Lúc bà nội Hạ chiều họ nữa, nín nhịn hơn nửa ngày hóa là vì chuyện .
Đừng tìm bà giúp bà sẽ đồng ý, huống hồ trực tiếp tính kế lên cháu dâu bà.
“Được , các , cũng khách sáo nữa, khoan chúng cũng chẳng họ hàng thiết gì, nếu là họ hàng thiết hôm nay các cũng lời khó như .”
“Bên con dâu cả và cháu trai cũng với các , bản lĩnh thì tự thi đại học, bản lĩnh thì đừng nghĩ kiếm chác đường tắt, Di Di nhà là việc cho nhà nước, các tưởng là thu phế liệu ở cửa , cái gì cũng ?”
Sức chiến đấu của bà cụ Hạ vẫn mạnh, thật nể mặt còn thể duy trì ăn bữa cơm, họ mặt lớn như , chút cũng cảm thấy việc là khó , bà cũng chẳng gì duy trì.
Thông gia thôi mà, qua thì qua .
Loại qua càng .
Dù cho nhà họ Diêu hôm nay quyết tâm mặt dày cho xong việc, kết quả ngờ nhà họ Hạ trực tiếp x.é to.ạc tấm màn che, cả nhà đóng đinh ở phòng khách.
Người lớn tuổi còn đỡ, nam đồng chí trẻ tuổi dù cũng là văn hóa, cũng việc ở đơn vị, hôm nay vốn là ông bà gọi đến chống đỡ thể diện.
Cú thì , thể diện chống , mất sạch sành sanh.
Còn là mất mặt một đám , lập tức cũng chịu nổi nữa, từ má đỏ đến tận cổ, cúi đầu lôi kéo ông bà chuẩn .
Trong lúc nhất thời khí cứng ngắc, bà nội Hạ trực tiếp bảo cảnh vệ viên tiễn , đặc biệt rõ ràng là tiễn , tiễn khách.
Đã lời đến mức , nhà họ Diêu chắc chắn cũng thể ở , vốn dĩ đến chúc Tết, cuối cùng thành họ rời , nhà họ Hạ một ai tiễn, trực tiếp để cảnh vệ viên tiễn cổng lớn.
Đuổi , phản ứng của nhà họ Hạ vẫn , yên là Diêu Mỹ Quyên, bà ngay nhà đẻ qua đây nhất định việc, đúng là ngờ nhà đẻ thích mất mặt hổ như .
Lập tức cảm thấy mặt cũng treo , lúng túng vài câu, mặt nhà đẻ xin , mới kéo chồng vội vã rời .
Chỉ là về đến nhà thì lớn một trận, khuyên cũng khuyên .
Đương nhiên chuyện hai ngày Khương Thư Di mới , cảm thấy nhà đẻ bao giờ để ý đến bà , chỉ coi bà là công cụ.
Rõ ràng bà yêu thể diện nhất, cứ hễ là nhà đẻ thì luôn bà mất mặt.
Chuyện cả nhà thảo luận một chút, cũng ai gì nữa.
Tuy nhiên Khương Thư Di phát hiện gặp cả nhà hiểu chuyện may mắn bao, cứ lấy bố chồng mà , bao giờ vì trong nhà chút bản lĩnh, mà chiêu mộ đủ loại quan hệ bên ngoài đến tiêu hao con cái.
Thậm chí họ ghét hành vi , gặp chuyện càng bảo vệ con cái kín kẽ, sợ chịu chút uất ức nào , cho nên khí gia đình thực càng hơn.
Mọi đều bện thành một sợi dây thừng, đoàn kết ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-439.html.]
Tuy nhiên khí gia đình đến , thời gian đến cũng chia xa, qua rằm tháng giêng, họ cũng chuẩn khởi hành về đảo Quỳnh Châu .
Dì Phương cũng về nhà ở một chuyến, bà nội Hạ tạm thời ở Bắc Thành, dù tuổi cao, ở nhà cũng tiện hơn.
Lần chỉ dì Phương theo đến đảo Quỳnh Châu, hơn nữa Tiểu Trân Châu cũng hơn hai tuổi , đến tháng chín là nhà trẻ , lúc nhà trẻ ở đây vẫn gọi là lớp d.ụ.c hồng.
Miền Nam nhiều nơi gọi là lớp mẫu giáo, nhưng tổng thể đều như .
Hơn nữa trẻ con ở khu gia thuộc quy định độ tuổi, nửa tuổi là thể gửi qua, đó là trong nhà trông xuể, tuy nhiên đa vẫn là tự trông nhiều hơn.
Nhà họ nhân lực thì dồi dào hơn cho nên cứ đúng tuổi nhà trẻ là .
Tiểu Trân Châu tuổi cũng vặn.
Vốn dĩ Khương Thư Di còn lo con bé học, ngờ con bé về xong mùa hè là thể học còn kích động, đường về cứ hỏi mãi bao giờ là mùa hè, bao giờ thể học.
“Tiểu Trân Châu học thế ?” Dì Phương tò mò hỏi.
Vì chơi cùng cả hai xong, cảm thấy cả đặc biệt lợi hại, cả vì học , hai cả ngày như con khỉ hoang, chính là vì thành tích .
Tiểu Trân Châu vẫn suy nghĩ, cô bé mới thèm khỉ hoang, cho nên cô bé học!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Tháng ba ở đảo Quỳnh Châu và Bắc Thành là hai thế giới khác . Từ Bắc Thành trở về, tàu hỏa chạy mất mấy ngày, khi đến Dương Thành, cả nhà ở một đêm, nhân tiện dẫn con gái chơi một vòng.
Làn gió xuân của kinh tế mở cửa thổi khắp mảnh đất Thần Châu. Dương Thành, với tư cách là nơi ưu tiên mở cửa, mới qua Tết mà thương đô từ ngàn năm những đổi dữ dội.
Vừa lúc nhà nước tổ chức xong một cuộc họp ở Dương Thành, chính thức đổi “đặc khu xuất khẩu” thành “đặc khu kinh tế”.
Tuy chủ yếu đặt ở Bằng Thành và Châu Thành, nhưng Dương Thành lúc vẫn giữ vai trò là trung tâm chỉ huy.
Khương Thư Di nhớ rằng khi đến Dương Thành , nơi cũng khác nhiều so với các thành phố khác cả nước. kể từ cuối năm 78, khi nơi đây đầu trong việc mở các quầy hải sản quốc doanh tự do buôn bán, tự do thương lượng giá cả, nó định sẵn sẽ phát triển nhanh ch.óng.
Thực đây Khương Thư Di hề , ở một nơi như Dương Thành thường xuyên mua cá, vì ăn cá tem phiếu, và đây giá cả cũng do hợp tác xã cung tiêu định đoạt, bây giờ thì thể tự do mặc cả.
Tuy nhiên, vấn đề đang dần giải quyết.
Hơn nữa, chỉ hơn nửa năm nữa, nơi đây sẽ bắt đầu dẫn đầu xu hướng thời trang cả nước, nào là áo cánh dơi, quần ống loe sẽ từ đây lan quốc cuối năm.
Dì Phương dắt Tiểu Trân Châu xem náo nhiệt, còn Khương Thư Di, vì rõ sự phát triển của đời , chủ yếu chỉ quan sát sự đổi giữa lúc và khi đó.