Tiểu Trân Châu lúc chịu yên, nhất định lưng ông, đặc biệt là khi thấy ông dáng quăng cần, cô bé liền bắt đầu vỗ tay khen ngợi.
“Ông con giỏi quá, ông con lợi hại quá!”
Điều Hạ Viễn Sơn khen đến mức sắp trời đất , thế là khi thả cần liền bắt đầu kể cho cháu gái những chuyện lợi hại thật sự của năm đó.
Dù cũng là lão thủ trưởng trận, kể đương nhiên cũng là những chuyện chiến trường.
Tiểu Trân Châu thật thích , lẽ vì trong nhà nhiều quân nhân, nên khi ông kể thế nào để len lỏi giữa làn đạn của kẻ thù, cô bé dựa ông, chống cằm say sưa.
“Ông ơi, ông sợ ?”
“Sợ chứ!” Hạ Viễn Sơn thật thà : “ sợ cũng xông lên! Vì lúc đó ông là thủ trưởng, nếu ông lùi bước, các chiến sĩ và nhân dân phía sẽ còn nhà.”
“Ông của con thật dũng cảm!”
“Ông dũng cảm, lúc đó nhiều đều dũng cảm!” Hạ Viễn Sơn xoa đầu cháu gái, “Cho nên công việc của con vĩ đại, vì họ, chúng sẽ bắt nạt như nữa!”
Cho nên với tư cách là một quân nhân, một quân nhân đổ m.á.u, thương, thể cảm thấy sự vĩ đại của các nhà nghiên cứu khoa học.
Đây cũng là lý do Hạ Viễn Sơn vẫn luôn cảm thấy con dâu ưu tú, vì họ là hy vọng của quốc phòng, càng là hy vọng của đất nước, vì họ tạo những chiếc áo giáp cứng rắn mới thể bảo vệ hàng vạn quân nhân.
Hai ông cháu là câu cá, kết quả chỉ lo kể chuyện, cuối cùng mồi câu hết, cá cũng câu .
Hạ Viễn Sơn cái xô trống rỗng, thể tay về nhà , về nhà sẽ thằng con trai đáng ghét coi thường ?
Cuối cùng vị thủ trưởng chính trực cũng bắt đầu gian lận, dẫn cháu gái đến chợ hải sản gần đó, lựa chọn mua một xô hải sản lớn, còn đặc biệt mua hai con cá mú to, một con cá đỏ.
Những con tôm cua thì , là chọn những con to.
“Ông ơi, chúng tính là gian lận ?” Tiểu Trân Châu một xô hải sản thì hài lòng, chỉ là tính là gian lận .
Hạ Viễn Sơn nghĩ là đang ở mặt cháu gái, chắc chắn để cho đứa trẻ một hình ảnh chính trực.
“Tiểu Trân Châu, ông tính là gian lận.” Hạ Viễn Sơn suy nghĩ một lúc bắt đầu : “Đây chỉ thể gọi là chuyển dịch chiến lược!”
“Ông ơi, chuyển dịch chiến lược là gì ạ?” Từ ngữ sâu sắc , đối với Tiểu Trân Châu vẫn còn khó hiểu.
“Chuyển dịch chiến lược là…” Hạ Viễn Sơn suy nghĩ một lúc : “Tiểu Trân Châu, con xem , cá ở biển, chúng ở bờ, cách xa, chúng giao tiếp với nó thuận lợi, nó chúng câu nó, nên cũng kịp thời xuất hiện, nhưng chúng chợ mua, chính là thông qua khâu trung gian là chợ…”
Một loạt lý lẽ ngụy biện đầu đuôi, Tiểu Trân Châu cũng cho rối tung, cuối cùng chỉ cảm thấy ông đúng.
Dù họ cũng đến để câu cá, chỉ cần trong xô cá, nguồn gốc cũng hợp pháp là !
Về đến nhà, dì Phương thấy hai con cá mú béo mập hề nghi ngờ, thậm chí còn ngạc nhiên : “Thủ trưởng Hạ, kỹ thuật của ông thật , cá thật béo.”
“Đó là.” Hạ Viễn Sơn đưa xô đầy thu hoạch cho dì Phương, liếc cháu gái nhỏ, thấy cô bé hề vạch trần , lập tức ưỡn n.g.ự.c: “Cũng xem ai tay, Tiểu Trân Châu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-478.html.]
“ , bà Phương, ông con lợi hại lắm, một lúc câu cá lớn , chúng con kéo cũng nổi!”
Dì Phương cũng hiểu, dù thấy đầy một xô liền tưởng là thật sự câu , vui vẻ mang bếp, đây đều là hàng lớn, đồng chí Hạ và đồng chí Khương đều thích, nên bà định một bữa ăn ngon với món sở trường của .
Chỉ là lát Hạ Thanh Nghiên và Khương Thư Di về, dì Phương cha câu một xô hải sản lớn, hai vợ chồng trao đổi ánh mắt, thầm nghĩ cha thật sự lợi hại như ?
Thế là chắc chắn bếp xem, kết quả thấy con cá đỏ mới lò.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Đây là cá biển sâu mà, còn thể câu ?
hai cũng gì, đặc biệt là Khương Thư Di hiệu cho chồng, đừng lung tung, cứ để ba vui vẻ .
Dưới ánh mắt của vợ, Hạ Thanh Nghiên tự nhiên ngoan ngoãn ngậm miệng.
đến lúc bàn ăn, Hạ Viễn Sơn vẫn giấu vẻ đắc ý, đặc biệt gắp cho cháu gái một miếng thịt bụng béo ngậy của con cá đỏ: “Tiểu Trân Châu, mau thử xem cá ông câu ngon !”
Tiểu Trân Châu ăn một miếng, ngọt ngào : “Ngon, cá ông câu là ngon nhất.”
Hạ Thanh Nghiên chút nhịn , khẽ : “Ba, vùng biển của chúng thể cá đỏ ? Đây là cá biển sâu mà.”
Hạ Viễn Sơn ngây , trời ơi, lộ ?
Người bán cá cũng thật thà, cũng với một tiếng, ông là câu , đó chọn cho con , thể nào chọn con đắt tiền để lừa chứ?
Người bán cá cũng oan: Cá thị trường , con nào là do thuyền cá khơi câu về?
“Thì ? Cá biển sâu thể bơi lên ?” Hạ Viễn Sơn hùng hồn.
“Ồ!” Hạ Thanh Nghiên kéo dài giọng: “Vậy nó cũng thật hiểu chuyện, tự bơi đến chợ, để ông đỡ tốn công!”
“Phụt!” Khương Thư Di cuối cùng cũng nhịn thành tiếng, liếc chồng, bao nhiêu tuổi còn ngứa đòn thế?
Hạ Thanh Nghiên: Hừ, ba tuổi còn lớn hơn, cũng tha cho !
Tiểu Trân Châu ba, ông, đột nhiên đặt đũa xuống nghiêm túc : “Ba ơi, đây chính là cá ông câu.”
Hả?? Cả nhà đều ngây , thật sự thể câu cá biển sâu?
“Ba ơi, ba xem .” Tiểu Trân Châu bắt đầu phân tích một cách logic: “Cá vốn dĩ ở biển, ông câu nó, tuy câu , nhưng nó ý của ông, nên tự đến chợ, ông mua nó, cũng bằng ông câu .”
Chỉ là đổi một cách khác thôi mà!
Lời cho tất cả đều ngây .