Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 66
Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:02:32
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nhà, Giang Minh Xuyên mang hải sản bắt rửa sạch sẽ để chuẩn chế biến, mấy thứ như tôm cua xào chung với tương ớt của nhà, mấy con khác nấu như thế nào nên đem hấp hết.
Hạ Nham đang bài tập, Kim Tố Châu tìm tới một tờ giấy để thư, cô tính về trải nghiệm mấy ngày hôm nay gửi cho Phương Mẫn. Kim Tố Châu , khi Phương Mẫn sáng tác đều cần mấy thứ linh cảm gì đó, nhiều vật và việc cô mới chỉ thấy qua sách vở, cơ hội ngoài chơi ít, cho nên mỗi thấy chuyện chuyện lạ thì đều thích trong sách của .
Kim Tố Châu cảm thấy trải nghiệm mấy hôm nay thú vị, cô kể tỉ mỉ chuyện qua núi, ăn hải sản, tiếng địa phương, sợ cô tưởng tượng , còn vẽ thêm nhiều hình minh họa.
Lục Lục vốn đang xổm trong sân ngắm kiến, đó cảm thấy nắng quá nóng, nên mới chạy nhà xem với trai chữ. Chữ trai quá phức tạp, cô nhóc mới mấy chữ, hiểu lắm cho nên chạy đến bên , thấy vẽ nhiều tranh mới tò mò cầm chơi.
Cô nhóc còn cầm tranh khoe với chị gái. Phó Yến Yến đang vo gạo giúp ba ở trong bếp. Lục Lục vui vẻ : “Chị ơi , vẽ đấy, ?”
Trước Kim Tố Châu vẽ tranh, Lục Lục cũng thấy , lúc đầu sẽ cảm thấy độc đáo nhưng đó thấy thú vị nữa, đều là mấy hình hoa văn hoặc gì đó tương tự, giống như mấy tranh , đó , phong cảnh, còn mấy câu đối thoại đơn giản, hơn nữa đều là chuyện mấy ngày nay bọn họ trải qua, Lục Lục thích.
Phó Yến Yến xoay đầu , khỏi thấy sửng sốt.
Lục Lục xoay sang khoe khoang với ba, “Ba ơi, ba mau , đây là tranh vẽ đấy.”
Giang Minh Xuyên tranh thủ qua, nể tình khen ngợi: “Tranh quá.”
Lục Lục gật đầu như gà mổ thóc, “Con thích lắm, con tặng cho con.”
Nói xong cô nhóc chạy vụt ngoài, một lát bên ngoài truyền đến tiếng hai con chuyện, Lục Lục quấn lấy Kim Tố Châu đòi tranh, Kim Tố Châu tranh vẽ cho cô Phương, nếu thích ngày mai sẽ vẽ cho cô bé một bức khác.
Lục Lục nghĩ ngợi một hồi, cô nhóc cũng vẽ tranh tặng Phồn Phồn.
Chờ nấu xong cơm, Giang Minh Xuyên và Phó Yến Yến phòng ngoài thấy Lục Lục tay cầm bút vẽ nguệch ngoạc giấy, vẽ lẩm bẩm gì mà ch.ó con mèo con.
Giang Minh Xuyên gọi mấy con ăn cơm .
Lúc ăn cơm, Phó Yến Yến đột nhiên : “Chẳng vẫn luôn một cuốn sách ? Con cảm thấy thể vẽ sách tranh đấy.”
Giống như đời gọi là truyện tranh, nhiều thích , còn cả truyện tranh thiếu nhi, hỗ trợ trẻ con học lớp vỡ lòng.
Kim Tố Châu nhưng hiểu, “Ý con là ?”
Đương nhiên là cô xuất bản một cuốn sách, mỗi thấy sách của Phương Mẫn đoạt giải gì đó, trong lòng cô vô cùng hâm mộ. cô tự thiên phú , văn chương mà cô một nhà xuất bản nào chọn cả, còn nhận xét cô dùng câu từ quá sức phức tạp, thích trích dẫn điển tích điển cố, mấy câu bọn họ còn từng thấy ở , coi như là vô căn cứ.
