Khương Niệm dậy từ năm rưỡi sáng, trời vẫn còn tờ mờ tối.
Hoắc Kiêu còn ôm cô ngủ tiếp.
"Vợ ơi, em dậy sớm thế?" Kể từ khi Khương Niệm kể cho cách các cặp vợ chồng thời gọi là ông xã bà xã, thích gọi cô là vợ khi chỉ hai .
Gọi là vợ mới thấy sự gần gũi, gắn bó bên đến già.
Khương Niệm : "Em chuẩn chút đồ ăn ngon cho bọn trẻ, sớm về sớm, chuyến biển cũng coi như dẫn lũ trẻ du lịch, mang theo chút đồ khô và đồ ăn vặt."
Đi cào hải sản nhất là tầm 7 đến 10 giờ sáng khi thủy triều rút, trễ hơn nữa thì nước dâng, mà mặt trời cũng nắng gắt lắm.
Nắng mùa hè độc địa lắm.
Hoắc Kiêu cũng dậy theo: "Để giúp em cơm nhé."
"Được, ông xã, chính là để dùng đây."
Khương Niệm vui vẻ thưởng cho một nụ hôn.
Hoắc Kiêu đắc ý cong môi: "Ông xã đủ loại công dụng, em cứ tự nhiên dùng nhé."
Khương Niệm: Người đàn ông , chuyện ngày càng kiến thức đấy.
Không khỏi nhớ những màn ân ái đêm qua.
là đàn ông hữu dụng.
Hai rón rén mở cửa, cùng bếp cơm.
Tống Thanh Nhã nghĩ đến việc hôm nay cào hải sản, hào hứng nên cũng dậy sớm.
Được đào hàu mất tiền ở bãi biển, thú vị bao.
Hôm nay mang theo cả bao tải nữa.
Bà vệ sinh xong bếp, thấy hai vợ chồng Khương Niệm đang cùng cơm, cảnh tượng thật mắt.
Bà mỉm bảo: "Thấy hai vợ chồng con ân ái thế , yên tâm ."
Khương Niệm sắp nhập học đại học , vợ chồng trẻ tranh thủ từng phút từng giây để ở bên .
Có nuôi dưỡng tình cảm bền c.h.ặ.t thì dù sống xa cũng lòng đổi .
Hoắc Kiêu : "Mẹ ơi, với bố cũng ân ái lắm mà."
"Đây là truyền thống gia đình cả ."
Tống Thanh Nhã xong vui vẻ: "Phải đó, phong thái của gia đình truyền nối từ đời sang đời khác chứ."
Lúc bà mới để ý thấy Khương Niệm đang gói sủi cảo.
Gà Mái Leo Núi
vỏ sủi cảo trông giống từ bột mì.
Bà vô cùng tò mò.
"Niệm Niệm, vỏ sủi cảo con bằng gì thế?"
Khương Niệm giải thích: "Dạ, đây là từ bột gạo, chỗ bột gạo xay vẫn còn nhiều, ban đầu con định bánh canh bột gạo, nhưng nghĩ nay chơi xa nên sủi cảo bột gạo cho tiện mang theo, chắc bọn trẻ cũng thích ăn."
"Đây là món ngon dân đảo dịp lễ, con cũng Diêu Quyên kể cách nên mới đấy ạ."
Tống Thanh Nhã chút lo lắng: "Dùng bột gạo gói, liệu nứt con?"
"Bột con xào sơ chảo, đó mới thêm nước sôi khuấy đều, bột độ dính nên vỏ dễ nứt ạ. Hơn nữa, gói xong con còn đem chiên dầu để định hình nữa."
Khương Niệm xong, Hoắc Kiêu ngạc nhiên: "Chiên dầu ?"
Anh cứ tưởng là giống sủi cảo bình thường, luộc hoặc hấp lên ăn thôi.
Ai ngờ chiên dầu.
Trong lòng nghĩ, tốn dầu quá .
Tống Thanh Nhã liền bảo: "Chiên , chắc chắn sẽ thơm giòn lắm, ăn ngon . Mẹ thấy trong hũ dầu vẫn còn nhiều dầu lắm con ạ."
Dầu trong hũ còn nhiều, bà thừa điều đó.
Bà tuyệt đối sẽ ngăn cản con dâu món ngon.
Món bánh hấp nhân gạo bà từng ăn qua, cũng nếm thử xem vị thế nào.
Khương Niệm : "Dầu khi chiên xong vẫn thể giữ để xào rau, lãng phí bao nhiêu ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-682-may-ma-giu-kin-duoc-bi-mat-nay.html.]
