Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 65

Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:02:31
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm trời còn sáng, Giang Minh Xuyên khỏi nhà.

 

Kim Tố Châu vẫn còn đang ngủ, cô dậy từ giường Giang Minh Xuyên mặc quần áo, Giang Minh Xuyên xoay đầu , hẳn là tối hôm qua trời nóng, vài sợi tóc mướt mồ hôi dán ở má cô. Giang Minh Xuyên hỏi cô tối hôm qua ngủ ngon ?

 

Kim Tố Châu ngáp một cái, “Cũng tạm.”

 

Anh : “Hôm nay nếu em rảnh thì tới Cung Tiêu Xã mua mấy cái màn, ở đây nhiều muỗi quá.”

 

Kim Tố Châu mơ mơ màng màng gật đầu.

 

Giang Minh Xuyên , thêm: “Nếu hôm nay về, mấy con cứ ăn , cần chờ , cũng về . Để mấy hôm nữa hỏi thăm xem thể mua xe đạp sớm chút , xe cũng tiện hơn.”

 

Kim Tố Châu gật đầu.

 

Giang Minh Xuyên mặc xong quần áo tới bên bàn rót một cốc nước, đưa cho Kim Tố Châu, buổi sáng mỗi ngày Kim Tố Châu thức dậy đều thích uống một cốc nước ấm.

 

Kim Tố Châu ngẩng đầu , đó nhận lấy uống.

 

Giang Minh Xuyên nghĩ ngợi, đột nhiên : “Vất vả cho em và con , cùng chịu khổ.”

 

Anh vẫn luôn Kim Tố Châu về thủ đô, cảm thấy ở đó điều kiện . Thủ đô quả thật , nhưng vẫn trong quân đội, dọc đường vất vả mà mấy con đều than vãn câu nào, ngay cả Lục Lục nhỏ nhất nhà cũng hiểu chuyện.

 

Cô dạy dỗ bọn trẻ .

 

Kim Tố Châu vốn định lắc đầu vất vả gì cả, nhưng lời thốt miệng biến thành, “Anh là chồng em, là ba của bọn trẻ, chỉ cần cả nhà thể ở bên , đối với mấy con em mà vất vả thế nào cũng quan trọng.”

 

Rồi tiếp: “Anh cũng đừng thấy áy náy trong lòng, sống ở cũng mà, ở đây cũng , nhiều đồ ăn ngon, nhiều cảnh , cũng coi như mở mang kiến thức.”

 

Những lời của Kim Tố Châu là thật lòng thật , đời cô chỉ quanh quẩn trong nhà hơn hai mươi năm, tuy rằng hưởng thụ vinh hoa phú quý, nhưng cũng thường xuyên cảm thấy nhàm chán, đặc biệt là càng nhiều sách, trong lòng càng thêm khát vọng thế giới của đàn ông. Cô cũng một thấy cảnh xuân tú lệ của Giang Nam, cũng một ngắm ánh chiều tà nơi biên ải, trong đầu mơ tới hình ảnh cưỡi lưng ngựa qua những con phố rộn ràng náo nhiệt…

 

Trước giờ phồn hoa và náo nhiệt bên ngoài đều thuộc về những cô gái sống trong gia đình quyền quý như các cô.

 

Không ngờ rằng tới nơi dùng một phương thức khác để thực hiện mộng tưởng của .

 

từng xe lửa, từng thuyền, từng đầu bếp ở nhà ăn, từng tham gia triển lãm, kiếm tiền nuôi gia đình giống đàn ông… Ở nơi , cô cảm giác tự do, dù là vật chất tinh thần đều thứ thuộc về riêng cô.

 

Cho dù một ngày, cô rời khỏi Giang Minh Xuyên và các con, cô cũng cảm thấy bản cũng sống một cuộc đời trọn vẹn .

 

Những thứ kiếp cô thật sự dám mơ tới.

 

Giang Minh Xuyên hiểu nỗi xúc động trong lòng Kim Tố Châu, chỉ cảm thấy khi những lời thì lòng thấy bùi ngùi, bắt chước dáng vẻ hàng ngày của Kim Tố Châu, cũng duỗi tay xoa đầu cô.

