Thập Niên 60: Mỹ Nhân Mắc Chứng Sợ Xã Hội - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-02-05 19:16:09
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đối với Khương Thư Di là khâm phục sát đất, giúp đội vận tải của họ một việc lớn như , dù con ch.ó mang đến cũng thể oan ức ở lâm trường .

Hơn nữa từ đội vận tải đến tòa nhà công nhân, vòng vèo, bộ cũng mất hơn nửa tiếng? Chạy một mạch qua đó, cũng mệt c.h.ế.t.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Đặc biệt là đồng chí Tiểu Khương, một cô gái nhỏ bận rộn sửa xe cả buổi sáng, vốn dĩ cũng là việc nặng, bây giờ để cô chạy qua đó, thì còn thể thống gì?

Sự việc khẩn cấp, cũng khách sáo với đội trưởng Dương.

Chuyến quả thực gần.

Đội trưởng Dương lái chiếc xe tải lớn sửa xong , vì gió ở Tây Bắc lớn đến mức thể thổi ngã , Khương Thư Di sắp xếp ghế phụ.

Lưu trường trưởng thì cùng Hạ Thanh Nghiên, leo lên thùng xe phía .

Lưu trường trưởng lên xe, hứng gió hỏi: “Tiểu Hạ, con ch.ó nhà , rốt cuộc là lai lịch thế nào?”

Hạ Thanh Nghiên: “Lão đoàn trưởng, Thiểm Điện tuy biên chế quân khuyển chính thức, nhưng vợ gửi nó đến đội huấn luyện ch.ó để huấn luyện, hơn nữa trung đội trưởng Vương huấn luyện ch.ó , trong nguyên tắc của nó, điều đầu tiên là mệnh lệnh tuyệt đối chủ động tấn công con , trừ khi đó gây mối đe dọa rõ ràng đối với nó hoặc mục tiêu nó cần bảo vệ.”

“Hơn nữa Thiểm Điện lập công lớn, tìm kiếm tài liệu do đặc vụ địch giấu, nó ở khu đồn trú của chúng là nhận lương.” Điều tuy quân đội, nhưng cũng tương đương với việc quân đội nuôi.

Lưu trường trưởng , trong lòng cơ sở, từ quân đội , ông tin.

Cùng lúc đó, khu đất trống tòa nhà công nhân, lúc loạn như một nồi cháo.

Dương Xuân Chi bệt một tảng đá, một tay ôm bắp chân, tay chỉ Thiểm Điện ở xa, miệng đang gào lên như heo chọc tiết: “Đánh c.h.ế.t nó, mau đ.á.n.h c.h.ế.t con ch.ó điên … Ôi, giữa ban ngày ban mặt thả ch.ó c.ắ.n , còn vương pháp !”

Thiểm Điện mấy cán bộ của xưởng vây quanh xa gần, nó động đậy, nhưng đang trong tư thế sẵn sàng tấn công.

Nghe tiếng gào của Dương Xuân Chi, Thiểm Điện cũng bắt đầu gầm gừ, mũi đen nhăn , để lộ hàm răng trắng muốt, đôi mắt sẫm màu lóe lên ánh sáng cảnh cáo lạnh lẽo, vẻ sẵn sàng lao lên nữa.

Dương Xuân Chi vốn còn la hét om sòm, tưởng rằng cán bộ và bảo vệ của lâm trường đều ở đây, còn sợ một con ch.ó ?

khi đối diện với ánh mắt của Thiểm Điện, nghĩ đến cảnh nó bất ngờ lao tới từ bên cạnh, cái vẻ hung hãn đó còn đáng sợ hơn cả sói trong núi, những lời đó cô cũng dám gào nữa.

Chỉ thể lớn tiếng la lối: “Chờ đấy, chờ chủ của nó đến, chuyện cho một lời giải thích, một tên trí thức thối, chịu cải tạo cho , còn dám dung túng ch.ó c.ắ.n , hôm nay chuyện nếu giải quyết xong, chúng sẽ tìm đồng chí của Ủy ban Cách mạng đến phân xử.”

