Thập Niên 60: Mỹ Nhân Mắc Chứng Sợ Xã Hội - Chương 338

Cập nhật lúc: 2026-02-05 19:21:51
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

việc ở Viện nghiên cứu cũng ít, việc của Hạ Thanh Nghiên cũng bận, mười lăm ngày nghỉ nén công việc nửa năm mới gom .

Sáng sớm ngày rời , cũng là Nghiêm Quốc Quân đến đón , kết quả xe lái khỏi đường lớn bên ngoài khu chuyên gia, hai bên đường tụ tập một đám đen kịt.

Mấy còn tưởng xảy chuyện gì, kết quả thấy Lâm Gia Hòa Lâm bộ trưởng còn Tiểu Chương bọn họ đều ở đó, lúc mới những là công nhân mỏ dầu, thợ khoan, thợ thăm dò tuyến đầu... ai tổ chức đều là tự phát khi đổi ca vội vàng chạy tới.

Mục đích chính là đến tiễn Khương Thư Di thực sự giúp đỡ họ, bởi vì việc ứng dụng hệ thống , ít nhất thể giảm bớt nhiều nguy hiểm, ví dụ như máy tính mô phỏng xong thể kiểm soát hiệu quả nguy hiểm như giếng phun mất kiểm soát.

Phải nguy hiểm như đây thường xuyên xảy , vì công cụ lạc hậu đo áp suất địa chất chuẩn, một khi xảy sự cố giếng phun, áp lực khổng lồ sẽ đẩy dụng cụ khoan đá văng ngoài, gây nổ dẫn đến hỏa hoạn, một khi gặp sự cố như , tỷ lệ t.ử vong là vô cùng cao.

Cho nên công nhân tuyến đầu mỗi ngày tan gặp mặt tan , mà là còn sống.

bây giờ thì khác , tất cả áp suất tầng đá đều thể dùng mô-đun máy tính tính , điều thể giảm thiểu thương vong lớn.

Công nhân thứ thể giúp tăng sản lượng bao nhiêu, nhưng mạng của nhờ cái bảo đảm, cho nên đều tự phát đến tiễn đưa.

Khương Thư Di vẫn là đầu tiên gặp cảnh tượng như , chút sững sờ.

“Tiểu Khương đồng chí, ý gì khác, chỉ là đến tiễn cô.” Dù chia biệt , gần như sẽ đến mỏ dầu nữa.

Còn tự phát cầm một đặc sản nhà tích cóp đến cho Khương Thư Di, cầm giày vải tự , cầm đồ khô đặc hữu ở đây.

“Đồng chí Khương, đây đều là những thứ đáng tiền, mong cô đừng chê.”

“Đồng chí Khương, mặt các đồng chí bộ phận giếng gạch chúng cảm ơn cô, thực sự cảm ơn cô!”

Khương Thư Di chỉ tượng trưng nhận hai món quà, một đôi giày vải, một gói đồ khô phơi nắng địa phương, mặc dù cảm ơn đồ của , nhưng thật sự cầm nổi, cũng ép buộc, dù cầm nổi mà cứ nhét cũng là khó .

Cô chào tạm biệt xong, nhiều còn đuổi theo xe họ vẫy tay: “Khương tổng sư, thuận buồm xuôi gió.”

“Khương tổng sư, rảnh thì đến mỏ dầu chúng xem nhé.”

Đây là tình cảm chất phác đặc hữu thuộc về thời đại , khiến cảm động tự hào!

Hạ Thanh Nghiên trong xe đuổi theo phía , kiêu ngạo thôi, vợ thực sự quá khiến kiêu ngạo , hơn nữa cô thực sự giống như mặt trời ấm áp, ánh hào quang của bản ấm áp nhiệt liệt! Mãi mãi đều đang lấp lánh tỏa sáng! Khiến bất giác ngước cô!

Anh đưa tay nắm lấy tay bên cạnh, siết trong lòng bàn tay mới : “Di Di, sẽ mãi mãi lấy em niềm tự hào!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-338.html.]

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Khương Thư Di thấy lời của Hạ Thanh Nghiên, nghiêng đầu , chỉ thấy đàn ông nghiêm túc tự hào , cô , đầu tựa về phía , dán lên cánh tay .

“Về nhà thôi!”

Hạ Thanh Nghiên gật đầu, vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ , ba khác xe, mắt mũi mũi tim.

Lão Hạ/Hạ thủ trưởng chút bản lĩnh a, đông như mà những lời đó mở miệng là , bảo nhiều như chỉ chồng Khương tổng sư !

Nghiêm Quốc Quân lái xe nghĩ, thảo nào Lão Hạ còn vợ việc quan trọng , vội sinh con, cái đặt ai thì ai cũng ủng hộ sự nghiệp của vợ thôi.

Vừa cái trận thế hoan tống đó, lính bao nhiêu năm còn từng thấy , quá chấn động cũng quá khiến cảm động, nhưng cũng chứng tỏ em dâu là lợi hại thật a, bài toán khó bao nhiêu năm của mỏ dầu để cô là một cô gái nhỏ giải quyết xong, trâu bò!!!

Năm ngày cả nhóm cuối cùng cũng về đến Tây Bắc quen thuộc. Tháng Sáu ở Tây Bắc cũng , cỏ đồng cỏ trải dài tít tắp, bên trải đầy các loại hoa nhỏ, giống như một tấm t.h.ả.m thiên nhiên.

Nhìn từ xa hô ứng với núi tuyết phía xa, như một bức tranh thực, sự rộng lớn khoáng đạt đó khiến lăn hai vòng đó.

Đương nhiên chuyện chắc chắn thể nào, hình ảnh cũng chỉ là thôi, thực vì là đồng cỏ, bên trong phân trâu phân dê còn khá nhiều.

theo Khương Thư Di thấy vẫn hơn đầm lầy, ở đây cùng lắm cẩn thận giẫm phân trâu phân dê, giày bẩn thì giặt một chút, bên rơi trong thì nguy hiểm.

Cho nên so sánh một chút, Khương Thư Di vẫn thích bên hơn, thể bên là nhà, là tổ ấm nhỏ đầu tiên của cô và Hạ Thanh Nghiên, ước mơ của cô cũng bắt đầu từ đây, rốt cuộc vẫn khác biệt.

Hôm nay con gái sắp về, Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh cũng sớm chuẩn một bàn lớn đồ ăn ngon, chỉ đợi con nhà vinh quang trở về!

Lần thành công ở mỏ dầu báo chí khen ngợi rầm rộ, tên của Khương Thư Di bất kể là báo đài phát thanh đều nhắc nhắc .

Cái giống ở Viện nghiên cứu, tất cả biểu dương đều là báo nội bộ, biểu dương nội bộ, giải quyết vấn đề lớn của mỏ dầu đó là chuyện cả nước quan tâm.

Cho nên trong khu gia thuộc gần như đều sự tích quang vinh của Khương Thư Di.

Chẳng thế mà mới khu gia thuộc, thấy như thấy của hiếm, “Đồng chí Khương, cô về , sự tích huy hoàng của cô chúng đều thấy , cô đúng là niềm tự hào của khu gia thuộc chúng .”

, cái nơi xó xỉnh ở quê chúng cũng , nhà đẻ còn thư đến hỏi đấy.” Lúc hồi âm cũng vinh dự lắm.

Mọi nhao nhao hỏi han quan tâm ập tới, nửa phần châm chọc mỉa mai, tràn đầy kiêu ngạo và tự hào.

 

 

Loading...