Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 27

Cập nhật lúc: 2025-12-14 10:39:53
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Tố Châu  nấu một nồi mì đơn giản, buổi sáng dư một ít mỳ sợi, định để sáng mai ăn, giờ đem nấu hết, còn bỏ thêm nấm và thịt.

 

Nấu xong bưng nguyên cả nồi ngoài cho Giang Minh Xuyên ăn. Giang Minh Xuyên hẳn là đói lả, cả quá trình câu nào, chỉ vùi đầu ăn vội ăn vàng, dường như sợ nóng.

 

Hai đứa một trái một vây quanh , Hạ Nham lo lắng : “Ba ăn từ từ thôi, thổi thổi , ba gần đây ăn cơm ? Gầy như thế , con thiếu chút nữa nhận ba…”

 

Cái miệng nhỏ đóng mở ngừng, Giang Minh Xuyên rảnh trả lời .

 

Cuối cùng em gái chịu nổi nữa, nghiêm mặt với : “Im .” Cả nhà lắm nhất.

 

Hạ Nham yên tĩnh một lúc.

 

Dương Anh Hùng đối diện Giang Minh Xuyên, rối rắm chờ mong . Kim Tố Châu  nhận , hỏi giúp một câu, “Doanh trưởng Dương về cùng ?”

 

Lần cứu nạn, quân đội điều hơn phân nửa quân , bao gồm cả Giang Minh Xuyên và Dương Diệu.

 

Dương Anh Hùng , chút cảm kích Kim Tố Châu .

 

Lúc Giang Minh Xuyên về cũng chú ý tới Dương Anh Hùng, nhưng cũng nghĩ nhiều, chỉ cho là nhóc tới tìm Hạ Nham chơi nên tranh thủ ngẩng đầu : “Chắc là cũng về , cũng đến nhà .”

 

Dương Anh Hùng chút do dự.

 

Hạ Nham bụng hỏi: “Có cần cùng về nhà xem thử ?”

 

Dương Anh Hùng theo bản năng về phía Kim Tố Châu .

 

Kim Tố Châu  quyết định , “Đừng vội, cháu về nhà cũng việc gì , cô, chờ tối nay ăn cơm xong, cô dẫn cháu về, đến lúc đó thể đòi ba cháu tiền t.h.u.ố.c, cũng tiện thể đôi lời với ba cháu.”

 

Dương Anh Hùng vốn đang còn bối rối, thế bèn nhẹ nhàng thở . Cậu về nhà gặp ba, nhưng cũng lo là ba về, giờ cô Kim thì hết rối rắm.

 

Giang Minh Xuyên Kim Tố Châu , cô bèn kể chuyện xảy thời gian cho .

 

Giang Minh Xuyên xong nhíu c.h.ặ.t mày, với cô: “Tối cùng em.”

 

Kim Tố Châu  ngẫm nghĩ, cũng , cùng thấy yên tâm hơn.

 

Có nhiều chuyện doanh trưởng Dương còn rõ, cô nhắc nhở đôi chút.

 

Giang Minh Xuyên ăn hết sạch một nồi mì, Hạ Nham tự giác mang nồi bếp rửa. Kim Tố Châu  thì lấy d.a.o cạo, đó chuẩn một chậu nước ấm để cạo râu cho Giang Minh Xuyên.

 

Trong phòng lớn, Giang Minh Xuyên giường, đầu gối lên đùi Kim Tố Châu , thoải mái nhắm mắt để vợ cúi đầu cạo râu cho .

 

Ngoài cửa sổ ánh mặt trời chiếu , trong phòng sáng trưng, động tác của Kim Tố Châu  nhẹ nhàng. Cũng quá thoải mái nhanh thấy tiếng ngáy của Giang Minh Xuyên.

 

Thấy ngủ cũng nhíu mày, Kim Tố Châu  cạo râu cho xong nhấn mấy huyệt vị đầu .

 

Hạ Nham rửa xong nồi vốn tìm ba chơi, đến cửa phòng thấy cảnh , hiểu thế nào là ấm áp lãng mạn, chỉ cảm thấy ba như thật hạnh phúc, ba đối với , cũng đối với ba.