Cô trong lòng rõ ràng, những tên trí thức thối hạ phóng như Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh, tuyệt đối thể dính thêm bất kỳ vết nhơ nào, nếu nơi cũng .

quyết tâm, hôm nay dù hai lão già đó, và cả con rể, con gái lính của họ về, chuyện cũng đừng hòng xong xuôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-188.html.]

Nói thì nỗi uất hận kìm nén trong lòng cô từ lâu.

Từ hồi Tết, cô Lưu trường trưởng tự bỏ tiền túi mua thịt cừu cho đám trí thức thối đó gói bánh chẻo, trong lòng cô khó chịu.

Dựa cái gì? Số tiền đó theo cô thấy, chính là trừ từ lương của những công nhân vất vả việc như họ.

trừ nhiều nhất, cũng chỉ xin nghỉ hai , trừ của mười hai đồng lương, một tháng chỉ hai mươi tám đồng lương thôi.

Khó khăn lắm mới về nhà đẻ một chuyến, cô vốn định mượn oai của em trai ở Ủy ban Cách mạng, cho đám một bài học, để họ ai mới là chủ ở đây.

Kết quả em trai Dương Dũng với cô, Lưu trường trưởng là một kẻ cứng đầu, từ quân đội , còn công trạng, bên Ủy ban Cách mạng cũng xung đột trực diện với ông .

Muốn trị đám , bắt bằng chứng phạm thực sự của họ.

đám hạ phóng đến lâm trường cải tạo, mỗi ngày mệt như ch.ó, còn thể phạm gì?

Dương Xuân Chi thật sự tức chịu nổi, nhưng từ đó về , cô việc cũng lượn lờ quanh dãy nhà tạm mà những ở, chỉ mong bắt gì đó của họ.

Lượn lờ như gần hai tháng, ngay cả một sợi lông cũng bắt .

Kết quả thì , còn đợi con gái và con rể của đến thăm.

Hôm đó cô thấy rõ, hai còn lái xe của quân đội đến, xe chắc chắn mang ít đồ , hừ, cô ngay mà, những lão già , bề ngoài giả vờ đáng thương chấp nhận sự cải tạo của nông dân nghèo, lưng đang hưởng thụ cuộc sống mục nát của chủ nghĩa tư bản như thế nào!

Lần Dương Xuân Chi trong lòng càng tức giận hơn, về nhà đẻ cũng sắc mặt , kết quả em trai , loại nhân viên hạ phóng cải tạo , theo quy định là tuyệt đối phép nhà đến thăm một cách công khai như , đây vốn dĩ phạm .

Nhận tin , Dương Xuân Chi vui mừng khôn xiết.

Cô lập tức bảo em trai nhanh ch.óng đưa của Ủy ban Cách mạng đến bắt quả tang, em trai nếu thể bắt họ thật sự giấu đồ , thì càng thể chối cãi.

Dương Xuân Chi cuối cùng cũng vui vẻ, xem bắt hết đám trí thức thối đeo biển diễu phố, cô sẽ mang họ Dương.

Kế hoạch ban đầu của cô là, nhân lúc sáng nay đều lên núi việc, dãy nhà tạm ai, cô sẽ lẻn , lục lọi một phen tìm thêm bằng chứng thực tế.

Như lát nữa em trai đưa đến, nhân chứng vật chứng đầy đủ, dù Lưu trường trưởng che chở, bằng chứng sắt đá, đám đừng hòng chối cãi.

Cho nên giữa chừng cô giả bệnh xin nghỉ về, lén lút mò đến cửa, khó khăn lắm mới dùng kẹp tóc sắt mở khóa, cửa còn kịp đẩy , bên cạnh đột nhiên lao một bóng đen.

 

 

Loading...