 

Kim Tố Châu tức giận trừng , “Tóc rối tung hết .”

 

Giang Minh Xuyên chột thu tay , nhận lấy cái cốc trong tay Kim Tố Châu, ngừng một chút đột nhiên : “Em xem ở đó gì?”

 

Kim Tố Châu cũng nghĩ nhiều, mới theo bản năng đầu theo tầm mắt , mới xoay đầu sang, bên môi đột nhiên thấy nóng lên, đám râu ngắn lởm chởm của còn quệt qua má cô.

 

Cô trợn tròn hai mắt, tới khi kịp phản ứng thì tên vội vàng chuồn mất.

 

Kim Tố Châu sờ sờ chỗ hôn, đó ghét bỏ kéo chăn lau mấy bận, sáng dậy còn đ.á.n.h răng .

 

lau xong khỏi mỉm , bao nhiêu tuổi mà còn chơi cái trò , thật hổ.

 

Buổi sáng khi bọn trẻ thức dậy, Kim Tố Châu dẫn cả ba ngoài ăn, ngày hôm qua cô thấy ven đường mấy quán nhỏ chuyên bán mì sợi, sủi cảo, cũng quản lý*.

 

*Ngay cả việc bán hàng ăn cũng chịu sự quản lý của nhà nước, tự phát.

 

Buổi sáng Kim Tố Châu và Lục Lục ăn sủi cảo, Hạ Nham và Yến Yến thì ăn một món tên là bún ốc Liễu Châu*, cay nặng mùi, Kim Tố Châu ngửi nổi mùi đó, nhưng hai đứa trẻ dường như thích ăn, còn thơm.

 

*Bún ốc Liễu Châu từ mì gạo, nước dùng là xương heo, xương bò hầm trong nhiều giờ, ăn kèm với ốc, măng ngâm chua, đậu phộng, váng đậu chiên, nấm, củ cải, đậu que,… tùy theo biến tấu của từng vùng miền. Thứ mùi nồng nặc, khó ngửi là do măng chua lên men theo một công thức bí truyền.

 

Ăn xong, Kim Tố Châu mua một túi tôm to mang về, cô còn mua một loại hải sản vỏ cứng và xù xì, bán hàng khoa tay múa chân giải thích cả nửa ngày, đoán chừng rằng chỉ cần cọ rửa sạch sẽ vỏ bên ngoài, bỏ thêm mấy lát gừng và hành lá hấp chung là ăn , nước chấm thì tự pha chế theo khẩu vị là .

 

Kim Tố Châu cần pha nước chấm, lúc Tiền Ngọc Phượng tặng cô hai lọ tương ớt, bình thường khi ăn chỉ cần lắc đều đổ chấm là xong.

 

Bốn con cảm thấy mỹ mãn trở về nhà.

 

Sau khi về đến nhà, Kim Tố Châu bảo Yến Yến ở nhà chơi với Lục Lục một lát, cô và Hạ Nham sang trường học phía đối diện xem thử.

 

Trước khi cô còn cố ý một bộ quần áo khá trang trọng, tóc cũng búi lên gọn gàng.

 

Hạ Nham đeo cặp sách cô, hai em gái tiễn hai con cửa, chờ khuất , nhóc Lục Lục lém lỉnh hỏi chị gái, “Anh học , cũng sắp học ? Em học .”

 

Phó Yến Yến buồn hỏi: “Em học thế em gì?”

 

Lục Lục hiên ngang : “Em ở nhà chơi, ăn các món ngon.”

 

Phó Yến Yến: “Không học thì ăn ngon.”

 

Lục Lục phản bác, “Đâu , học, vẫn thể ăn ngon.”

 

“Mẹ cũng học tập mà, học tập thể kiếm nhiều tiền như ? Lấy tiền mua đồ ăn ngon cho em? Nếu em thể kiếm nhiều tiền như thế thì cũng cần học.”

 

Lục Lục bĩu môi gì.

 

Kim Tố Châu dẫn Hạ Nham tới trường học bên đường, tới cửa thì gặp một cô giáo, khi cô giải thích, cô giáo còn lên lớp nên mới bảo hai con tìm thầy chủ nhiệm giáo dục*, còn hướng dẫn hai con đường tới văn phòng thầy chủ nhiệm và tả sơ diện mạo của thầy.