 

Cậu che miệng, nhẹ bước chân chậm rãi lùi ngoài, khi phòng khách thấy Dương Anh Hùng đang cùng em gái vẽ tranh, nhỏ giọng : “Ba đùi ngủ .”

 

Phó Yến Yến thu dọn giấy vẽ, chuẩn về phòng ngủ.

 

Hạ Nham thấy em gái lơ , chờ cô bé mới oán giận với Dương Anh Hùng: “Em đôi khi chả đáng yêu tẹo nào.”

 

Dương Anh Hùng cảm thấy Hạ Nham lầm to , em gái thực sự đáng yêu, cô bé thấy ai ở phòng khách thì cố ý ở cùng với , tránh để cảm thấy tự nhiên.

 

Người nhà Hạ Nham ai cũng cả, trong đầu mơ ước nhà cũng như .

 

Giang Minh Xuyên ngủ một giấc dài, khi tỉnh dậy chút sức lực gì. Anh mặc quần áo xong ngoài, Kim Tố Châu  đang chuyện với Phương Mẫn ở cửa. Phương Mẫn Chính ủy cũng về, tối nay sang ăn cơm nữa.

 

Trong tay Phương Mẫn còn cầm một hộp , là Chính ủy vẫn luôn nỡ uống, cô mang sang cảm ơn gần đây nhà bọn họ chăm sóc cô.

 

Kim Tố Châu  từ chối bèn nhận lấy, còn hỏi nhà bọn họ gì ăn , nếu gì thì cô mang một ít sang nhà họ.

 

“Có , buổi chiều mới mua.”

 

“Vậy .”

 

Phương Mẫn nhẹ nhõm về nhà, thỉnh thoảng Chính ủy cũng công tác thời gian dài nhưng ít khi giống , thấy về trong lòng cô cảm thấy yên tâm.

 

Kim Tố Châu  thấy Giang Minh Xuyên thì gọi tới ăn cơm. Bữa tối nấu xong, đồ ăn dọn cả bàn, ba món mặn một canh, đang chuẩn phòng gọi dậy.

 

Buổi trưa Giang Minh Xuyên ăn nhiều, lúc kỳ thật đói, cho nên chỉ chuyện với cả nhà về trận tuyết lớn .

 

Anh phụ trách khu nhà cũ ở thành phố . Lúc tuyết chặn hết các ngả đường, cột điện cũng đổ, còn nhiều nhà dân sập, “Một nhà mười mấy nhân khẩu chen chúc trong một cái lều, chỉ thể sơ tán khỏi đó , còn nhiều cụ già chịu nổi trời giá rét mà c.h.ế.t…”

 

Nói tới đây, giọng Giang Minh Xuyên chùng xuống, “Trong thành phố cũng sống như em nghĩ .”

 

Lần dẫn Kim Tố Châu  tới tòa nhà bách hóa trong thành phố mua áo lông, cô quả là sống ở thành phố , tiền lương cao, mua đồ gì cũng tiện. cô chỉ thấy những nhà điều kiện trong trung tâm, còn nhiều điều kiện sống tệ hơn. Cả nhà mười mấy nếu một công nhân là tệ , chi tiêu nhiều, cuộc sống cũng khó khăn túng thiếu.

 

Kim Tố Châu  hừ một tiếng, “Là do tiền thôi.”

 

Giang Minh Xuyên: “…”

 

Bên cạnh Hạ Nham bê bát lén .

 

Giang Minh Xuyên tức giận , “Con cái gì? Con còn bằng ba .”

 

Hạ Nham cũng bắt chước hừ một tiếng, “Con tiền.”

 

Giang Minh Xuyên nhướng mày, “Tiền con ở ?”

 

“Mỗi cho con tiền mua kẹo, con đều tiết kiệm , cả nhà ba nghèo nhất.”

 

“…”

 

Giang Minh Xuyên gì, nhưng những khác đều , bao gồm cả Dương Anh Hùng đang ngoan ngoãn ăn cơm. Cậu cũng che miệng , cảm thấy nhà Hạ Nham đều thú vị, họ bao giờ cãi , nếu cãi cũng thấy vui.

 

Cơm nước xong, Giang Minh Xuyên và Kim Tố Châu  dẫn Dương Anh Hùng lên tầng.

