Nghe xong những xung quanh đều hít một lạnh, thật quá lợi hại.
Người phụ nữ thời trang tự nhiên cũng thấy, lúc trốn đám đông càng ngây , cô tưởng rằng nhà quê bối cảnh gia đình như .
Chủ nhiệm Vương lúc vẫn đang cảm thán, “Thật là hổ phụ sinh hổ nữ, chẳng trách em Hạ Minh Nguyệt xuất sắc như .”
Khương Sùng Văn khiêm tốn mỉm lắc đầu.
Dù cũng là lịch trình cá nhân, chủ nhiệm Vương cũng phiền nhiều, hàn huyên vài câu tạm biệt lãnh đạo cũ.
Bên Tiểu Trân Châu trở về nhà khách dọn dẹp một chút, định hôm nay cùng ông bà ngoại chơi ở Hải Thành một ngày, ngày mai chuẩn lên đường về đảo Quỳnh Châu sớm.
Tuy cùng ông bà ngoại cũng vui, nhưng cũng thật sự nhớ ba .
tin Tiểu Trân Châu trực tiếp vòng chung kết đến đảo Quỳnh Châu cả cô bé, lúc Hạ Thanh Nghiên nhận điện thoại của ba vợ, mới cùng Hàn Thành Dũng và mấy bận rộn xong trở về văn phòng.
“A Nghiên !” Vừa mới nhấc máy, đầu dây bên lập tức vang lên giọng phấn khích của Khương Sùng Văn: “Báo cho con một tin , Tiểu Trân Châu vì đạt điểm tuyệt đối nên cần tham gia vòng trong mà trực tiếp vòng chung kết .”
Hạ Thanh Nghiên ngây mấy giây, tay cầm điện thoại cũng siết c.h.ặ.t.
“A Nghiên, con đang ?”
“Ba, con đang , ba là Tiểu Trân Châu cần tham gia vòng trong mà trực tiếp vòng chung kết ạ?”
“ , hôm nay chúng đưa con bé và sui gia lên tàu hỏa về Dương Thành .”
Trời ơi, con gái cũng quá giỏi !
Hạ Thanh Nghiên cúp điện thoại, tại chỗ một lúc lâu lời nào.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
“Lão Hạ, thế?” Hàn Thành Dũng và hai tham mưu thấy như đều lo lắng dậy.
Vừa còn Tiểu Trân Châu thể trực tiếp vòng chung kết ? Đây là chuyện ? Sao gì nữa?
“Con gái thi sơ khảo cuộc thi Hoa La Canh, đầu quốc, nên trực tiếp vòng chung kết !” Vốn dĩ chia thành nhiều điểm thi cùng tiến hành sơ khảo, kết quả mấy điểm thi hàng vạn , ngay cả bài cộng điểm cũng đạt điểm tuyệt đối chỉ một Tiểu Trân Châu.
Vì đặc cách vòng chung kết.
“Ghê thật, lão Hạ, giỏi quá!” Hàn Thành Dũng bản văn hóa, nên đặc biệt kính trọng văn hóa.
Anh em dâu là một thiên tài, ngờ hai vợ chồng sinh một cô con gái thừa hưởng ưu điểm của .
Mới bao nhiêu tuổi chứ, đầu quốc , lớn lên chẳng đầu thế giới ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-525.html.]
“Tiểu Trân Châu thật sự rạng danh đảo Quỳnh Châu của chúng quá.” Một tham mưu tác chiến khác cũng phấn khích .
Nơi đồn trú như thế luôn coi trọng vinh nhục tập thể, chỉ cần là của đơn vị, xuất sắc như chắc chắn đều rạng danh đơn vị, chỉ là đơn vị, mà cả đảo Quỳnh Châu cũng thơm lây.
, Hạ Thanh Nghiên với ánh mắt ngưỡng mộ vô cùng, cả đời cũng coi như ai sánh bằng, cưới một vợ tài giỏi như đành, ngay cả sinh một cô con gái cũng rạng danh như .
“Lão Hạ, mau chia sẻ cho , nhà giáo d.ụ.c con cái phương pháp đặc biệt gì ?”
“Chúng nào phương pháp đặc biệt gì? Tiểu Trân Châu tự thích toán học, chúng ủng hộ con bé học, nếu thích chúng cũng tuyệt đối ép, con gái trưởng thành vui vẻ quan trọng hơn bất cứ thứ gì.” Hơn nữa, quan điểm giáo d.ụ.c con cái của Hạ Thanh Nghiên chính là tự do.
Anh bao giờ quy định con cái học tập, Tiểu Trân Châu thích gì thì học nấy, dù ba cũng khả năng chống lưng vô hạn cho con gái.
Khác với phương pháp giáo d.ụ.c của Hạ Thanh Nghiên, lúc tại một gia đình trong khu nhà ở của cơ quan ở Hải Thành, khí ngột ngạt.
Long Gia Lương lúc đang cúi đầu sofa trong phòng khách, ba mặt mày âm u, thì cẩn thận bên cạnh, dám thở mạnh.
“Hạng hai trăm bảy mươi tám.” Long Kiến Chương mặt mày trầm xuống lườm hai con, “Tao tốn bao nhiêu tiền? Mời bao nhiêu giáo viên? Mày chỉ thi cho tao như thế , còn mày…” Anh lườm vợ vẫn im lặng.
“Cả ngày chỉ khoe khoang, bây giờ thì ? Người một con bé nhà quê đến từ đảo Quỳnh Châu đều đầu, Long Gia Lương ngay cả top ba cũng , mặt mũi của tao đều chúng mày mất hết.”
Long Gia Lương mắng co rúm , nước mắt lưng tròng.
“Ba, con , con nhất định sẽ cố gắng.”
“Cố gắng? Cố gắng mà ích, mày mới thi hơn hai trăm?” Long Kiến Chương liếc con trai một cái, lạnh lùng hừ một tiếng: “Giống mày, chỉ so bì ngu ngốc!”
“Kiến Chương, thể em như , những năm nay em vì gia đình công lao cũng khổ lao…”
“Còn công lao? Vương Văn Lệ, mày ngoài việc mua sắm, đ.á.n.h bài, cả ngày gì? Một đứa con cũng dạy , con thi đấu mất mặt, cả đơn vị đều , mày tưởng mày mấy chuyện ở trung tâm thương mại ai ?”
Vương Văn Lệ lúc đó cũng ngờ con bé đó giỏi như , nếu sớm cô chắc chắn sẽ mặt.
Vương Kiến Chương đứa con trai chí tiến thủ của , bực bội châm một điếu t.h.u.ố.c, hút hai mới ngẩng đầu Vương Văn Lệ, “Từ hôm nay trở mua sắm, nếu thi top ba, hai con mày cút khỏi nhà tao, nhà họ Long chúng tao nuôi ăn hại.”
Anh việc gì cũng mạnh mẽ, con trai tự nhiên cũng là xuất sắc nhất, xuất sắc thì dựa mà con trai của Long Kiến Chương ?
Nói xong dụi điếu t.h.u.ố.c gạt tàn, xách túi rời .
Long Gia Lương bỗng nhớ đến lời Hạ Minh Nguyệt hôm đó, lẽ thật sự hợp học toán, lời dám với ba, vì ba học thì là con trai của ông, chỉ dám với : “Mẹ, con thích toán, con học…”