 

*Ở các trường học của Trung Quốc thường vị trí , phụ trách giảng dạy mà quản lý chung về việc học tập như đảm bảo kế hoạch học tập, giảng dạy, nề nếp, tác phong học tập…

 

Kim Tố Châu bày tỏ cảm ơn, đó dẫn Hạ Nham tìm thầy chủ nhiệm giáo dục.

 

Chủ nhiệm là một thầy giáo trung niên, thầy đang ở trong văn phòng, cửa phòng đang mở, đến gần thấy , thầy đeo một cặp kính đen, đang cúi đầu lách gì đó.

 

Hạ Nham theo ý Kim Tố Châu, khẽ khàng gõ cửa.

 

Bên trong vọng tiếng, “Mời ——”

 

Kim Tố Châu và Hạ Nham một một bước phòng.

 

Thầy chủ nhiệm ngẩng đầu hai con, nghi hoặc hỏi: “Hai là?”

 

Kim Tố Châu bèn tỏ thái độ thành khẩn giải thích nguyên do, thấy bọn họ là nhà quân nhân, thầy chủ nhiệm vội dậy, “Mời mời .”

 

Thầy còn pha mới Kim Tố Châu uống.

 

Kim Tố Châu : “Thầy đừng khách sáo, thầy cũng mau .”

 

Thầy chủ nhiệm vẫn rót một chén cho Kim Tố Châu.

 

Kim Tố Châu sợ thầy tin, còn lấy sổ hộ khẩu gia đình và giấy chứng nhận kết hôn trong túi , đưa cho chủ nhiệm xem, “Thầy xem . Chồng mới tới nhậm chức ở đây, vì tiện cho bọn trẻ học, mấy con chúng mới ở trong thành phố, cũng chất lượng dạy học của quý trường , gia đình chúng còn cố ý thuê một căn nhà ở đối diện, vốn dĩ định chờ sắp xếp định chuyện mới nhập học cho bọn trẻ, nhưng tội sợ chậm trễ việc học tập của thằng bé. Năm nay thằng bé học năm đầu cấp ba , thời gian gấp gáp, cho nên chúng thủ tục nhập học cho thằng bé sớm một chút, , cho dù chỉ bài giảng cũng .”

 

Thầy chủ nhiệm nhận lấy sổ hộ khẩu và giấy chứng nhận kết hôn Kim Tố Châu đưa. Thật cho dù cô đưa thầy cũng gần như tin tưởng. Kim Tố Châu tiếng phổ thông tiêu chuẩn, da dẻ thì trắng trẻo, chịu vất vả gì, con trai tuy rằng đen, nhưng vóc dáng cao lớn đĩnh đạc, dáng thẳng tắp, ánh mắt kiên định, cũng mang theo vài phần khí chất của quân nhân.

 

thầy vẫn mở xem, trong ảnh chụp ở giấy chứng nhận kết hôn giống Kim Tố Châu, đổi cũng nhiều, đàn ông cạnh cô trong ảnh chụp mặc quân trang, chính trực. Trong giấy chứng nhận kết hôn còn hiệu quân nhân của chồng cô, thể kiểm tra . Còn sổ hộ khẩu rõ thông tin của một nhà năm .

 

Kim Tố Châu bảo Hạ Nham đưa phiếu điểm của , Hạ Nham mỉm lấy phiếu điểm và bài thi trong cặp , “Thưa thầy.”

 

Thầy chủ nhiệm nhận lấy qua, mới thấy thì ánh mắt sáng bừng lên, thành tích mỗi môn đều , đặc biệt là ngữ văn, văn hết sức xuất sắc. Thầy ngẩng đầu lòng thanh niên mặt, thầy thích đứa trẻ thành tích hơn là nhà quân nhân.

 

Hiện giờ tổ chức kỳ thi đại học, thêm một học sinh thể đỗ đại học đương nhiên là chuyện .