 

Khi cửa, Kim Tố Châu  dặn dò Dương Anh Hùng, “Lát nữa cháu cần gì, đó nếu ba cháu hỏi cháu sống ở nhà cô thế nào, cháu cứ thật với ba cháu, cô sẽ hại cháu .”

 

Dương Anh Hùng nắm c.h.ặ.t lấy tay Kim Tố Châu , gật đầu thật mạnh.

 

Cậu giống Hạ Nham từng trải qua quá nhiều chuyện, việc đều tương đối đơn giản. Từ buổi sáng cô Kim dẫn về nhà, còn chuyện với ba , chống lưng cho , ba đối với .

 

Đi lên tầng, Giang Minh Xuyên gõ cửa.

 

Mới gõ một tiếng, cửa mở từ bên trong. Dương Diệu ở cửa, ăn mặc chỉnh tề, dường như định ngoài. Nhìn thấy Giang Minh Xuyên, Kim Tố Châu  dẫn theo con trai ở cửa, khỏi sửng sốt, “Có chuyện gì thế?”

 

Giang Minh Xuyên tiến lên một bước, khách khí hỏi , “Anh định ngoài ?”

 

Nghe hỏi , Dương Diệu cũng nghĩ nhiều, chút ngượng ngùng gật đầu, “Mẹ với vợ cãi , giờ định đón cô về.”

 

Nói xong tầm mắt chuyển hướng tới con trai, “Sao cần cô chú đưa con về? Có gây chuyện ?”

 

Dương Anh Hùng chút mất mát cúi đầu, gì.

 

Giang Minh Xuyên thế nhíu mày, đang định trả lời. Kim Tố Châu  cảm thấy quá ôn hòa, nên lạnh mặt chặn hỏi: “Doanh trưởng Dương, về khi nào thế?”

 

Dương Diệu thấy thái độ của Kim Tố Châu  thì đoán hẳn là chuyện. Anh con trai một nữa, bé cúi gằm, chỉ thể thấy đỉnh đầu màu đen, thành thật trả lời: “Tầm ba bốn giờ chiều.”

 

Kim Tố Châu  gật đầu, “Tầm ba bốn giờ chiều, hiện giờ là bảy giờ tối, cũng cách mấy tiếng đồng hồ . Hơn một tháng về nhà, khi về chuyện đầu tiên là tìm vợ , chuyện đương nhiên sai, nhưng Dương Anh Hùng thì ? Thằng bé con trai ?”

 

Dương Diệu Kim Tố Châu  hiểu lầm, vội vàng giải thích, “Anh Hùng thế? Mẹ mấy ngày nay thằng bé học, chơi với bạn, hôm đến khuya mới về.”

 

Nghe thì sắc mặt Kim Tố Châu   hề dịu , ngược ngữ khí càng thêm lạnh lẽo, “Doanh trưởng Dương, chuyện khó , nhưng mấy lời thật sự . chỉ là một hàng xóm mà cảm thấy là một đàn ông cực kỳ trách nhiệm, nhu nhược, vô tâm. Anh ba bốn mươi tuổi , già con nhỏ. Làm con, lời từ một phía, dung túng bà góa khắc nghiệt vô đức, năng lực phân biệt đúng sai. Làm chồng, đối xử t.ử tế bảo vệ vợ , chỗ dựa cho cô , khiến cho cô nửa đêm còn ôm con bỏ nhà . Làm cha, bảo vệ đứa con trai mất từ nhỏ thể tự đảm bảo cuộc sống, để mặc cho thằng bé bà nội ức h**p ngược đãi.”

 

hỏi , sống cùng nhiều năm như , bà như thế nào thật sự ? Trong phòng ngủ kê thêm một chiếc giường cho con trai thì khó lắm ? Con ngược đãi như thật sự tí gì ?”

 

“Nếu ghét bỏ thằng bé, khi đó hà tất sinh thằng bé ? Sinh để nó ở nhà chịu tội chịu khổ ? Hơn nửa đêm sốt cao ai quan tâm, vì sống mà tự bò xuống tầng cầu cứu, đây là chơi với bạn như lời đấy ?”

