Thập Niên 60: Mỹ Nhân Mắc Chứng Sợ Xã Hội - Chương 532

Cập nhật lúc: 2026-02-05 19:29:40
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lều treo đầy bản đồ và hải đồ, mấy tham mưu chính quây quần, mấy ngày diễn tập ngoài kẻ địch là giả, thì gần như giống như trận thật, quầng mắt của đều chút thâm, dù mấy ngày diễn tập cường độ cao đều bắt đầu mệt mỏi, nhưng tinh thần vẫn vô cùng phấn chấn.

là quân nhân, chiến trường mới là thiên hạ của họ.

“Hôm nay môn học chống ngầm , bộc lộ một vấn đề lớn của chúng .” Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn phòng phát biểu đầu tiên: “Radar tìm kiếm biển của lục quân, chủ yếu là nhằm mục tiêu mặt nước, đối với mục tiêu nước chúng gần như là mù.”

“Vấn đề ở hải quân chúng cũng tồn tại.” Đội trưởng đại đội hải quân : “Sonar của tàu chiến ảnh hưởng lớn bởi điều kiện thủy văn, trong điều kiện biển phức tạp, cách và độ chính xác dò tìm đều sẽ giảm, nên tác chiến chống ngầm trong tương lai, dựa hệ thống, ví dụ như máy bay chống ngầm , tàu chiến mặt nước, thiết lặn nước, thiết dò tìm ven bờ…”

Hạ Thanh Nghiên cũng nghiêm túc ghi phát biểu của , những kinh nghiệm từ diễn tập thực chiến , chắc chắn quý giá hơn sách giáo khoa lý thuyết.

Hơn nữa đối với bên viện nghiên cứu cũng hữu ích.

, Hạ sư trưởng, còn một đề nghị.”

Hạ Thanh Nghiên thấy là khoa trưởng tác huấn, gật đầu hiệu cho .

“Sau chúng thể tổ chức huấn luyện liên hợp thường xuyên , nhất định là diễn tập quy mô lớn, thể là hợp luyện tiểu đội, giao lưu binh chủng chuyên nghiệp, ví dụ như điều khiển radar của chúng lên tàu huấn luyện, tìm hiểu đặc tính mục tiêu biển, lính sonar hải quân đến chỗ chúng , học cách vận hành thiết dò tìm ven bờ.”

“Hê, đề nghị .” Đội trưởng chi đội hải quân tỏ đồng tình, “ về sẽ báo cáo với đảng ủy căn cứ, chúng chỉ chống ngầm, mà còn phòng , đối kháng điện t.ử… các lĩnh vực đều thể giao lưu.”

Cuộc họp kéo dài đến khuya, khi tan họp, Hạ Thanh Nghiên bước khỏi lều, hít một thật sâu khí mang theo mùi tanh của biển.

Hàn Thành Dũng tới bên cạnh : “Lão Hạ, nhớ vợ con ?”

Hạ Thanh Nghiên liếc đàn ông đang lấy t.h.u.ố.c lá từ trong bao, ghét bỏ : “Muốn hút t.h.u.ố.c thì xa , lát nữa mùi bay .”

Hàn Thành Dũng thấy giọng ghét bỏ, suýt nữa tức : “Hê, , em dâu quản nghiêm thế ? Không ở nhà cũng sợ thế?”

Anh em dâu thích mùi t.h.u.ố.c lá, đừng lão Hạ hút t.h.u.ố.c, bình thường khác cũng hút t.h.u.ố.c mặt , về nhà vợ ngửi thấy thoải mái.

đây là sợ ? đây là yêu, hiểu ?”

“Hiểu, hiểu!” Hàn Thành Dũng Hạ Thanh Nghiên cũng châm t.h.u.ố.c, chỉ ngậm điếu t.h.u.ố.c trong miệng, cảm thấy lão Hạ thật sự là một dị loại hiếm trong quân đội.