 

Thầy vội vàng : “Như , hôm nay bắt đầu học luôn, là chỉ giảng bài , dẫn hai con tới lớp, trực tiếp ghi danh học là .”

 

Trong lòng Kim Tố Châu thở dài nhẹ nhõm một , cảm kích : “Vậy thật sự là quá , thầy giáo như thầy, khó trách quý trường nổi danh nhường , thật may mắn là hôm nay dẫn con tới đây.”

 

Thầy chủ nhiệm xong trong lòng càng thấy vui, “Nào nào , hiện giờ học tập là quan trọng nhất, thể chậm trễ việc học tập của con trẻ .”

 

Kim Tố Châu đầu với con trai: “Có , học tập cho , thể phụ tấm lòng của thầy giáo .”

 

Hạ Nham dõng dạc đáp: “Con nhất định nhớ rõ nỗi vất vả của thầy giáo ạ.”

 

Thầy chủ nhiệm càng càng vui, sẽ dẫn hai con tới lớp mười.

 

Vừa thầy giải thích với Kim Tố Châu: “Trước trường chúng đông học sinh, đó chỉ còn hai khối, một khối mười, một khối mười một. giờ thì , kỳ thi đại học khôi phục, mấy hôm nay nhiều học sinh tới đăng ký học, còn thanh niên trí thức từ nông thôn trở về, bầu khí học tập sôi nổi.”

 

Kim Tố Châu phụ họa: “Đây quả là chuyện .”

 

, rốt cuộc cũng chờ tới ngày .”

 

Chủ nhiệm dẫn hai con tới lớp 10-2, giao Hạ Nham cho giáo viên đang dạy, giáo viên cũng thêm gì, dẫn luôn Hạ Nham lớp, thấy cao nên bảo ở phía cuối lớp.

 

Hạ Nham cũng ý kiến gì, lập tức xuống cuối lớp, khi ngang qua các bạn học trong lớp, nhiều bạn xoay đầu .

 

Hạ Nham nhận thấy Kim Tố Châu ngoài đang , lén vẫy vẫy tay, Kim Tố Châu một cái, đó cùng thầy chủ nhiệm khỏi

 

Sau khi hai khách sáo mấy câu, Kim Tố Châu về, khi còn với thầy chủ nhiệm là ngày mai sẽ đưa tiền học phí cho con trai để nộp cho thầy.

 

Kim Tố Châu mới khỏi cổng trường, thấy hai cô con gái ngổi cửa nhà. Thoáng thấy cô bước , Lục Lục huỳnh huỵch chạy đến, còn thò đầu đằng cô, nhíu mày hỏi: “Anh ạ?”

 

Kim Tố Châu nhéo mũi cô bé, “Anh con còn học, buổi chiều sẽ dẫn hai đứa con tới trường học, thế là nhẹ nợ .”

 

Lục Lục lập tức túm ống tay áo nũng, “Không , con chơi còn , ơi , mấy ngày hôm nữa con mới học ?”

 

“Vậy cũng , con ở nhà chơi một , để chị con học thôi.”

 

Lục Lục cũng chị gái học, “Chị cũng học ?”

 

“Không , chị con lên cấp hai , học thi đậu đại học .”

 

Lục Lục hứ một tiếng, dạo cô nhóc , thi đại học là chuyện quan trọng. “Vậy , thế con cũng học.”

 

Kim Tố Châu tức giận xoa xoa cái đầu nhỏ của con gái, “ là con bọ bám đuôi chị gái con.”

 

Lục Lục xong vui tươi hớn hở , “Con là bọ bám đuôi, con là áo bông nhỏ của chị.”

 

Kim Tố Châu: “Vậy chị con sẽ nóng c.h.ế.t.”

 

“Vì ?”

 

“Con ấm áp như , con bé thể nóng ?”

 

Lục Lục còn ngốc nghếch đầu hỏi chị gái, “Chị ơi, chị nóng ?”

 

Phó Yến Yến chọc , hỏi cô nhóc, “Em đoán xem?”

 

Lục Lục nghiêm trang : “Mẹ, chị nóng.”

 

Kim Tố Châu và Phó Yến Yến đều phì , Kim Tố Châu nhéo má cô nhóc, “ là con nhóc dở .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-65.html.]