Kim Tố Châu cũng giải thích rõ , cứ sửa sửa , nhưng vẫn luôn thấy hề cảm hứng.
Phó Yến Yến giải thích: “Mẹ thể vẽ giống như chiều nay thư cho cô Phương Mẫn , kể một câu chuyện bằng tranh, đó gửi cho bên nhà xuất bản, tòa soạn báo, xem thể xuất bản thành sách ? Con cảm thấy vẽ sinh động, cũng rõ ràng, nếu thể xuất hiện một nhân vật đối thoại thì càng hơn. Mẹ nhất thiết cho lớn , thể cho các em bé cỡ tuổi em gái , dạy bọn trẻ một tri thức cơ bản, giống như dạy em học Tam Tự Kinh vỡ lòng .”
Kim Tố Châu hiểu chuyện , ý con gái lớn là cô hãy sách bằng cách vẽ tranh.
trong lòng cô chút đắn đo, cảm thấy so với những sách mà Phương Mẫn , sách như vẻ chẳng đáng kể gì.
Phó Yến Yến cúi đầu đột nhiên một câu, “Mẹ vẽ, luôn những chi tiết nhỏ nhặt bình thường nhưng chạm tới cảm xúc của xem, cũng luôn chú ý đến những tiểu tiết mà thường xuyên bỏ qua, những thứ đối với trẻ con mà , đều vô cùng mới lạ.”
Kim Tố Châu vốn đang hề d.a.o động, thấy lời của con gái, cũng thấy động lòng.
Có lẽ bởi vì bản cô là của thế giới , cho nên nhiều thời điểm, Kim Tố Châu đều mang theo nhiệt tình và lòng tò mò cực hạn đối với việc xảy .
Con gái những lời đột nhiên cô linh cảm, nếu thật sự một quyển sách bằng tranh, cô nghĩ vẽ gì.
Hạ Nham thấy lời em gái , cũng hùa theo cổ vũ: “Mẹ vẽ , vẽ , nếu xuất bản sách, con cũng tặng một quyển để khoe với các bạn, để các bạn đều là tác giả là họa sĩ.”
Kim Tố Châu thấy trong lòng nhiệt huyết dâng trào, nhưng vẫn : “Để ngẫm .”
Ăn cơm xong, bọn trẻ đều nghỉ ngơi ở nhà, Kim Tố Châu cùng Giang Minh Xuyên một chuyến tới doanh trại quân đội.
Mấy ngày nay Giang Minh Xuyên ngủ trong ký túc xá của bộ đội, Kim Tố Châu hỏi thiếu thứ gì , do dự một hồi thiếu gì cả, Kim Tố Châu thấy như , trong lòng yên tâm, quyết định qua xem thử một .
Doanh trại của Giang Minh Xuyên cũng ở trong núi, đường khó , vài đoạn đường xuống đẩy xe, mất hơn một giờ, hai mới tới nơi.
Bên ngoài bình thường, nhưng khi cổng lớn mới phát hiện bên trong rộng, nhưng giống doanh trại quân đội bên trong đều là đất bằng, từng tòa nhà ngay ngắn thẳng hàng thích mắt, nơi xây dựng tựa núi, nhiều căn nhà xây ở giữa sườn núi.
Ký túc xá của Giang Minh Xuyên cũng ở giữa sườn núi, là một dãy nhà một tầng gạch xanh ngói đen, chung quanh là cây, từ xa còn thấy rõ.
Hai dắt xe tới phòng ký túc của , Giang Minh Xuyên dựng xe ở cửa, đó móc chìa khóa trong túi mở cửa, phòng của ở ngay gần đường .
Lúc đang chờ mở cửa, một phụ nữ trung niên xách theo một thùng đựng quần áo từ con đường nhỏ bên cạnh qua, thấy Giang Minh Xuyên chị chủ động chào hỏi, “Đoàn trưởng Giang trở ?”