Phải đàn ông trong quân đội trách nhiệm cao, nhưng chủ nghĩa nam nhi cũng nhẹ, những năm nay thể luôn miệng yêu yêu, ngoài lão Hạ ai khác.

Hơn nữa đối với vợ, càng hiếm , cũng khác , nhưng chắc chắn ai tỉ mỉ như lão Hạ.

Rất lời vợ, thuộc loại vợ liếc mắt một cái cũng sẽ theo.

Quan trọng là dường như cũng để ý, cho dù lưng là kẻ sợ vợ, cũng cảm thấy mất mặt.

Người đều đàn ông lời vợ bản lĩnh, lời lão Hạ phủ định một cách thực tế, chứng minh càng lời vợ càng bản lĩnh!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-532.html.]

Bên Bắc Thành, mấy ngày , cả nhóm đến ga tàu hỏa Bắc Thành, Hạ Viễn Sơn sớm chờ ở sân ga, Tiểu Trân Châu thấy ông nội liền chạy tới.

“Ông nội!”

“Ôi.” Hạ Viễn Sơn ôm Tiểu Trân Châu một cái, “Ông nội già yếu , ôm nổi Tiểu Trân Châu của chúng nữa.” Tiểu Trân Châu năm nay cao lên một khúc, cao một mét sáu mấy , nên giống như hồi nhỏ thể ôm trong tay bất cứ lúc nào.

Tiểu Trân Châu ôm ông nội : “Ông nội, con lớn , cần ôm nữa ạ.”

, Tiểu Trân Châu lớn , ông nội cũng già .”

“Ông nội già , vẫn uy phong như !”

“Tiểu Trân Châu của chúng thật dỗ vui.”

Xe riêng của Hạ Viễn Sơn đổi từ xe jeep màu xanh quân đội sang xe sedan màu đen, cảnh vệ lái xe thì đổi.

Tiểu Trân Châu về Bắc Thành nhiều, thời gian dài ký ức còn sâu sắc, bây giờ như hồi nhỏ, hiểu cũng nhiều hơn, xe ngoài cảm thán một câu: “Mẹ ơi, Bắc Thành thật lớn!”

Cảm giác lớn hơn đảo Quỳnh Châu nhiều.

“Đương nhiên lớn , đây là thủ đô của chúng mà.”

“Tiểu Trân Châu thích Bắc Thành ?” Hạ Viễn Sơn hỏi.

“Đương nhiên thích ạ, đây cũng là nhà của con!”

Hạ Viễn Sơn ngớt, : “Vậy đợi Tiểu Trân Châu thi xong, ông nội đưa con leo Vạn Lý Trường Thành!”

“Vâng ạ!” Tiểu Trân Châu lúc cũng khao khát Vạn Lý Trường Thành, “Bất đáo trường thành phi hảo hán, trường chúng con nhiều bạn học đều đến Vạn Lý Trường Thành, lúc đó ông nội chụp cho con vài tấm ảnh, con mang về cho các bạn xem.”

“Được.” Hạ Viễn Sơn đối với cô cháu gái đều cầu tất ứng, huống chi đây là yêu cầu gì .

Xe nhanh khu nhà ở canh gác nghiêm ngặt, nơi đây khác với đơn vị đồn trú ở đảo Quỳnh Châu, thỉnh thoảng qua đều là các cán bộ cao cấp mặc quân phục.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Bà nội Hạ tuổi cao, tuy tinh thần vẫn , nhưng chân cẳng còn như , nhưng chắt gái sắp về vẫn sớm chờ ở cửa.

“Cục cưng của bà ơi, cuối cùng cũng về , nhớ c.h.ế.t thái nãi nãi .” Bà nội Hạ ôm Tiểu Trân Châu buông, “Nghe Tiểu Trân Châu của chúng thi toán giải nhất quốc, ôi, nhà họ Hạ chúng thật là mồ mả tổ tiên bốc khói xanh, nhà hai thiên tài như .”

Bà nội Hạ đưa tay kéo Khương Thư Di: “Di Di, mau đây cho bà xem gầy .”

 

 

Loading...