Lục Lục cũng vui vẻ , một tay nắm tay , một tay nắm tay chị gái, miệng thì vui vẻ hát “Trên thế gian chỉ nhất. Trên thế gian chỉ chị là nhất*…”

 

*Cô bé chế lời bài hát thiếu nhi “Trên thế gian chỉ nhất”, bài hát gốc chỉ câu đầu mà câu .

 

Phó Yến Yến tiếng ca vui sướng của em gái, tâm tình cũng lên theo. Hồi đó khi Kim Tố Châu mang thai, cô bé còn nghĩ em trai hoặc em gái chẳng quan hệ gì mấy với cả, nhưng giờ cô bé đột nhiên cảm thấy, em gái thật .

 

Buổi trưa, Hạ Nham về nhà ăn cơm xong là lớp học tiếp.

 

Lúc ăn cơm, nhịn than với Kim Tố Châu: “Một đám quá liều mạng lao đầu học, hết tiết còn chẳng nhà vệ sinh, cũng đứa nào chuyện cả, tất cả đều nghiêm chỉnh trong lớp học bài.”

 

Trước đó còn cảm thấy Dương Anh Hùng học tập gian khổ, vì học cùng lớp với và Ngụy Ninh Thanh, còn cố ý nhảy một lớp, ngày tan học là xong hết bài tập, buổi tối về nhà sách chuẩn bài. Giờ so sánh với đám bạn mới thì Dương Anh Hùng còn coi là chăm chỉ, những bạn mới thật sự nỗ lực.

 

Phó Yến Yến tức giận : “Có thể cố gắng ? Không nỗ lực sẽ thi đậu đại học.”

 

Đời thành tích của Hạ Nham vốn nát bét, đó vì thi trường quân đội nên đổ bao nhiêu mồ hôi công sức. Chỉ tiếc, cuối cùng hết thảy đều tan thành mây khói.

 

Lần , Hạ Nham và Đường Doanh đều rời , lẽ sẽ xảy chuyện như đời nữa.

 

Hạ Nham gật đầu, đó dùng vẻ mặt đau khổ với và em gái: “Thầy giáo giảng bài con hiểu, tốc độ nhanh.”

 

Phó Yến Yến xong mím môi .

 

Hạ Nham xoay đầu : “Em cũng chẳng vui vẻ bao lâu , em cũng sắp học đấy.”

 

Phó Yến Yến nhướng mày gì, nghĩ thầm khiến thất vọng , thật sự là em hiểu đấy.

 

Đời cô bé theo Kim Tố Châu xuống phía Nam, quả thật lúc đầu giao tiếp gặp khó khăn, nhưng đó dần dần thể dung nhập, “Cứ nhiều một chút , sẽ hiểu.”

 

Chuyện Kim Tố Châu cũng giúp , đầy vẻ thông cảm bảo: “Chỉ thể gắng nhiều một chút, con thông minh như , nhất định chẳng bao lâu là học .”

 

Hạ Nham hừ một tiếng, trưởng thành, còn dùng cách như khi còn nhỏ để dỗ dành

 

Cơm nước xong xuôi, Hạ Nham bê bát đũa rửa trường học.

 

Tuy rằng bình thường lúc nào cũng hi hi ha ha, nhưng trong xương cốt vẫn là kiêu ngạo háo thắng, thua kém bạn bè.

 

Buổi chiều, Kim Tố Châu dẫn hai con gái tới trường trung học cơ sở và trường tiểu học gần đó, hai trường học ở sát cạnh , thuận tiện đưa đón hai đứa học.

 

Sau khi tìm lãnh đạo trường chuyện, hẹn ngày mai sẽ dẫn bọn trẻ tới trường.

 

Lúc về là hơn bốn giờ chiều, Kim Tố Châu và hai con dạo con phố một vòng, buổi trưa cô món tôm biển và loại hải sản gọi là hàu , bọn trẻ đều bảo ăn ngon, Kim Tố Châu quyết định mua thêm loại hải sản khác, thứ gì từng ăn đều nếm thử.

 

Cô còn kéo hai con gái tới chọn.

