Dọc đường những lời khen ngợi Khương Thư Di đến mức tai sắp mọc kén , may mà đều coi như quen, nếu cô một đường về còn quen.
Đợi hai vợ chồng xa mới tụ bàn tán chuyện khác, “Nói thật chứ, em gái Thư Di là lập công lớn , các chị xem bên sẽ cho phần thưởng gì? bên mỏ dầu lương công nhân cao lắm, đoán chừng tiền thưởng cho em gái Thư Di cũng ít nhỉ?”
Lời càng tỉnh táo hơn, dù thường sống thì ngày ba bữa, ngày ba bữa rời xa chính là củi gạo dầu muối.
Biểu dương lên báo đương nhiên là vinh quang, nhưng phần thưởng thực tế mới khiến thường quan tâm hơn a.
“Không nữa, dù chắc chắn ít nhỉ? Các chị xem cả nghìn ?” Có tò mò tiếp lời, dù nhiều quá cũng dám nghĩ, ít quá cảm thấy chuyện chẳng thiệt thòi cho ?
“Chị , đây chuyện tiền nong.” Người là Đỗ Thu, từ khi cả cô là Đỗ Ba giải ngũ, đến loạn cũng thủ trưởng nơi đóng quân đuổi .
Bây giờ cô và chồng sống , hơn nữa vì cô học cấp ba, hiện tại đang phát thanh viên ở trạm phát thanh nơi đóng quân, đây vị trí đều do nữ binh đại đội thông tin đảm nhiệm, nhưng từ khi nơi đóng quân mở rộng biên chế, trạm phát thanh đổi, do ngoài quân đội đảm nhiệm.
Đỗ Thu là học sinh cấp ba, văn chữ cũng , cho nên thành công trạm phát thanh, hiện tại hai vợ chồng sống , cũng khác so với lúc mới đến, trông tinh thần phấn chấn.
Trong khu gia thuộc rốt cuộc văn hóa nhiều, Đỗ Thu thì vội tò mò hỏi: “Em gái Đỗ Thu, ngoài tiền còn gì nữa?”
“Đồng chí Khương, là ăn cơm nhà nước, khác với cơm nhà nước kiểu công việc như chúng , chính là cống hiến cô , dùng tiền thể đong đếm , cô bây giờ là nhân tài của đất nước, là quốc bảo đấy.”
“Cứ thế , cho dù cô gì nữa, nhà nước cũng nuôi cô , còn nuôi , đây là chuyện cho bao nhiêu phần thưởng, phát bao nhiêu lương nữa , tên của cô đại diện cho địa vị, đại diện cho sức nặng.”
Thời buổi ở đơn vị cũng gọi là ăn cơm công gia, nhưng cơm công gia với cơm công gia cũng sự khác biệt, chính là những cống hiến hiện tại đồng chí Khương , chắc chắn khác với cơm công gia mà tưởng.
Mọi tuy như lọt sương mù, thậm chí còn chẳng hiểu rõ, nhưng chỉ một điểm, đó là đồng chí Khương là nhà nước coi trọng.
“Ông trời ơi, em gái Thư Di lợi hại thế ?”
“ mà, hồi đầu gặp đồng chí Khương đầu tiên, thấy cô khác với thường, cái khí chất đó cái cách năng đó...”
“Haizz, ai mà ngờ chứ, hồi đồng chí Khương mới đến còn tung tin đồn ngốc đấy, bây giờ đều thành tấm gương cho chúng học tập .”
“ , hồi đó thấy đúng lắm, quả nhiên những lời vẫn thể tùy tiện .”
“Các chị xem những hồi đó tung tin đồn về đồng chí Khương đúng là lòng khó lường a.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-339.html.]
Đỗ Thu lúc đó cũng ốc còn mang nổi ốc, nhưng khi đến cô cũng ít chuyện về đồng chí Khương, hồi đó cô chỉ thấy hai , nhưng điều ngăn cản cô coi là tấm gương của .
Những năm cô chắc chắn so với đồng chí Khương, cho dù cả đời, cô chắc chắn cũng so , nhưng bản cũng tệ , ít nhất thoát khỏi cái nhà ăn nhả xương đó, gia đình của riêng , công việc định, cô sẽ yêu thương gia đình và con cái thật , những chuyện đó sẽ chấm dứt từ .
Cho nên các chị bàn tán xôn xao bèn : “Người xưa mà, đố kỵ là kẻ tầm thường, thiên tài như đồng chí Khương, tự nhiên ít ghen tị.” Người một khi lòng ghen tị thì cái gì cũng , chẳng chỉ còn con đường tung tin đồn nhảm ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Lời ngược trúng tim đen , lúc mặc cái áo mới còn ghen tị, huống hồ nhân tài như đồng chí Khương.
Xem cũng thể tin một chiều .
“, chính là như .”
“Haizz, mà bản lĩnh của em gái Thư Di, khác ngày ngày tung tin đồn cho cũng chẳng sợ.” Có bắt đầu cảm thán.
“Chị Trần, chị cũng chỉ lúc mạnh miệng thôi, gặp thật chị chẳng thế .”
Chị Trần sảng khoái: “Cũng , hơn nữa cũng thể bản lĩnh của em gái Thư Di, chỉ thể trông mong bọn trẻ thôi.”
“ đúng đúng, lúc điều kiện , việc học của bọn trẻ thể bỏ bê , con cái chúng cũng thể học thành thiên tài đấy.”
Mọi tuy , nhưng đối với việc con nhà thiên tài thì vẫn rõ ràng, mầm mống nhà bày đó, vẫn chút tự .
đại diện cho việc nỗ lực a, Khương Thư Di bây giờ là tấm bia sống giáo d.ụ.c con cái của các gia thuộc.
Từ chuyện , việc ép con cái học hành trong khu gia thuộc lên một tầm cao mới, ngay cả những chị văn hóa tụ tập cũng ít chuyện phiếm, bắt đầu trao đổi kinh nghiệm giáo d.ụ.c con cái.
Đặc biệt là những gia đình con gái, dường như để ý đến sự giáo dưỡng của con cái hơn, bởi vì thấy Khương Thư Di rằng nữ đồng chí cũng sức mạnh to lớn.
Vì các gia thuộc đột nhiên "cuốn" lên, nhiều đứa trẻ trong khu gia thuộc cảm thấy trời sập , đặc biệt là con trai, trong lòng nghĩ là tiêu đời , thời gian móc tổ chim ít .
Khương Thư Di về nhà nghỉ ngơi hai ngày liền lao công việc mới, cô mới đến thì chiếc máy tính cỡ lớn lắp ráp mới cũng đưa đến Viện 267.