Thập Niên 60: Mỹ Nhân Mắc Chứng Sợ Xã Hội - Chương 557

Cập nhật lúc: 2026-02-05 19:30:20
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Giám đốc, chữ của thể bình thường.” Khương Thư Di tuy đồng ý nhưng vẫn khiêm tốn một câu, dù cái đóng khung, chắc chắn chữ của các nhà thư pháp lớn sẽ sức hút hơn.

“Cục trưởng Khương, cô quá khiêm tốn .” Giám đốc vội vàng xua tay: “Cô thể đề chữ cho bảo tàng của chúng là vinh hạnh của bảo tàng khoa học kỹ thuật.” Đừng tệ, năm đó ở Tây Bắc còn câu đối cho đơn vị.

Cho dù thật sự như ý, chỉ cần tên của cô treo ở khu triển lãm hàng đó chính là bảng hiệu sống.

Khương Thư Di cũng từ chối, giám đốc vội vàng cho mang b.út mực giấy nghiên đến.

Hạ Thanh Nghiên ở bên cạnh để trong bảo tàng giúp, mà là tự lên giúp trải giấy tuyên, thấy vợ chuẩn xong mới vội vàng đưa b.út lông.

Tiểu Trân Châu tuy giúp gì, nhưng thấy sắp chữ lông cũng chút phấn khích, dù cô bé thấy vẽ bản thiết kế, công thức, từng thấy chữ lông.

Khương Thư Di chút công phu là kiếp học từ một ông cụ, ông cụ đó trong giới thư họa cũng chút danh tiếng, nhưng cô chí ở đây, nên chỉ học chút da lông.

Tuy chỉ là da lông nhưng đơn giản vẫn vấn đề, chỉ thấy cô đầu b.út nhẹ nhàng chấm nghiên mực, treo cổ tay vận b.út, chữ đầu tiên hiện giấy.

Chữ đầu tiên cô là chữ Hàng, kết cấu phóng khoáng, trông uy nghiêm, ngay ngắn.

“Chữ !” Giám đốc ở bên cạnh nhịn thấp giọng khen ngợi, ông thể thề ý nịnh hót, thật sự .

Mấy nhân viên xung quanh cũng vây , ánh mắt đều là kinh ngạc, dù vị cục trưởng trẻ tuổi mặt vốn là chuyên gia trong lĩnh vực hàng vũ trụ, tưởng rằng cô chỉ đơn thuần là một chuyên gia, ngờ thư pháp cũng giỏi đến .

Tiếp theo Khương Thư Di mấy chữ còn , nối là bốn chữ đơn giản, Hàng xây mộng.

“Hàng xây mộng!” Giám đốc thấy mấy chữ lưu loát, c.h.ặ.t chẽ, vội vàng kích động : “Hay quá, Cục trưởng Khương, bốn chữ thật sự thích hợp treo ở khu triển lãm hàng của chúng .”

Hàng xây mộng, đây là kỳ vọng của tổng công trình sư xuất sắc của ngành hàng , chỉ khái quát sự nghiệp hàng , còn kỳ vọng đối với thế hệ trẻ, thật sự quá thích hợp!

“Cục trưởng Khương, đại diện cho thể đồng chí bảo tàng khoa học kỹ thuật cảm ơn b.út tích của cô!”

Khương Thư Di đặt b.út xuống, hiền hòa với giám đốc : “Giám đốc, ông quá khách sáo , công tác phổ biến khoa học cũng quan trọng kém, chỉ để nhiều hiểu về hàng , hướng về bầu trời , sự nghiệp hàng của chúng mới thể kế thừa và phát huy.”

Giám đốc thấy Cục trưởng Khương nhiều, nên cũng ý lan man, nhưng rốt cuộc vẫn chút kích động, bèn sang chuyện với Hạ Thanh Nghiên ở bên cạnh.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

“Phó bộ trưởng Hạ thật phúc.” Người khác kết hôn là kết hôn, phó bộ trưởng Hạ đúng là cưới một báu vật về nhà.

Hạ Thanh Nghiên khác khen ngợi, hề khiêm tốn chút nào: “ , !”

Giám đốc và mấy nhân viên thấy sảng khoái thừa nhận như , lập tức đều .

Thảo nào hai thể là vợ chồng, khí độ của phó bộ trưởng Hạ cũng lớn. Phải rằng vị trí của cũng là chức vụ mà nhiều đàn ông mơ ước, nhưng so với vợ , ít nhất về danh tiếng kém nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-557.html.]

Nhiều chắc chắn thể chấp nhận, cảm thấy điều tổn hại đến thể diện của đàn ông, kết quả là phó bộ trưởng Hạ còn lấy tự hào. Vừa vẻ mặt lúc vợ đề chữ, ánh mắt đầy sùng bái và ngưỡng mộ.

Nói thật, đàn ông thể ghen tị với vợ thực hiếm.

Nói gì coi , tóm tuyệt đối thái độ của Hạ Thanh Nghiên.

Nên càng khâm phục vợ chồng .

Bảo tàng cất chữ, hàn huyên vài câu với cả nhà, nhưng cũng phiền cả nhà tiếp tục tham quan. Tiểu Trân Châu còn nhiều thứ xem xong, cũng lâu, tiếp tục tham quan bảo tàng, cho đến khi tham quan xong bảo tàng, cuối cùng chụp nhiều ảnh mới thỏa mãn về.

Chỉ là về nhà Tiểu Trân Châu vẫn thỏa mãn, đương nhiên chỉ là về vấn đề hàng , cô bé cảm thấy hôm nay chữ lông , cô bé cũng học.

“Mẹ, cũng dạy con chữ lông !”

“Được chứ, chỉ cần con học sẽ dạy.

“Cục trưởng Khương, cũng dạy với!” Hạ Thanh Nghiên cũng lập tức sáp gần, “ cũng vợ dạy!”

Cái vẻ ngứa đòn đó, đợi Tiểu Trân Châu ghét bỏ đến nổi da gà, Khương Thư Di trừng mắt nào đó.

Hạ Thanh Nghiên : “ thể học ? Di Di em thật thiên vị!”

“Mẹ, mau đồng ý với ba !” Không thì t.r.a t.ấ.n quá!

“Được !” Cô còn thể từ chối ?

Đừng thấy Hạ Thanh Nghiên mặt vợ mặt dày mày dạn, ở cục tác chiến là vị phó bộ trưởng mới mà ai cũng khiếp sợ.

Đều quan mới nhậm chức đốt ba ngọn lửa, ba ngọn lửa của Hạ Thanh Nghiên đốt bài bản. Tuần đầu tiên đến dẫn đội xuống các đơn vị cơ sở điều tra, cũng báo cáo qua loa, mà là thực sự hòa cùng các chiến sĩ, hiểu rõ khó khăn và nhu cầu thực tế của việc xây dựng công nghệ thông tin.

Tuần thứ hai bắt đầu triệu tập các bộ phận liên quan họp, trong cuộc họp còn trực tiếp đưa bản báo cáo điều tra dài hai ba mươi trang, liệu chắc chắn, vấn đề càng chính xác, mấy thâm niên trong bộ dám gì.

Đợi Hạ Thanh Nghiên rời mới thì thầm bàn tán: “Phó bộ trưởng mới của chúng chuẩn mà đến.”

“Nghe ở Tây Bắc mười mấy năm, đến đảo Quỳnh Châu mười mấy năm, chiến trường cũng lên mấy , là kiểu chỉ suông giấy.”

Mấy nhịn tặc lưỡi lắc đầu, xem ai cũng dám giở trò mắt , thành thật việc mới là chuyện đúng đắn.

 

 

Loading...