Giang Minh Xuyên đầu , “ , cũng tiện dẫn vợ tới đây một .”
Kim Tố Châu ở bên cạnh cũng mỉm , “Chào chị dâu.”
Người phụ nữ vội vàng xua xua tay, khách khí : “Chị dâu cái gì chứ, chồng còn là cấp của đoàn trưởng Giang mà.”
Kim Tố Châu : “Đàn ông là đàn ông, giữa phụ nữ chúng quan tâm gì những thứ đó.”
Người phụ nữ xong cũng , “Vậy hai cứ bận việc của , về nhà .”
Kim Tố Châu dịu dàng : “Đường dễ , chị cẩn thận một chút.”
“Ừ.”
Nói xong chị nhấc thùng lên, bước nhanh về con đường phía .
Giang Minh Xuyên mở cửa, Kim Tố Châu theo ngó quanh một lượt, căn phòng lớn lắm, nhưng đồ dùng cần thiết đều đầy đủ cả, một chiếc giường, một cái bàn, một giá sách dựa sát tường và một chiếc tủ quần áo.
Kim Tố Châu quanh một vòng, đó sờ sờ tấm chăn, quả nhiên, khá ẩm.
Giang Minh Xuyên đến bên bàn, rót cho Kim Tố Châu một cốc nước uống, “Ở đây rộng như doanh trại , tòa nhà cao tầng cho các gia đình ở cũng mấy căn, đều là những căn nhà cũ, cũng trường học, nếu đón mấy con tới đây.”
Ngày thường ở nhà cảm thấy bọn trẻ ồn ào, giờ còn ai ồn ào nữa, cảm thấy quạnh quẽ. Đặc biệt là mấy ngày nay ngủ một , đều thấy quen, luôn mất ngủ.
là một đàn ông hơn ba mươi tuổi đầu , những lời dám , nếu để rời khỏi vợ con chịu nổi, còn sẽ chê như thế nào.
Kim Tố Châu bưng cốc nước bàn uống, bàn bày một quyển sách, nhưng mới chỉ vài trang, đang gấp đ.á.n.h dấu ở trang thứ sáu.
Giang Minh Xuyên lấy kẹo vừng giá sách đưa cho Kim Tố Châu, “Hai hôm một lính đem biếu , bảo là vợ gửi sang đây, mới chia một ít cho . Vốn định mang về cho mấy con ăn, mà ngày hôm qua quên mất.”
Kim Tố Châu cầm lấy một chiếc nếm thử. Giang Minh Xuyên đến bên cửa sổ, đóng cửa sổ , còn kéo cả mành lên.
Trong phòng đột nhiên tối sầm xuống, Kim Tố Châu còn đang cảm thấy kỳ lạ, “Anh gì ?”
Kẹo vừng ăn thơm, trong miệng đầy vị ngọt ngào và mùi thơm của vừng, còn mùi hoa quế nhàn nhạt.
Giang Minh Xuyên bế cô từ ghế lên, đến hướng chiếc giường, lúc Kim Tố Châu mới nhận , mặt đỏ bừng lên.
Cô còn đang thắc mắc đang yên đang lành đề nghị tới đây một chuyến, tuy rằng đó cô chủ động đề cập, nhưng cũng vì diễn sâu cô lầm tưởng rằng ở đây thiếu thốn gì đó mà tiện thẳng.
Giang Minh Xuyên đặt cô xuống giường, cũng xuống.
Kim Tố Châu còn ngăn , nhỏ: “Giờ ban ngày ban mặt, cũng sợ khác phát hiện.”
Tay Giang Minh Xuyên bắt đầu càn, “Không hề gì, nhà bên cạnh ai.”
Nói vùi mặt cổ Kim Tố Châu hít sâu một , giọng nặng nề vang lên bên tai cô, “Hiện giờ trong lòng em chỉ con, chúng lâu .”