 

Dương Diệu khiếp sợ về phía con trai, “Anh Hùng…”

 

“Anh đặt tên cho thằng bé là Anh Hùng, nhưng khiến thằng bé cuộc sống còn bằng cẩu hùng*, nếu cần đứa con trai , cho , cần, cả nhà chúng đều thích thằng bé.”

 

*Cẩu hùng: gấu ch.ó.( chắc Kim Tố Châu   định tới gấu ch.ó, chỉ tới ch.ó thôi)

 

Nghe tới đây, Dương Anh Hùng đột nhiên ngẩng đầu Kim Tố Châu , đôi mắt tức thì đỏ hoe.

 

Vừa thấy ba định tìm dì Triệu, , thấy ba tin lời bà nội, cũng , nhưng lúc thấy cô Kim cần , cả nhà bọn họ đều thích , thể nào nhịn .

 

Cậu cúi đầu, giơ tay lên ngừng lau nước mắt. nước mắt thể nào ngừng rơi, cuối cùng xoay ôm c.h.ặ.t eo Kim Tố Châu , lúc đầu còn thành tiếng, đó “Oà ——” một tiếng lớn.

 

Tiếng càng lúc càng lớn, cùng với tiếng nghẹn ngào nức nở, như thể trút hết những uất ức từ nhỏ đến lớn .

 

Có lẽ là do câu cần , tự tin.

 

Vẻ mặt Giang Minh Xuyên phức tạp bé, sang Dương Diệu, “Anh hiếu thuận sai, nhưng cũng thể bỏ mặc con trai , nếu vợ mở cửa, cuối cùng sẽ chuyện gì xảy .”

 

Dương Diệu im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-27.html.]

 

Kim Tố Châu   đổi chủ ý, dùng ánh mắt lạnh băng , “ dẫn thằng bé , chừng nào thu xếp chuyện trong nhà thỏa thì hãy đến đón con.”

 

Dương Diệu phản đối cũng đồng ý, chỉ trơ mắt hai vợ chồng Giang Minh Xuyên dẫn con , tới khi bóng dáng ba biến mất ở lối rẽ, con trai cũng đầu một .

 

Dương Diệu ở cửa một lát, cuối cùng ngoài nữa, mà về nhà. Khi thì thấy lén lút trốn cánh cửa phòng .

 

Bà già đối diện với ánh mắt , vội chỗ khác, bộ tịch bắt đầu che n.g.ự.c kêu đau, thường ngày con trai đều sẽ quan tâm bà , chỉ lạnh như băng đó .

 

Dương Diệu bình tĩnh : “Mấy hôm nữa con đưa về quê.”

 

Bà già , mặt đổi sắc, “Con ý gì, con đuổi ? Mẹ lớn tuổi như con bảo một một về quê thì sống thế nào? Con ả gì con cũng đều tin … ôi giời ơi… ông ơi ông c.h.ế.t thật là t.h.ả.m quá… Sao ông bỏ một ? Sao dẫn theo…”

 

Vốn chỉ diễn thôi, nhưng hiện giờ bà thật sự đất đ.ấ.m n.g.ự.c gào.

 

Dương Diệu già bắt đầu dùng cách ép chịu thua, tức giận run rẩy cả . Anh hung bạo cầm lấy cái ghế bên cạnh, hung hăng đập xuống đất, “Rầm ——” một tiếng lớn, khiến bà già sợ tới mức ngậm c.h.ặ.t miệng.

 

Dương Diệu giống như kẻ điên trong phòng khách, tuyệt vọng gào lớn, “Bà ép c.h.ế.t ? Bà ép c.h.ế.t ? Bà ép c.h.ế.t ? Bà tin là lập tức c.h.ế.t cho bà xem ? Từ nhỏ đến lớn nào cũng thế, chơi với ai bà cũng xen , cái gì bà cũng chen ngang.”

 

“Bà chỉ sống . Phương T.ử tức c.h.ế.t mà bà còn c.h.ử.i cô tính, Hiểu Quân bà ép tới mức ly hôn với , mà bà dèm pha cô khác bên ngoài, bây giờ với Triệu Vận kết hôn mới mấy tháng, bà mắng c.h.ử.i đuổi cô , Anh Hùng là con trai , bà giấu hành hạ thằng bé. Bà thấy mắng như thế nào ? Mắng nhu nhược gì, mắng trách nhiệm, còn nuôi con trai thì để bọn họ nuôi!”