 

Lục Lục ăn con cua to, Phó Yến Yến vốn dĩ chọn, thế nhưng khi ánh mắt dừng con mực, cô bé đắn đo một lát chỉ ngón tay theo hướng đó.

 

Kim Tố Châu cũng nghĩ nhiều, thuần thục khoa tay diễn tả mua cua và mực, còn hỏi cách chế biến thế nào.

 

Lục Lục xổm sạp hàng, tò mò các loại hải sản khác.

 

Chỉ ánh mắt Phó Yến Yến dừng ở phía lưng Kim Tố Châu, cô bé thấy vẻ mặt Kim Tố Châu hề chút miễn cưỡng nào, từ lâu cô bé Kim Tố Châu bây giờ và đời hề giống , nhưng vẫn nhịn hồi tưởng quá khứ.

 

Đời khi xuống phía Nam, dịp cuối tuần nghỉ cô bé về nhà cùng Kim Tố Châu mua thức ăn, khi tới chợ cô bé thấy một bé gái theo nũng đòi mua con mực, mua ngay cho em . Khi đó cô bé mà hâm mộ, cũng lúc ma xui quỷ khiến thế nào mà cô bé bắt chước bé gái sang nũng với “Kim Tố Châu”, ăn mực.

 

khi đó nhất thời cô bé quên mất, “Kim Tố Châu” là “Kim Tố Châu”, khác là khác, “Kim Tố Châu” lúc đó mắng cô bé xơi xơi là chẳng trò trống gì, suốt ngày chỉ ăn ăn…

 

Cũng chẳng màng ở chợ bán thức ăn bao nhiêu , ánh mắt của những đó cho tới bây giờ Phó Yến Yến vẫn còn quên .

 

Thật nhiều lúc Phó Yến Yến cảm thấy oán niệm của tiêu tan , ít nhất giờ khắc khi Kim Tố Châu hỏi cô bé ăn gì, cuối cùng cô bé lựa chọn chỉ con mực, cũng một kết cục viên mãn cho cô gái nhỏ đời chỉ thể im mắng ánh mắt của bao .

 

với cô bé khi đó rằng, , hôm nay mua mực cho kìa.

 

Kim Tố Châu mua xong dẫn hai con gái về nhà.

 

Buổi tối cô hấp cua, còn mực thì xào, khi mua mực bán hàng sạch sẽ cho cô , khi mang về chỉ cần rửa sạch đem xào là .

 

Mùi vị của mực ngon, ăn còn dai dai giòn giòn, Lục Lục thích ăn.

 

Mà Yến Yến ăn ít, Kim Tố Châu thấy thế thì gắp thêm bát cô bé một ít, “Mua cho con ăn đấy, con ăn nhiều một chút.”

 

Phó Yến Yến gật đầu, cô bé gắp một miếng lên ăn, thầm nghĩ hóa món mực vị thế .

 

Buổi tối, Giang Minh Xuyên về. Cả nhà ăn cơm xong, Hạ Nham về trường học tiếp, khi còn dặn Kim Tố Châu: “Mẹ, buổi tối ngủ sớm một chút, cần chờ con , tường nhà thấp, con trèo tường .”

 

Kim Tố Châu yên tâm về , “Vậy buổi tối con cũng đừng học quá khuya, sức khỏe quan trọng nhất, con mới học lớp mười thôi, đừng gắng sức quá.”

 

“Vâng.”

 

Kim Tố Châu theo Hạ Nham cửa, bóng nhanh biến mất phía bên đường, khỏi lắc đầu, với hai con gái: “Anh trai các con cũng quá chăm chỉ .”

 

Phó Yến Yến toạc móng heo, “Anh đang sợ các Ngụy Ninh Thanh với Dương Anh Hùng học chăm chỉ hơn, tới kỳ thi điểm thấp hơn hai họ thì giấu mặt .”

 

Kim Tố Châu , “Thảo nào.”

 

——

 

Mấy ngày tiếp theo, bọn trẻ đều học cả, buổi sáng Kim Tố Châu ở nhà vẽ tranh, buổi chiều sách, thời gian trôi qua khá là nhàn nhã, điểm duy nhất ai để chuyện phiếm với cô. Không giống đây khi sống trong doanh trại, ngày nào cô cũng ở cùng Phương Mẫn, cho dù Phương Mẫn chẳng thích nhiều, nhưng vẫn ở cạnh.