Vốn Kim Tố Châu đang chút ngượng ngùng, trong lòng thấy mềm nhũn.
Lục Lục còn nhỏ, vẫn luôn ngủ chung với ba , việc thật đúng là khó .
Có điều Kim Tố Châu vẫn duỗi tay nhéo tai , “Bớt vờ vịt cho em, ai mà …” Lời còn hết miệng chặn .
Rất nhanh, trong phòng vọng tiếng động nhỏ.
Mãi cho đến lúc sẩm tối, Giang Minh Xuyên mới lén lút mở cửa, thấy bên ngoài ai, mới xoay ôm Kim Tố Châu giường dậy, dùng áo khoác của bọc cô kín mít.
Anh chạm tới , Kim Tố Châu vung tay đ.á.n.h .
Vẻ mặt Giang Minh Xuyên ngượng ngùng, nhỏ: “Đi về nhà , nếu còn về bọn trẻ sẽ lo lắng.”
Kim Tố Châu xụ mặt, “Anh cũng còn ba đứa con cơ đấy?”
Giang Minh Xuyên hôn lên trán cô một cái, đó ôm cô đặt xuống ghế xe đạp, đóng cửa , đẩy xe xuống con đường nhỏ.
Cũng bước nhầm chân nào cửa , dọc đường gặp ít , Kim Tố Châu sợ , dùng áo khoác che kín cả mặt và cổ.
Cũng may thuận lợi khỏi cổng lớn của doanh trại, Giang Minh Xuyên vội vàng đạp xe về nhà, hơn bảy giờ tối mới về tới nơi.
Lúc bọn trẻ cũng ăn cơm xong, Hạ Nham trường học tiếp, Phó Yến Yến đang kèm em gái bài tập, ngày mai học mà giờ cô nhóc mới bảo cô giáo bài tập về nhà. Ngày hôm qua hỏi cô nhóc còn khăng khăng bảo . Phó Yến Yến tức giận , đành kèm em gái bài tập, khi một nửa, Lục Lục nhịn nữa hỏi chị gái, “Sao giờ ba còn về?”
Phó Yến Yến lặng lẽ mắt trợn trắng, ai mà hai vợ chồng đấy ?
ngoài miệng vẫn bảo: “Có lẽ là việc gì chậm trễ thôi.”
“Vâng ạ.”
Vừa dứt lời, bên ngoài sân truyền đến tiếng đập cửa cùng với tiếng Kim Tố Châu gọi, “Yến Yến, Lục Lục, về , mau mở cửa ——”
Ánh mắt Lục Lục sáng lên, quăng ngay cây bút trong tay xuống, bịch bịch chạy đến cửa, nhưng lập tức mở cửa , mà vô cùng thông minh hỏi: “Mẹ con tên là gì ?”
Ở cửa Kim Tố Châu mà , “Tên Kim Tố Châu, ba con tên Giang Minh Xuyên.”
Lục Lục vui vẻ : “Đáp đúng .”
Sau đó nhón mũi chân kéo then cài cửa , nhưng sức cô nhóc quá yếu, kéo hồi lâu mà then cửa chẳng động, đành đầu tìm chị gái, “Chị ơi, mau tới hỗ trợ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-66.html.]
Phó Yến Yến chậm rì rì tới.
Cửa mở thấy Kim Tố Châu ở cửa và Giang Minh Xuyên đang dắt xe đạp.
Lục Lục hớn hở, vòng quanh Kim Tố Châu, “Mẹ ơi ——”
Rồi gọi Giang Minh Xuyên, “Ba ơi ——”
Sau khi chạy quanh mấy vòng, cô nhóc mới thấy đầu trùm áo khoác của ba, mới thò đầu gần tò mò hỏi: “Mẹ ơi, lạnh ạ?”
Kim Tố Châu đỏ bừng mặt, “Không , bên ngoài quá muỗi nhiều, để tránh muỗi thôi.”
Lục Lục: “À .”
Giang Minh Xuyên hắng giọng , “Ăn cơm ? Chưa ăn thì để ba chuẩn cơm tối cho con.”
