai .”

 

“…” Kỷ Lăng mắng thầm một câu lão cáo già, tức giận : “Cậu cả còn thử cháu.”

 

Chính ủy Chúc cũng , “Cái thằng nhóc thối , chuyện gì cũng giấu ở trong lòng, giờ chuẩn tới gặp trưởng bối nhà mà cũng kể với chúng . Được , hôm nay gọi điện thoại báo với cháu và An An một tiếng, để họ chuẩn ít quà cáp cho cháu, đến lúc đó mợ cũng thêm một chút, đầu tiên tới nhà, lễ vật thể nào keo kiệt .”

 

Trong điện thoại Kỷ Lăng khẽ một tiếng, cuối cùng một tiếng cảm ơn .

 

Ngắt điện thoại, Chính ủy Chúc về phong cảnh phía ngoài cửa sổ, cảm thán thời gian trôi nhanh quá.

 

Thằng nhóc thò lò mũi xanh bám theo năm đó, giờ sắp kết hôn , thật .

 

Bên đó bận rộn, nhà Kim Tố Châu cũng tất bật kém.

 

Hai hôm cô nhận thư của Bạch Cảnh Chi, trong thư em chồng tranh thủ cơ hội xuất bản cho Kim Tố Châu, còn ngày hai sáu Tết cô sẽ trở về, lúc sẽ về cùng Kỷ Lăng, còn nếu chuyện gì ngoài ý , năm nay Kỷ Lăng sẽ ăn Tết cùng nhà họ.

 

Nói cách khác, Tết năm nay trong nhà nhiều thêm một , càng náo nhiệt.

 

Kim Tố Châu hiếm khi thấy đằng trai tới nhà gái ăn Tết, ít nhất kiếp ở triều Đại Cảnh thể nào chuyện như , trừ phi nhà trai ở rể.

 

giờ với vai trò gia trưởng nhà gái, Kim Tố Châu đương nhiên thấy đây là một chuyện vui, cô vẫn luôn yêu thương Bạch Cảnh Chi như em gái ruột, Bạch Cảnh Chi cũng với cô. Em gái hết mực yêu thương nhiều năm đột nhiên lấy chồng, thật lòng mà , vẫn chút luyến tiếc.

 

Hơn nữa như thế cũng , hai con gái trưởng thành, cô cũng thể bảo hai đứa dẫn con rể về nhà ăn Tết. Về phần nếu con rể đồng ý, cô cảm thấy nếu con gái cô mà chút bản lĩnh còn , cũng phí công cô dạy dỗ bao nhiêu năm.

 

Kim Tố Châu ở đây một thời gian , cũng khá quen thuộc với khu vực nội thành, còn học kha khá tiếng địa phương, cô tìm xưởng đồ gỗ gia dụng mua hai cái giường.

 

Cô định đến khi đó sẽ để Kỷ Lăng ngủ chung với Hạ Nham, Bạch Cảnh Chi ngủ cùng Yến Yến, giờ giường trong phòng bọn trẻ quá nhỏ đủ chỗ ngủ.

 

Cũng vì đường xá quá xa xôi, giường mua hồi ở doanh trại mang , đành bán rẻ cho khác.

 

Lần Kim Tố Châu rút kinh nghiệm, mua loại quá nữa, đoán chừng cũng chẳng ở bên mấy năm, đến khi cũng mang .

 

Xong khi đặt xong giường cô về nhà, còn thuận đường mua ít thức ăn, trong lòng cân nhắc gọi điện thoại cho Uông Linh, nhờ chị mua giùm một ít vải mới, để may cho Bạch Cảnh Chi mấy bộ quần áo mới và vỏ chăn.

 

Sau khi mắt trưởng bối thì hôn sự tiến hành nhanh, mấy thứ cần chuẩn ngay.

 

Kim Tố Châu ngờ là, định gọi điện thoại cho Uông Linh, chị xuất hiện ở cửa nhà cô.

 

 

Loading...