Vì thấy cô tan về nhà, cũng đặc biệt nhiệt tình.
“Đồng chí Tiểu Khương tan ?”
“Em Khương, hôm nay bộ quần áo của em thật.”
Trên đường , tiếng chào hỏi ngớt.
Khương Thư Di mỉm , đôi mắt cong cong, ai chuyện với cô cô đều đáp , dịu dàng, dễ mến.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu be nhạt, cổ áo lật nhỏ, eo thắt một chiếc thắt lưng, lưng thắt một chiếc nơ bướm, chân một đôi giày da cừu đế mềm, quá nổi bật, toát lên một vẻ lịch sự, tinh tế.
Các chị dâu ven đường bóng lưng cô qua, tay việc cũng dừng , ánh mắt dõi theo xa.
Mấy chị dâu gần nhịn mà nhỏ giọng bàn tán, giọng đầy vẻ ghen tị.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Hóa cái nắng độc của Tây Bắc chỉ chiếu họ thôi ?
“Ai chứ? Hôm đó gần tay của đồng chí Khương, trắng nõn, cảm giác như sờ cũng mềm mại, ôi chúng cũng sờ , chỉ Hạ đoàn trưởng mới sờ thế nào.”
“Haizz, cũng đừng chỉ ghen tị với đồng chí Khương xinh , sự của còn một nửa là do Hạ đoàn trưởng cưng chiều mà , thật chúng ở khu đồn trú bao nhiêu năm , từng thấy đàn ông nào thương vợ như , đông qua hè đến các chị ai thấy đồng chí Khương giặt quần áo ? Ôi chồng mà một nửa siêng năng như Hạ đoàn trưởng, mơ cũng tỉnh.”
“Điều cũng nên, con trai mà cưới cô vợ như đồng chí Khương, nhan sắc, bản lĩnh, chuyện dịu dàng, chúng cả nhà cũng cung phụng cô .”
Câu thốt , mấy chị dâu xung quanh đều bật , tuy miệng thì , nhưng trong lòng cũng hiểu, như đồng chí Tiểu Khương ai cũng xứng.
Khương Thư Di lưng là những lời về cô, may mà thấy, nếu là lời khen cô cũng chỉ thể gượng, đáp thế nào.
“Đồng chí Khương, cuối cùng cũng đợi cô về .”
Chưa kịp để Khương Thư Di đến cổng sân, bất ngờ từ một bên tường sân nhà cô lao một bóng đen, tốc độ nhanh đến mức cô bất giác lùi một bước, tim đập thót một cái.
Thiểm Điện phản ứng nhanh, lập tức nhe răng gầm gừ che chắn chủ nhân lưng.
Đợi Khương Thư Di vững mới rõ chặn đường là một bà lão gầy gò, tóc hoa râm, cũng vội vàng kéo dây xích của Thiểm Điện, đây chắc là nhà trong sân, sợ nó thương.
Bà lão mặc một bộ quần áo màu xám xịt, tay cầm một sợi dây rơm, đầu dây buộc một miếng thịt ba rọi lủng lẳng, tay cũng rảnh, xách một cái túi lưới, bên trong vẻ như đựng một gói đường trắng bọc giấy da bò và một hộp hoa quả đóng hộp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-257.html.]
“Bà là ai? Có chuyện gì ?” Khương Thư Di đối mặt với lạ, giọng lạnh lùng, toát lên vẻ xa cách.
Tiền lão thái hề chút tự giác của lạ, khi Khương Thư Di hỏi bà, bà còn tỏ quen : “Thím cũng là nhà ở đây, , chúng nhà chuyện, trời nóng thế , da dẻ non nớt của cô ngoài nắng hỏng hết thì ? Thím mà thấy xót.”
Khương Thư Di bàn tay chút giới hạn nào đang đưa tới, cảm giác khó chịu sinh lý lập tức dâng lên.
Lập tức lùi một bước, lạnh lùng : “Bà thím , quen bà, chuyện gì thì ở đây , còn việc bận.”
Hành động dứt khoát, thể hiện rõ sự ghét bỏ và từ chối.
Nếu là chút sĩ diện, chắc chắn sẽ cảm thấy hổ mà rút lui.
Tiền lão thái là ai? Vì chiếm lợi, mặt dày thể hơn cả góc tường thành, bà trong lòng hừ lạnh một tiếng, giả vờ thanh cao gì chứ? Đợi nhận đồ , chẳng cũng ngoan ngoãn việc cho ?
Trên mặt bà như hiểu sự từ chối của Khương Thư Di, chỉ đưa miếng thịt trong tay , hạ giọng, “Ôi chao đồng chí Khương, cô đây là khách sáo với thím ? Mọi đều là đồng chí cách mạng, đều là nhà quân nhân thì là một nhà, thím cũng ý gì khác, chỉ là đến nhờ cô giúp một việc nhỏ, cô xem đây là chút lòng thành của thím, đặc biệt cửa hàng cung tiêu xã mua thịt ngon, còn mua cả đường và hoa quả đóng hộp.”
Tiền lão thái mặt mày lộ rõ vẻ “ tặng quà nặng như , cô nể mặt ” một cách hùng hồn.
Trong nhận thức của bà, một miếng thịt, một gói đường, ở quê đó là lễ vật lớn, mai mối cũng , nhờ cô vợ trẻ việc chẳng là dễ như trở bàn tay ?
Thấy Khương Thư Di nhíu mày, hề ý định đáp lời, Tiền lão thái liền thẳng: “ cũng vòng vo với cô nữa, cô sắp xếp cho một nhà một công việc đầu bếp chính ở nhà hàng quốc doanh? Cô xem cô bản lĩnh thông thiên như sớm?”
Ánh mắt của Khương Thư Di lập tức lạnh .
Tiền lão thái nhận , còn phàn nàn đưa yêu cầu: “Đồng chí Khương , Tú Anh nhà cũng xinh , nghiệp cấp hai, là học thức đàng hoàng, cô cũng xem xét sắp xếp cho nhà một công việc, cũng kén chọn, chỉ cần cái nhà hàng quốc doanh đó, cho đầu bếp là , nếu thì nhân viên phục vụ cũng tạm.”
Câu thốt , đợi Khương Thư Di gì, Thiểm Điện cong lưng lên, đây là đang mơ mộng hão huyền.
Thiểm Điện chằm chằm Tiền lão thái, nhe răng gầm gừ, dường như đang cảnh cáo bà bậy nữa.
Tiền lão thái tiếng ch.ó sủa bất ngờ cho giật , tự dưng nhe răng gầm gừ thế ?
Chẳng lẽ chuẩn đồ cho nó? Tiền lão thái nghĩ , đây ở quê xem hát tuồng, là đây cầu quan lớn việc, ch.ó giữ cửa hối lộ , đây… là lát nữa bà mua hai cân xương?
Tiền lão thái còn kịp hỏi, Khương Thư Di liên tiếp chất vấn, “Bà thím , bà là ý gì? Cái gì gọi là sắp xếp, bà cho rằng nhà trong gia đình từng đường tắt như , nên cho rằng tất cả công việc đời đều là nhờ quan hệ mà ?”