Phó Yến Yến trả lời , “Đã ăn ạ, trong bếp để phần cơm cho ba .”
Kim Tố Châu đói lắm , con gái khỏi khen ngợi: “Cũng chỉ con gái của ngoan, còn phần cơm cho ba .”
Phó Yến Yến mặt biểu cảm gì : “Là .”
Kim Tố Châu ừ một tiếng, “Con trai con gái đều ngoan.”
Phó Yến Yến xoay trong bếp lấy cơm, lúc xoay vặn liếc , cô bé nhịn trề môi.
Đừng tưởng rằng cô bé thấy, môi Kim Tố Châu còn sưng lên kìa, ở cổ thì nhiều vết đỏ. Cô bé ngây thơ như Lục Lục, đời khi học cấp ba, trong trường học nhiều bạn lén lút yêu đương, thậm chí đôi còn thai, tuy rằng cô bé còn từng trải qua, nhưng nhiều tự nhiên cũng hiểu một ít.
Hai vợ chồng thật nên nết, còn tưởng rằng bọn họ ngoài công to việc lớn gì cơ.
Sáng mai Giang Minh Xuyên còn cuộc họp, ăn cơm xong vội vàng luôn.
Buổi tối Lục Lục còn ầm ĩ đòi ngủ chung với và chị gái, còn cách nào, Kim Tố Châu đành ngủ chung với hai cô con gái.
Yến Yến ngủ ngoan, nhưng Lục Lục thì giống thế, cả đêm giãy thì đạp, bụng Giang Minh Xuyên còn cô nhóc đạp đỏ cả lên.
Cũng may tối hôm qua Lục Lục ngủ cũng tạm coi là ngoan, chỉ đạp chân , nhưng buổi sáng thức dậy, cẳng chân Kim Tố Châu cũng đỏ lên.
Buổi sáng, Kim Tố Châu mệt dậy nổi, nên đưa luôn tiền cho Hạ Nham bảo mua đồ ăn sáng ở cổng trường ăn tạm.
Mấy hôm nay ở cổng trường xuất hiện ít bán đồ ăn sáng, dạo chỉ bán lúc tan học buổi tối, hơn nữa chỉ bán đồ ăn vặt như kẹo bông gòn cùng que xiên, đó lẽ thấy bán cũng hề gì, nên bán cứ dần dần nhiều lên. Buổi sáng còn bán đồ ăn sáng, bánh bao màn thầu*, còn cả cơm nắm và mì.
*Màn thầu là bánh bao nhân.
Buổi sáng mỗi ngày Hạ Nham đều ăn sáng ở nhà mới tới trường, mà cho dù thấy cũng mua.
Cậu ngờ rằng mà một ngày cũng mua bữa sáng bên ngoài ăn. Ngày thường chỉ các bạn học nhà cách trường xa mới cần mua đồ ăn sáng.
Hạ Nham mua một nắm cơm, hai quả trứng gà, hai cái màn thầu, ăn nhiều, cho nên mua nhiều mới ăn no . Còn về trứng gà, giờ học tập vất vả, cần bồi bổ sức khỏe, phần ăn thể thiếu trứng gà và thịt .
Hạ Nham gặm cơm nắm trường. Sau khi tới lớp học, mới phát hiện bạn nữ tới , bạn đang cúi đầu lặng lẽ sách.
Cậu cũng thấy quen, bạn nữ , tên là Lâm Chiêu Đệ, ngày nào cũng tới lớp sớm. Nhà Hạ Nham ở đối diện trường học, cho nên dù mỗi ngày dậy lúc sáu giờ đến trường cũng còn sớm, giống các bạn học khác, bạn bốn năm giờ sáng dậy, mà đến trường cũng sớm bằng .
