"Vậy hai đưa tiền định mua đồ đó cho con tiền mừng tuổi ."
Lưu Hạo họ, đưa yêu cầu với vẻ mặt nghiêm túc.
"Có tiền , con bảo ông nội đưa con tòa nhà bách hóa ở bên đảo mua, thế cho tiện."
Vừa câu đó, Lưu Quốc Bình bật .
Hóa những lời hỏi nỡ chi tiền lúc nãy chỉ là màn dạo đầu.
Là một cái bẫy đặt để đường hoàng đòi tiền mừng tuổi.
Không ngờ nửa năm gặp, đứa con trai trở nên tinh ranh như !
Người cha trong lòng vô cùng vui sướng.
Bệnh khỏi , còn thông minh hơn.
Trong lòng ông tràn ngập niềm vui sướng như tìm thứ mất, càng đứa con trai càng thấy đáng yêu.
Ngược , kế La Mỹ Na thì lời của Lưu Hạo cho chấn động!
Thằng nhóc thế mà tính kế lớn !
Thật đáng sợ!
Trí thông minh giống đứa trẻ bảy tuổi nên .
Nó tinh ranh thế , chẳng sẽ khoắng sạch gia sản nhà ?
Nụ dịu dàng cố tình gượng ép mặt La Mỹ Na vụt tắt, đó là sự lo âu muộn phiền.
Lưu Hạo là con trưởng cháu đích tôn, nếu nó thông tuệ thế , ông bà nội chắc chắn sẽ càng coi trọng nó hơn.
Còn đứa con do chính bà sinh , e rằng sẽ chẳng nhiều tài nguyên nữa.
Lưu Quốc Bình vui vẻ bế đứa con trai cả lên, hôn mạnh má: "Hạo Hạo, cha vốn dĩ chuẩn sẵn tiền mừng tuổi cho con ."
"Đã về Kinh Thị thì cần đảo nữa, ở sống cùng cha ?"
"Sau Hoành Hoành cũng bạn, hai các con lớn lên cùng , chẳng ?"
Lưu Hoành cũng quý mến trai .
Nhóc ngửa đầu, nắm lấy bàn tay nhỏ của , dỗ dành bằng những lời ngọt xớt.
"Anh ơi, ở ở chung với em , em cho nhiều món ăn vặt ngon lắm, cả đồ chơi cũng cho chơi hết."
La Mỹ Na chẳng hề vui vẻ.
Trước đó Lưu Quốc Bình chỉ mời Lưu Hạo về ăn bữa cơm, là giữ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-546-thang-nhoc-nay-the-ma-biet-tinh-ke-nguoi-lon.html.]
Nuôi một đứa trẻ do sinh , thế nào cũng thấy chướng mắt.
Đến lúc đó, đứa trẻ tranh giành đồ ăn, đứa nhỏ nhà chắc chắn sẽ chịu thiệt.
Bà khéo léo khuyên bảo: "Chúng tự tiện giữ Hạo Hạo , chắc ông bà nội cháu đồng ý , họ nuôi dưỡng bao lâu nay, tình cảm sâu đậm ."
"Huống hồ, còn hỏi ý kiến của Hoắc Đoàn trưởng nữa chứ? Hạo Hạo chẳng nhận vợ chồng họ cha nuôi ?"
Lưu Quốc Bình sự thiện chí trong lời của bà .
Rõ ràng là nuôi nấng Hạo Hạo.
Vì , ông càng giữ con trai lớn , thể để nó chịu ấm ức.
Ông lạnh lùng : "Chuyện bên cha , sẽ gọi điện thương lượng với họ."
"Còn về phần Hoắc Kiêu và Khương Niệm, họ chắc chắn cũng sẽ đồng ý thôi, chúng thể tiếp tục phiền họ nữa."
"Hạo Hạo là con trai , thằng bé cần tình yêu thương của cha."
La Mỹ Na : " chỉ sợ chúng nó hòa thuận với ."
"Con trai vốn hiếu động lắm, đến lúc hai chúng nó nảy sinh mâu thuẫn, trong nhà gà bay ch.ó sủa, lúc đó ông đừng mà đ.á.n.h con."
Lưu Quốc Bình: " hiếm khi đ.á.n.h con lắm, ."
La Mỹ Na: "Cái tính khí nóng nảy của ông, ai mà ."
Gà Mái Leo Núi
Thấy họ tranh cãi dứt, Lưu Hạo lên tiếng: "Con chẳng sống ở đây chút nào cả!"
"Con bạn nhỏ của riêng , ai nấy đều thông minh đáng yêu!"
Còn về phần cái tên Lưu Hoành ham ăn , chẳng cùng lớn lên với nó .
Lưu Hoành lập tức òa : "Anh ơi, em ngốc."
Lưu Hạo liếc nó đầy ghẻ lạnh: "Cũng coi như kẻ ngốc."
La Mỹ Na: "Con đứa trẻ , con năng kiểu gì đấy."
Không ngờ Hoắc Kiêu mở miệng: " đồng ý!"
Lưu Hạo thấy trong lòng ấm áp, Hoắc cha quả nhiên quan tâm đến .
Lưu Quốc Bình chút ngạc nhiên, về phía Hoắc Kiêu.
"Hoắc Kiêu."
Hoắc Kiêu cũng lên tiếng: "Bệnh của Hạo Hạo là do vợ chữa khỏi, cô cũng thằng bé sống trong môi trường định. Hai là gia đình tái hôn, e là lợi cho sự phát triển cả về thể chất lẫn tinh thần của thằng bé."
.