Thập Niên 60: Mỹ Nhân Mắc Chứng Sợ Xã Hội - Chương 347

Cập nhật lúc: 2026-02-05 19:22:00
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho nên chuyện chắc chắn, bọn họ chắc chắn cũng sẽ kẹp đuôi .

Có câu của , mấy cũng thở phào nhẹ nhõm, dù theo Dũng lăn lộn chắc chắn là vấn đề gì, các xem may mà hồi đó mấy rút khỏi Ủy ban Cách mạng sớm, đây chẳng thanh trừng lên, bọn họ đều vẫn ?

“Anh Dũng lý, mấy tên thối tha đó chúng em mới sợ, chỉ bọn họ sợ Dũng thôi.”

, em còn nhớ hồi đó khu vực ai thấy Dũng mà dám ngẩng đầu a.”

Dư Kiến Dũng mấy tâng bốc, dường như tìm cảm giác diễu võ dương oai năm xưa, uống vài ly rượu càng tìm thấy đông tây nam bắc nữa.

“Nói các còn nhớ ? Năm xưa chúng đến khu Viện nghiên cứu nhà họ Khương lục soát, cả nhà bọn họ thấy chúng lời cũng dám .”

“Ha ha ha, đương nhiên nhớ .” Nghĩ năm xưa đúng là phong quang a.

Dư Kiến Dũng bỗng nhiên nghĩ đến cô con gái nhà họ Khương, ánh mắt lộ vẻ bỉ ổi gì đó: “Nói thì con gái nhà họ đúng là thật a, hồi đó nếu tên lính đột nhiên xuất hiện, ông đây sớm...” Bây giờ nghĩ đều tiếc nuối, sớm tay sớm vài ngày, cũng đến mức cuối cùng gà bay trứng vỡ.

Còn để tên lính đè bọn họ bắt đền mấy trăm đồng.

Lời của mấy Khương Tri Phàm và Trịnh Hướng Đông ở phòng bên cạnh thấy hết, hai càng càng tức, Trịnh Hướng Đông rốt cuộc còn trẻ cảm thấy mấy khả năng là nhà ông Khương và bà Phùng, nắm đ.ấ.m siết kêu răng rắc.

Hai vốn là mua đồ xong đến tiệm cơm ăn chút gì đó, kết quả thấy phòng bên cạnh c.h.é.m gió, cái càng càng đúng.

Giờ phút trong mắt Trịnh Hướng Đông là lửa giận: “Chú Khương, bọn họ là ông Khương bọn họ ?”

Khương Tri Phàm Trịnh Hướng Đông hai xông qua, chắc chắn cũng sẽ chịu thiệt, nhưng chuyện đ.á.n.h đối phương một trận là thể kết thúc.

Hồi đó chi viện đại tam tuyến đến Dung Thành, lúc trong nhà gặp nạn cũng đúng thời kỳ then chốt, thể rời , bố cũng cho về nhà, lo lắng đều liên lụy, dù còn em gái nhỏ.

Cho dù liên hệ nhà họ Hạ, nhưng rốt cuộc trong nhà một hành động tự do quan tâm em gái.

Cho nên tình hình trong nhà đều là từ trong thư của em gái em rể.

Không ngờ những thứ , năm xưa bắt nạt quá đáng như .

giờ phút vẫn khá lý trí ngăn Trịnh Hướng Đông : “Hướng Đông, đừng manh động vội.”

mà, chú Khương...” Cậu nuốt trôi cục tức , thím, ông bà đều là như , đám cặn bã dựa cái gì bắt nạt , bắt nạt lúc còn dám lôi khoe khoang.

“Đừng nhưng nhị vội, chúng ngoài xem , nhận mặt .” Khương Tri Phàm dậy.

Trịnh Hướng Đông cũng vội vàng theo, hai mượn cớ nhầm, đẩy cửa phòng bên cạnh , đó hai cái lui .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-347.html.]