Có điều Hạ Nham phát hiện cho dù dậy sớm cỡ nào thì bạn nữ tên Lâm Chiêu Đệ vĩnh viễn là đầu tiên tới lớp.
lẽ điều kiện nhà bạn dường như , bắt đầu học từ trung tuần* tháng chín, nhưng khi nộp học phí, bạn nữ cũng mới nộp, mà mới chỉ nộp một nửa, bạn giải thích với thầy giáo, còn một thời gian nữa bạn mới nộp .
*Ngày 10-20 mỗi tháng.
Thầy giáo cũng thêm gì, chỉ dặn bạn cứ học tập cho .
Hai bàn bàn một thời gian , tính tình Hạ Nham hoạt bát, tuy rằng về mặt ngôn ngữ vẫn còn gặp chút khó khăn, nhưng cũng quen với các bạn học chung quanh, các bạn đều thích . Chỉ bạn Lâm Chiêu Đệ đằng để ý gì tới , tìm cách bắt chuyện với bạn , bạn cũng chỉ miễn cưỡng đáp, trừ phi là chuyện liên quan tới học tập.
Cậu cho rằng khắc khổ học tập như , thành tích sẽ , nhưng thấy ngờ là thành tích của đối phương cũng hề cho lắm, thứ bảy mới thi, thành tích của bạn chỉ xếp giữa trong lớp.
Bạn cùng bàn còn lén hỏi , thích Lâm Chiêu Đệ ? Còn đừng thành tích Lâm Chiêu Đệ chẳng gì, tính tình cũng dễ gần, nhưng cô xinh, tuy rằng da đen một chút.
Ngồi cùng bàn là một nam sinh cao cao gầy gầy, cha đều là công nhân viên chức của nhà máy, cho nên cũng quá để ý tới thành tích, cho dù đậu đại học, cũng thể chân cha việc trong nhà máy.
Hạ Nham hỏi thực sự tức giận, chỉ thấy hình bóng chị Đại Nha Lâm Chiêu Đệ. Trước chị Đại Nha cũng dám chuyện với khác, gì cũng cúi gằm mặt. Chị Đại Nha* tên chính thức, chị dùng tên Ngô Đại Nha, mà em trai chị tên Ngô Tiểu Quân.
*Từ Nha trong tên Đại Nha là từ nha trong nha đầu, nha , tên Đại Nha hiểu nôm na là con gái lớn. Nếu tên tương tự trong tiếng Việt là kiểu cái Gái, cái Tí, cái Tèo... bình thường sẽ là tên ở nhà thôi, nhưng cô bé dùng luôn tên khi học. Còn tên Tiểu Quân lựa chọn kỹ càng hơn.
Tên Lâm Chiêu Đệ* lên, nhà bạn e là cũng trọng nam khinh nữ.
*Tên Chiêu Đệ nghĩa đen là gọi em trai tới, hề giống với Chiêu - tên gọi của thái t.ử thời xưa.
thể vì lời của bạn cùng bàn thấy thoải mái, hôm đó, Hạ Nham cũng dám bắt chuyện với Lâm Chiêu Đệ nữa, sợ bạn hiểu lầm.
Sau khi xuống mới mở sách ngữ văn , ăn trứng gà sách.
Khi một nửa, đột nhiên thấy tiếng ọc ọc, lúc đầu còn tưởng lầm, nhưng đó truyền đến tiếng ọc ọc còn to hơn.
Cậu ngẩng đầu phát hiện tai bạn nữ đằng đỏ bừng, đối phương còn lén dùng tay đè bụng xuống.
Hạ Nham cũng thấy buồn , dáng vẻ chật vật của bạn , nghĩ ngợi một lát đột nhiên dậy cầm hai cái màn thầu bàn đặt lên bàn của Lâm Chiêu Đệ.
Bạn nữ đầu theo bản năng , trong đôi mắt to đen nhánh phần ngại ngùng và tự ti.
Hạ Nham nghiêm túc với cô : “Không ăn no là học , ăn no , ăn , sẽ ai .”
Nói cầm sách ngoài hành lang.