 

Vào tối thứ bảy, Giang Minh Xuyên về nhà, còn một chiếc xe đạp 28 Đại Giang* mới tinh về, yên xe chở theo khá nhiều thứ, là một quần áo và giày tạm thời dùng đến, gửi sang đây họ lấy về.

 

*Loại xe đạp thịnh hành ở Trung Quốc thập niên 70, bánh xe đường kính 28 inch nên tên gọi như .

 

Sau khi dỡ hết đồ xuống, Hạ Nham hưng phấn thử xe, nhưng còn xe đạp, hai em gái đỡ đằng xe, Lục Lục đỡ một lát là thấy chán, cô bé cũng chơi cùng.

 

Cuối cùng còn cách nào, Giang Minh Xuyên đành giữ xe cho .

 

Hạ Nham lớn gan, chỉ tập một lát là xe .

 

Giang Minh Xuyên mà vui mừng, lùi sang bên cạnh với Kim Tố Châu: “Thằng nhóc tiềm chất tham gia quân ngũ.”

 

Kim Tố Châu mà phì , “Thế tiềm chất?”

 

Giang Minh Xuyên : “Em hiểu, ba thằng bé học mấy thứ nhanh, mấy loại xe tải quân sự , hồi đó dạy một nhiều lái , còn ba thằng bé lái ngay, mấy thứ lái thử, vận hành ba thằng bé là học nhanh nhất.”

 

Giờ nhớ vẫn thấy hối hận, khi đó nếu thương, tham gia nhiệm vụ sẽ là .

 

Kim Tố Châu xong cũng thấy bất ngờ, cô ít Giang Minh Xuyên nhắc tới cha ruột của Hạ Nham.

 

Kim Tố Châu sự bùi ngùi trong giọng , tuy rằng xảy chuyện gì, nhưng vẫn : “Nếu ba thằng bé thấy, hẳn là sẽ vui lòng, dạy dỗ thằng bé .”

 

Giang Minh Xuyên , trong lòng phần tự hào. Anh cũng cảm thấy Hạ Nham như bây giờ .

 

Phó Yến Yến đang bậc thang, thấy những lời , cô bé đầu về phía ba Giang, Hạ Nham đang chạy xe đạp ngoài cổng, đột nhiên cô bé nhớ đến đời vì chuyện gì Hạ Nham cãi với ba Giang, lúc Hạ Nham đột nhiên hét lên một câu, nếu vì ông ba sẽ c.h.ế.t.

 

Khi đó ba Giang rơi trầm tư, ba Hạ Nham mặt, cuối cùng gục đầu xuống xoay rời khỏi.

 

Mà cô bé thấy Hạ Nham cũng đỏ hoe mắt. Đời trong căn nhà đó, ai thấy vui vẻ cả.

 

Không chuyển tới phía Nam , mấy ngày nay Phó Yến Yến luôn nhớ tới chuyện quá khứ.

 

Hạ Nham chở Lục Lục đạp xe một lát, buổi tối ăn cơm xong, vội vàng chạy lên trường học tiết tự học buổi tối, trong trường học đèn, mỗi học sinh đều mang theo nến, Kim Tố Châu bảo cầm đèn pin của nhà , cô cảm ánh sáng của nến quá tù mù, cho mắt.

 

Hạ Nham , chỉ như thì quá phô trương, sợ các bạn học hâm mộ.

 

Cậu sớm ý thức , trong nhà cả ba và đều thể kiếm tiền, cho nên so sánh với nhiều bạn học, và các em gái đều điều kiện sinh hoạt , ăn ngon mặc , nhưng điểm khiến cho cảm giác ưu việt hơn các bạn học, để các bạn hâm mộ .

 

Cậu với Kim Tố Châu, ngày nào cũng tập theo bài tập điều tiết mắt mà cô giáo dạy, buổi tối chỉ sách bài tập ánh nến một lúc hề gì.