 

“Bà rốt cuộc thế nào? sống nhiều năm như mà cũng chỉ là cục đất trong tay bà thôi, bà nặn thế nào thì nặn thế đó, đắc ý ? Được, ly hôn với Triệu Vận, cũng cần con trai nữa, bà lòng ?”

 

Anh cứ tự tát từng cái một, đôi mắt đỏ quạch đầy căm hận bà già, “Đã đủ ? Đã đủ …”

 

Bà già sự điên cuồng của con trai dọa sợ tới mức lui thẳng về phía , dám thêm nửa câu.

 

——

 

Buổi tối, Giang Minh Xuyên ba đứa trẻ ngủ hết mới phòng.

 

Kim Tố Châu   ở đầu giường thoa kem dưỡng da, xõa tóc cầm lược chải đầu. Giang Minh Xuyên đóng cửa , đó thổi tắt đèn dầu ở cuối giường.

 

Trong nhà chỉ phòng khách mới đèn điện, tiền điện đắt, thường ngày sẽ hạn chế bật.

 

Giang Minh Xuyên lên giường. Buổi chiều ngủ một giấc khiến tinh thần tỉnh táo hơn nhiều, bèn nương theo ánh sáng ngoài cửa sổ Kim Tố Châu  chải đầu, hỏi một câu, “Lời em do tức giận thật?”

 

“Nói gì?”

 

“Chuyện nhận nuôi Dương Anh Hùng ?”

 

Kim Tố Châu  trừng một cái, cảm thấy ngốc, “Thằng bé cha ruột, cho dù em thích cũng sẽ cướp từ tay cha ruột nó. Dương Diệu chỉ tỉnh táo thôi, khí khái đàn ông, chèn ép, nếu em như , sẽ coi trọng thằng bé Anh Hùng .”

 

Vốn định đưa thằng nhỏ về nhà thôi, nhưng thấy Dương Diệu tin lời như , cô đổi ý định, chờ tới cửa dỗ con về.

 

Trẻ quá ngoan kẹo ăn.

 

Giang Minh Xuyên chút cảm động. Anh giỏi xử lý loại chuyện , vốn dĩ chỉ định ở góc độ hàng xóm khuyên nhủ Dương Diệu vài câu, nào ngờ Kim Tố Châu   xông mắng phủ đầu một trận.

 

Không thể , Kim Tố Châu  dạo học tập tiến bộ rõ ràng, đoạn mắng văn nhã sảng khoái, mà thấy thoải mái.

 

So với Hạ Nham, cảm giác Dương Anh Hùng giống mìnhlúc nhỏ hơn. Người khác ai cũng nhà cha nuôi, nhưng chỉ bản rõ nhất, trong nhà đó hợp .

 

Em trai khi vui sẽ bảo cút , đó là nhà . Mẹ nuôi bảo bắt nạt em, nhưng nay là nó bắt nạt , bà nội nuôi thì bảo quỳ xuống ngựa cho em trai cưỡi, chịu thì bà dùng gậy đ.á.n.h, quật cường đó nhúc nhích…

 

Lúc cha nuôi về sẽ an ủi một hai câu. Khi còn nhỏ thấy cảm động nhưng lớn lên thì dường như hiểu .

 

Rất nhiều đến vị trí là nhờ quan hệ của cha nuôi, nhưng chỉ hiểu rõ làdo dùng mạng đổi lấy, cho nên lựa chọn rời xa thủ đô, rời xa cái nhà đó.

 

Kim Tố Châu  luôn là một mềm lòng, hiền lành. chỉ do từ chối mà thôi, sợ khi từ chối sẽ khác tức giận. Giống như khi còn nhỏ, em trai bắt gì đó, chịu thì sẽ tức giận, sẽ chịu cho ở nhà, sẽ đuổi .

 

Sau khi Kim Tố Châu   xuống, Giang Minh Xuyên từ phía ôm c.h.ặ.t lấy cô, nghĩ thầm, khi còn nhỏ nếu gặp như Kim Tố Châu  bảo vệ thì .