Đợi khỏi tiệm cơm quốc doanh Khương Tri Phàm mới hỏi: “Hướng Đông nhớ mặt ?”

“Chú Khương, cháu nhớ , chúng bây giờ gì.” Trịnh Hướng Đông thấy hành vi của Khương Tri Phàm chắc chắn cũng thể bỏ qua, nhưng chú Khương thế nào.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

“Đợi!”

“Đợi bao lâu a?” Trịnh Hướng Đông đợi nữa , bây giờ chỉ hận thể xông đ.á.n.h cho đám cặn bã đó một trận nhừ t.ử.

Khương Tri Phàm chỉ là đ.á.n.h một trận đơn giản như , cho nên hai ngày tiếp theo cũng ở nhà, dù cũng là lớn lên ở Tô Thành, mạng lưới quan hệ của ở bên cũng tệ.

Hai ngày Khương Tri Phàm cũng coi như điều tra Dư Kiến Dũng sạch sành sanh , vốn dĩ bên cũng thanh trừng , nại hà tên chạy nhanh, năm ngoái còn ở Ủy ban Cách mạng nữa, hơn nữa mười mấy năm nay vấn đề đè nén quá nhiều.

Đầu tiên giải quyết những hạ phóng, cho nên cũng rảnh tay để xử lý đám Dư Kiến Dũng .

Có Khương Tri Phàm chạy đôn chạy đáo thu thập tài liệu, ngược đỡ việc , nhưng cũng trách Dư Kiến Dũng đến cũng an phận.

Năm xưa lợi dụng chức vụ biển thủ ít tài vật , còn vu oan cho ít , tác phong sinh hoạt càng là vấn đề lớn, còn nhận hối lộ các loại.

Đến đội vận tải càng nhàn rỗi, bắt đầu lén lút đầu cơ trục lợi hàng hóa khan hiếm của tập thể, tùy tiện một cái nào Dư Kiến Dũng tên cặn bã cũng chạy thoát.

Khương Tri Phàm khi nhờ bạn học nộp bộ tài liệu tố cáo cụ thể lên, vội vội vàng vàng về đến nhà, Trịnh Hướng Đông một cái hỏi: “Hướng Đông ngoài ?” Cuối cùng thể đ.á.n.h trút giận .

Trịnh Hướng Đông đoán ngay là giải quyết chuyện mấy tên cặn bã đó, lập tức dậy : “Ra!”

Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh hôm nay hiếm khi tan sớm, hai đứa trẻ vội vàng ngoài, vội hỏi: “Hai đứa gì thế, mấy ngày nay còn bận hơn chúng ?”

“Mẹ, con đưa Hướng Đông ngoài mở mang tầm mắt!” Khương Tri Phàm .

, bà Phùng, cháu theo chú Khương mở mang tầm mắt.”

“Trời sắp tối hai đứa mở mang tầm mắt gì a?” Phùng Tuyết Trinh thấy hai đứa trẻ đều đến cửa hỏi: “Có cần để cơm cho hai đứa ?”

“Để ạ!”

Hai đứa trẻ đều sân, Phùng Tuyết Trinh hai vội vã, lầm bầm một câu: “Mở mang tầm mắt, cơm cũng ăn?” Đây là tầm mắt gì a?

“Chú Khương, tên cặn bã đó thật sự đường ?” Trịnh Hướng Đông theo yêu cầu của Khương Tri Phàm, sớm mai phục ở một con đường nhỏ ngoại ô, nhưng đợi lâu cũng thấy đến, chút lo lắng .

“Yên tâm , chắc chắn đến.” Anh đều ngóng , Dư Kiến Dũng tằng tịu với một quả phụ ở thôn bên cạnh, cách một ngày là đến một , hôm nay chính là thời gian hẹn hò với quả phụ, con đường nhỏ gần như chẳng ai , cũng là để tránh , cho nên nào cũng đường .

 

 

Loading...