 

Kim Tố Châu cũng phản đối gì nữa

 

Giang Minh Xuyên cảm thấy con trai đúng, bảo Kim Tố Châu cần lo lắng.

 

Kim Tố Châu phát sầu, “Con trai thiện lương như cũng nữa?”

 

Giang Minh Xuyên hiểu, “Đương nhiên là chuyện .”

 

Kim Tố Châu buồn để ý tới , xoay với hai con gái rằng chớ học theo ba với trai hai đứa.

 

Phó Yến Yến cảm thấy cô lo lắng vô ích, “Kẻ ngốc phúc của kẻ ngốc mà, ba cũng đó thôi.”

 

Sau e là Hạ Nham cũng chẳng kém cạnh gì.

 

Kim Tố Châu cốc nhẹ đầu cô bé, phì : “Không lớn nhỏ gì cả.”

 

Phó Yến Yến hứ một tiếng.

 

Ngày hôm , Giang Minh Xuyên lái xe đạp chở cả nhà bờ biển gần đó chơi, Kim Tố Châu ôm Yến Yến ở yên , Hạ Nham và Lục Lục ở thanh ngang đằng .

 

Một chiếc xe đạp chở năm , cũng may sức Giang Minh Xuyên khỏe, bằng e là chẳng đạp nổi.

 

Cả nhà tới bờ biển tương đối sớm, bởi vì Yến Yến ngắm mặt trời mọc, nhưng thấy mặt trời mọc, nhưng mà thấy nhiều cư dân nhặt hải sản ven bờ biển, trong tay mỗi đều cầm theo cái xẻng nhỏ và cái sọt.

 

Cả nhà Kim Tố Châu tò mò qua xem thử, ngoại trừ mấy con như cua, sò, còn con gì* trông như con giun đất dài trơn, họ cũng từng thấy con ở sạp bán hàng phố, nhưng bởi vì trông nó ghê ghê, nên họ dám mua về ăn.

 

*Đang tới con sá sùng, là loại hải sản nhiều nhất ở vùng biển Quảng Ninh nước . Sá sùng tươi khô đều là đặc sản, sá sùng tươi thể đem xào, nấu canh, nấu cháo…

 

Không ngờ rằng khi hỏi thăm, những dân ở đây con là đặc sản đấy, ăn ngon lắm, còn hướng dẫn Kim Tố Châu cách chế biến.

 

Nghe xong một nhà năm đưa mắt , cần suy nghĩ bắt đầu xông bắt, Kim Tố Châu khi ngoài mang theo mũ, lúc cũng màng nắng , lấy mũ đựng.

 

Hạ Nham còn cởi phứt áo ngắn tay , thắt nút coi như cái túi để đựng.

 

Giang Minh Xuyên sợ cái xe đạp mới mua trộm, bèn cẩn thận dắt theo . Một lát , thuyền từ biển về, Kim Tố Châu thấy qua đó mua hải sản, cũng theo góp vui, đó mua nhiều đồ ngon.

 

Cuối cùng một nhà năm thắng lợi trở về, đường Kim Tố Châu còn : “Nếu cách quá xa, em thật gửi một ít về cho nhà Phương Mẫn.”

 

Giang Minh Xuyên đang đạp xe, , thở hồng hộc : “Chờ tới mùa đông , mùa đông trời lạnh sẽ giữ lâu.”

 

Lục Lục cảm thấy nóng, uể oải tựa n.g.ự.c ba, giục ba đạp xe nhanh một chút, cô nhóc gió thổi .

 

Giang Minh Xuyên c.ắ.n răng đạp mạnh hơn.

 

Lục Lục vung vẩy cánh tay nhỏ, “Ba ơi ba, cố gắng một chút.”

 

Phó Yến Yến lưng áo ướt đẫm của ba, đoạn đường dốc thoai thoải , trong lòng chút đồng cảm với ba, cô bé xoay đầu Kim Tố Châu phía , thấy đang đầu nhàn nhã ngắm phong cảnh đằng xa.

 

Thấy ánh mắt của cô bé, còn lặng lẽ chớp chớp mắt.

 

Hầy, lắm, là cô bé lo bò trắng răng mà thôi.

 

 

Loading...