 

Kim Tố Châu  hiểu lầm, còn tưởng rằng ý khác, im lặng một lúc nhẹ nhàng vỗ tay , nhỏ giọng : “Chờ mấy ngày , chờ dưỡng sức .”

 

Anh giờ quá gầy, cô lo lắng nếu t.h.a.i thì sức khỏe đứa bé .

 

Giang Minh Xuyên: “…”

 

——

 

Mấy ngày kế tiếp, mỗi tối Dương Diệu đều tới tìm con trai, hoặc mang theo trái cây hoặc mang kẹo, còn thanh toán tiền t.h.u.ố.c và tiền cơm mấy ngày của con trai.

 

Dương Anh Hùng theo lời Kim Tố Châu , lúc đầu để ý tới ba , hai ba hôm sẽ thỉnh thoảng một , một tuần mới với ba vài lời, nhưng cũng quá nhiều.

 

Dương Diệu thấy rốt cuộc con trai cũng để ý tới , trong lòng chút hụt hẫng, chút vui vẻ, hứa hẹn với , “Sau ba sẽ bao giờ để con chịu ức h**p nữa, đây đều do ba .”

 

Cho dù thế nào, trong lòng Dương Anh Hùng vẫn luôn yêu ba, mắt lặng lẽ đỏ hoe.

 

Dương Diệu với hai vợ chồng Kim Tố Châu : “Mấy ngày nữa sẽ xin nghỉ đưa về quê, để bác cả và họ hỗ trợ chăm lo, mỗi tháng sẽ gửi tiền về.”

 

Kim Tố Châu   quan tâm định gì, cô chỉ quan tâm tới Dương Anh Hùng, bèn lấy một tờ giấy, “Hôm đó và Giang Minh Xuyên nhận Dương Anh Hùng con nuôi, chúng sẽ là cha nuôi nuôi của thằng bé, nếu nó còn ức h**p nữa, chúng sẽ dẫn thằng bé về nhà, đây cũng là nhà thằng bé, , đồng ý thì ký tên.”

 

Trên tờ giấy là bản cam kết, nếu Dương Anh Hùng ngược đãi ức h**p, sẽ giao con cho hai vợ chồng Giang Minh Xuyên nuôi.

 

Dương Diệu con trai, đó ký tên lên.

 

Dương Anh Hùng cũng thấy, mím môi, chẳng những thấy buồn mà trong lòng còn vui vẻ, bởi vì cảm thấy cha nuôi nuôi coi trọng, cảm thấy ngoài ba , còn chỗ dựa khác.

 

Kim Tố Châu  nhắc nhở , “Việc hy vọng đừng với Triệu Vận.”

 

Dương Diệu gật đầu, cũng hỏi nhiều.

 

Dương Anh Hùng theo ba về nhà, thì trong nhà cảm giác quạnh quẽ ít. Hạ Nham chút lo lắng hỏi Kim Tố Châu , “Mẹ, ba Dương Anh Hùng sẽ đối với chứ?”

 

Kim Tố Châu  gấp tờ giấy , cô cũng rõ lắm, nhưng vẫn : “Sẽ thôi, dù gì thì tranh mới cảm thấy quý trọng.”

 

Hạ Nham hiểu, về phía ba, nhưng ba , trong mắt ba chỉ . Cậu về phía em gái, em gái trợn mắt lườm .

 

Hạ Nham là uất ức : “Mẹ, em gái lườm con.”

 

Kim Tố Châu   cần suy nghĩ bảo: “Vậy con lườm con bé hai .”

 

Hạ Nham: “…”

 

Rất nhanh tới trung tuần tháng một, cả nhà bàn bạc ngày hai tám Tết sẽ về thủ đô, vì thế mấy ngày nay cả nhà đều thu dọn đồ đạc.

 

Tiền Ngọc Phượng còn chạy tới tìm Kim Tố Châu   sắm hàng Tết. Chị kể đội sản xuất chỗ nhà đẻ chị ngày mai mổ lợn, hỏi cô cùng mua ít thịt ? Uông Linh cũng tới tìm cô, mang theo câu đối bạn bè tặng, : “Có cần mua đồ gì ? Trong kho một ít hàng, bọn chị định bán nội bộ, nếu em mua gì, chị giữ cho em một ít, lấy giá gốc thôi.”