Lâm Chiêu Đệ bóng dáng cao lớn của Hạ Nham biến mất ở cửa, nhiệt độ mặt dần dần hạ xuống, cô chiếc bánh bao to bàn, nhịn nuốt nuốt nước bọt.
Nếu là ngày thường, Lâm Chiêu Đệ chắc chắn sẽ ăn đồ khác cho, bởi vì cô nghèo, cô căn bản trả nổi, cô thể tới đến đây học, là cơ hội lớn nhất mà cô tranh thủ . Trong lớp bạn học nào , mỗi ngày cô đều dậy từ ba giờ sáng xuất phát từ nhà tới trường, qua mấy ngọn núi mới tới trường học.
Cũng câu “Không ăn no là học ” đả động tới cô, là cảm động bởi tấm lòng thiện lương Hạ Nham, Lâm Chiêu Đệ do dự cầm chiếc màn thầu bàn lên, rõ trong lớp học ai, nhưng cô vẫn khỏi ngẩng đầu quanh một vòng.
Không thấy ai khác, cũng thấy Hạ Nham bên ngoài, trong lòng cô thả lỏng, đó mở túi giấy dầu ăn.
Màn thầu ăn ngon, mềm, khi nhai còn nhận thấy vị ngọt. Đây là đầu tiên Lâm Chiêu Đệ ăn màn thầu, cô cảm thấy ăn còn ngon hơn thịt mà dịp Tết cô mới ăn.
Cô ăn chậm một chút, từ từ cảm nhận hương vị, nhưng sợ bạn học khác tới sớm thấy.
Ăn một lúc, đôi mắt cô đỏ hoe.
Cô tự với , nhất định sẽ trả cái màn thầu hôm nay cho Hạ Nham.
Buổi sáng nay, hiếm khi Lâm Chiêu Đệ giảng phân tâm, cô nghĩ thầm, hóa bụng no , thật sự là học mới .
Không giống như ngày, cô giảng bài lo lắng về tiếng bụng sôi, đôi khi đói quá, thầy giáo giảng gì cô cũng , chỉ cảm thấy bên tai tiếng ong ong khó chịu.
Sau đó Lâm Chiêu Đệ phát hiện, buổi sáng mỗi ngày khi học Nham đều sẽ cầm cho cô hai cái màn thầu, cũng gì, chỉ đặt màn thầu lên bàn cô, cầm sách ngoài.
Hai hề gì với , nhưng vô cùng ăn ý.
Đối với hành động Hạ Nham, trong nhà đều ai phát hiện . Dạo Kim Tố Châu theo đề nghị của con gái, mỗi ngày tranh thủ một chút thời gian rảnh vẽ sách tranh.
Vai chính là của câu chuyện là một cô bé bảy tuổi tên Đậu Đậu, cô bé bện tóc hai bên kiểu sừng dê, khuôn mặt nhỏ tròn tròn, nguyên mẫu là Lục Lục, Kim Tố Châu lòng riêng vẽ con gái trong tranh.
Đậu Đậu vốn sinh ở nông thôn, vẫn sống cùng bà, nơi cô bé ở núi sông, đồng ruộng trâu bò, cảnh vật vùng nông thôn đều thể hiện sống động trong tranh. Sau đó bà cô bé qua đời, họ hàng ai nuôi cô bé cả. Đậu Đậu mới cầm tiền khi lâm chung bà nội đưa cho cô bé, đeo cặp sách lên đường tìm ba đang tham gia quân ngũ của cô bé.
Trên đường Đậu Đậu một ông bụng cho nhờ xe bò tới huyện thành, tới huyện thành cô bé gặp một chị gái bụng, chị dẫn tới bến xe…
Đậu Đậu là một cô bé nông thôn, nay từng thấy thế giới bên ngoài, thứ bên ngoài với cô bé mà đều lạ lẫm và mới mẻ, ô tô, xe lửa, tòa nhà bách hóa…
Cô bé gặp nhiều bụng, cũng gặp , mạo hiểm chạy thoát khỏi tay những đó, còn vô cùng thông minh tìm chú cảnh sát.