Hoắc Kiêu mở nắp hũ dầu bếp xem, thấy dầu bên trong còn đầy ắp.
Anh chút thắc mắc, theo lý mà , phiếu thịt định mức của cả nhà cộng thể mua nhiều mỡ lợn để thắng dầu đến thế.
Tuy nhiên, lẽ là...
Anh lặng lẽ đậy nắp , hỏi han gì thêm để tránh...
Giờ thì hiểu , vợ gì cũng đầy tự tin, chắc chắn là lý do cả.
Bản hưởng lợi, còn gì nghi ngờ nữa.
Tống Thanh Nhã sợ con trai phát hiện bí mật của hũ dầu , vội vàng bịa chuyện: "Chuyện là, hôm qua mua ít mỡ lợn từ bên ngoài về, quên báo với các con."
Khương Niệm và Hoắc Kiêu đều "ồ" một tiếng, chẳng hề truy hỏi kỹ càng.
Tống Thanh Nhã thầm thở phào nhẹ nhõm: May quá, giữ bí mật !
Chỉ khi bà tới kinh thành, ông Thổ Địa còn tặng dầu cho nữa .
Tống Thanh Nhã cũng xắn tay gói bánh, chẳng mấy chốc hơn ba mươi cái.
Khương Niệm cũng quá nhiều một lúc, tránh để lũ trẻ ăn ghiền đầy bụng.
Sau khi chiên qua dầu, lớp vỏ trắng của bánh gạo biến thành màu vàng ươm, trông cực kỳ bắt mắt.
Lũ trẻ vốn đang ngủ, ngửi thấy mùi thơm của đồ chiên rán bay từ nhà bếp liền tỉnh dậy ngay.
Đứa nào đứa nấy bật dậy nhanh như cắt.
"Mẹ ơi, món gì ngon , mau xem thôi!"
Cả ba đứa nhóc tót xuống giường.
Vào đến bếp, thấy đống bánh chiên, nước miếng chúng nó sắp chảy tới nơi .
"Mẹ ơi, bánh ạ!" Sở Sở nhón chân lên, đôi mắt sáng rực theo.
Khương Niệm giải thích: "Đây gọi là bánh gạo, vỏ bằng bột gạo nên ăn sẽ khác với vỏ bánh bao bình thường."
Tranh Tranh hít hít cái mũi nhỏ: "Thơm quá, chắc chắn là ngon lắm."
"Bánh to thế mà đem chiên dầu ạ!" Lưu Hạo ngạc nhiên thốt lên.
Loại bánh gạo to bằng nửa miệng bát.
Cậu bé lớn hơn Tranh Tranh và Sở Sở hai tuổi, dầu và gạo quý giá.
Chiên kiểu chắc là tốn dầu lắm.
Khương Niệm đáp: "Cũng nhờ bà nội các con mua cho ít dầu, thì cũng chẳng nỡ đem chiên ."
Tống Thanh Nhã cưng chiều : "Bọn trẻ thích ăn thì gì mà nỡ chứ."
Lưu Hạo nhanh nhảu: "Để lát nữa con bảo bà nội con mang dầu sang cho ạ."
Tống Thanh Nhã vội cản: "Không cần , nhà bên đó cũng cần dùng dầu nấu nướng mà."
Lưu Hạo đáp: "Nhà họ gì ai món ngon như thế , cũng cần dùng nhiều dầu đến ."
Khương Niệm thầm nghĩ: Thằng bé ngoan , đúng là một lòng hướng về cái nhà mà.
Nuôi đứa con thế , coi như uổng công.
Giới thiệu truyện mới ❤
1.Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản
2.Thập Niên 70: Nàng Quân Tẩu Kiều Diễm Dọn Sạch Gia Sản Kẻ Thù Nuôi Con
3.Cả Thôn Ăn Rau Dại, Ta Dắt Lũ Nhỏ Tu Tiên Làm Ruộng
4.Gia Gia Nãi Nãi Cướp Ruộng Tốt - Ta Lặng Lẽ Dẫn Đệ Muội Kiếm Tiền Phất Lên
5.Thai Xuyên Giữa Loạn Thế, Sau Khi Chạy Nạn, Chỉ Muốn Lặng Lẽ Trồng Trọt.
6.Nông Môn Thần Y Bận Rộn Trồng Trọt
7.Năm Đói Kém! Trưởng Tỷ Tám Tuổi Dắt Nương Mang Thai Chạy Nạn (Vé Tàu Ngày Tận Thế)
8.Xuyên Thành Nữ Phụ Não Tàn Có Tâm Cơ
------
Cảm ơn cả nhà luôn ủng hộ Gà Mái Leo Núi nhaaaa!!!!!!