 

Tiền Ngọc Phượng ở bên cạnh , ánh mắt sáng lên, nhưng chị với Uông Linh, Uông Linh là vợ đoàn trưởng Nghiêm, chị thể mặt dày đề nghị khác, nhưng với Uông Linh thì dám.

 

Trong lòng chị còn nghĩ, từ khi nào Kim Tố Châu   thiết với vợ đoàn trưởng Nghiêm như ?

 

Kim Tố Châu   Tiền Ngọc Phượng , “Có nhiều ? Nhiều thì để cho em một ít.”

 

lúc gần đây cô liên tiếp nhận tiền nhuận b.út, tích cóp ít tiền.

 

Uông Linh tươi như hoa, “Nhiều, em cần bao nhiêu chị lấy cho em bấy nhiêu.”

 

Phương Mẫn cũng đang ở nhà Kim Tố Châu , cô tới sớm nhất, tay còn cầm một cái khung thêu, dạo theo Kim Tố Châu  học thêu.

 

Uông Linh thấy bên cạnh Kim Tố Châu   món đồ thêu xong , kinh ngạc cầm lên xem, còn hỏi Kim Tố Châu , “Đây là em thêu ?”

 

Kim Tố Châu  gật đầu, cho rằng chị thích, hào phóng bảo: “Nếu chị thích, em thêu cho chị một chiếc khăn tay.”

 

Tiền Ngọc Phượng sớm Kim Tố Châu   thêu, cũng cảm thấy gì, nhưng thấy Uông Linh như tìm bảo bối, lập tức : “Chị cũng .” Chuyện lợi chắc chắn thể thiếu phần chị .

 

Kim Tố Châu  , “Ai cũng ai cũng .”

 

Kim Tố Châu  tiễn Tiền Ngọc Phượng và Uông Linh cửa, mấy ngay đó trò chuyện thêm một lúc, đó trùng hợp thấy Triệu Vận ôm con lên lầu.

 

Mấy chạm mặt, sắc mặt Triệu Vận đổi, nhưng nhanh thu cảm xúc, cô chào hỏi Uông Linh.

 

Uông Linh còn chuyện Triệu Vận bỏ nhà , thấy tay cô xách một túi lớn thì hỏi: “Sắm đồ Tết về ?”

 

Triệu Vận giật giật khóe miệng, gật đầu, đó : “Còn việc .” Rồi ôm con gái lên tầng.

 

Tiền Ngọc Phượng và Uông Linh cũng xuống lầu về. Khi xuống tầng một, Tiền Ngọc Phượng mới nhịn , vội vàng kể với Uông Linh chuyện Triệu Vận bỏ nhà , chị ở gần Kim Tố Châu , tòa nhà xảy chuyện gì chị cả.

 

Uông Linh vỗ miệng , “Ấy c.h.ế.t, chị thật là lắm mồm.”

 

Sau đó tò mò hỏi: “Doanh trưởng Dương đưa bà về quê ?”

 

thế, mấy ngày đưa về , Kim Tố Châu   từ khi trời còn sáng bà bắt đầu lóc.”

 

Uông Linh gật đầu, “Vậy cũng , chỉ đáng thương cho thằng bé Anh Hùng thôi.”

 

Tiền Ngọc Phượng : “Bây giờ khá hơn nhiều, phòng riêng, ăn gì thì tự nấu, nấu thì thể xuống tầng ăn.”

 

Uông Linh trong lòng thấy nhẹ nhàng, “Hai vợ chồng Kim Tố Châu  đều là .” Cảm thấy lầm .

 

Tiền Ngọc Phượng cũng tán đồng quan điểm , chồng còn bảo chị học cách đối nhân xử thế của Kim Tố Châu , đừng bô lô ba la tất cả chuyện ngoài, lựa lời. Chị còn lo lắng Kim Tố Châu  sống khéo như thế sẽ thật lòng với , nhưng giờ xem , Kim Tố Châu  nào nhiều tính toán như ? Cô đúng là , bằng ai thích quản chuyện bực của nhà khác?

Loading...