Kim Tố Châu kể chuyện chậm, cô cảm thấy nếu là vẽ cho trẻ con xem, cần gắng sức vẽ chi tiết nhất thế giới hiện thực, nếu trẻ con ở nông thôn cơ hội , cũng thể thông qua quyển sách hiểu về thế giới bên ngoài.
Đương nhiên, hiện tại Kim Tố Châu còn quyển sách ảnh hưởng lớn bao, trong lòng cô chỉ đang mơ ước một ngày quyển sách thể xuất bản.
Có điều trong lòng cô tự tin, là bởi vì thị trường cô từng thấy loại sách giống như , cho nên khi vẽ mười mấy trang cô cũng dám gửi cho tòa soạn báo. Cô còn sợ ảnh hưởng tới danh tiếng của nên gửi tới tòa soạn báo hiện tại đang hợp tác với cô. Cô nghĩ ngợi quyết định thư cho Bạch Cảnh Chi, bảo cô tìm giúp một nhà xuất bản.
Thư gửi , Kim Tố Châu cũng nhận thư của Phương Mẫn.
Trong thư Phương Mẫn , từ khi cả nhà họ chuyển , Phồn Phồn ăn cơm cũng thấy ngon miệng, nhà bên cạnh một gia đình khác chuyển đến, hôm họ chuyển tới, Phồn Phồn còn chắn ở cửa cho nhà dọn , đây là nhà của Lục Lục với cô Kim. Kéo , cũng , cuối cùng còn cách nào, Phương Mẫn đành phết m.ô.n.g hai cái, đ.á.n.h xong hối hận, tính tình thằng bé quá cứng đầu, cũng là .
Kim Tố Châu mà trong lòng thấy ngậm ngùi, với con gái lớn: “Không uổng công thương yêu thằng bé .”
Phó Yến Yến Lục Lục đang hớn hở bóc quà cách đó xa, Lục Lục tim phổi, khi tới đây chẳng thấy con bé nhớ tới Phồn Phồn lúc nào.
Kim Tố Châu tiếp tục , Phương Mẫn còn trong thư, khi nhà họ chuyển , cha Ngụy Ninh Thanh trở , hai họ còn dẫn theo Ngụy Ninh Thanh tới nhà cô một chuyến, cảm ơn cô chăm sóc cho Ngụy Ninh Thanh.
Trước Ngụy Ninh Thanh theo Hạ Nham tới nhà Phương Mẫn ăn vài bữa cơm.
Còn Dương Anh Hùng, nhà bé cũng chuyển mấy ngày, quê tới giúp dọn nhà, Phương Mẫn còn gặp bà nội Dương Anh Hùng, trông bà cụ vẻ tinh thần như dạo , nhưng qua vẻ còn khỏe mạnh.
Trước khi nhà họ chuyển , Dương Anh Hùng cũng dẫn theo em trai tới cửa cảm ơn cô và Trương Thu Lai, còn chờ bé trưởng thành sẽ tới thăm cô .
Lúc trong lòng Phương Mẫn thấy ấm áp. Mà nhà cô cũng chẳng ở đó bao lâu nữa, Chính ủy với Phương Mẫn, sang năm thì cũng là năm nữa, nhà bọn họ sẽ chuyển . quan trọng, khi các cô tiếp tục liên hệ qua thư là .
Kim Tố Châu mà mỉm , lập tức cầm bút thư hồi âm, với Phương Mẫn hề gì , cho dù ở cách bao xa, quan hệ giữa hai nhà họ sẽ bao giờ cắt đứt, bởi vì Tết cháu trai Chính ủy sẽ tới nhà cô ăn Tết, còn bảo Phương Mẫn đoán xem là vì nguyên nhân gì.
Tiếp theo kể chuyện của dạo gần đây, kể hết chuyện lớn bé xảy trong nhà. Cuối cùng còn dặn Phương Mẫn với Phồn Phồn, cô Kim cũng nhớ bé.