Thập Niên 60: Loạn Thế Dắt Con Đi Tìm Cha Quân Nhân Nhận Thân - Chương 531: Tôi chỉ muốn gả cho người mình yêu

Cập nhật lúc: 2026-04-19 08:51:17
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cảm ơn cha công dưỡng d.ụ.c, nhưng hôn sự của con, con tự quyết định."

"Xin hãy cho phép con tự quyết định." Ôn Noãn với giọng kiên định.

Ôn Thịnh Quân nhíu mày: "Không , chúng cân nhắc kỹ cho con , gả cho Tạ Vũ thì gần nhà, cũng ảnh hưởng đến công việc của con."

"Con gả cho Lâm Thiệu Đường, đến nơi khỉ ho cò gáy như hải đảo, thì tương lai gì chứ?"

Tiêu Thu Mai: "Ta tuyệt đối đồng ý. Ta vất vả nuôi mày khôn lớn, cho mày học đại học, nghiệp phân công việc , mày lấy chồng xa là lấy ? Đến lúc đó..."

Muốn uống một bát nước nhà nó cũng mà uống.

Nghĩ đến thôi thấy lỗ vốn, như kiểu nuôi công, nhưng bà .

Ôn Noãn chân thành khẩn cầu: "Dù con kết hôn ở xa, con vẫn sẽ , vẫn gửi tiền về hiếu thuận với cha , ?"

Mặc dù họ cha ruột của cô, nhưng công nuôi dưỡng, tròn đạo hiếu cũng là trách nhiệm của cô.

Tiêu Thu Mai vẫn chịu.

"Đường xa vạn dặm, đến lúc đó chẳng thế nào, liệu mày còn nhớ đến ?"

Ôn Noãn lập luận: "Bác Lâm vẫn đang việc ở Kinh Thị, con gả cho Lâm Thiệu Đường cũng tính là gả xa, rảnh rỗi cũng sẽ về thăm ."

Ôn Thịnh Quân: "Nhà họ Lâm như con nghĩ , tính khí Lâm Chí Thành , lão đến con gái nuôi và vợ còn thể tay độc ác, con gả qua đó, nếu chịu ấm ức, chúng chẳng giúp con chút nào."

Ôn Noãn: "Con gả cho Thiệu Đường là vì sống cùng cả đời, con sẽ cố gắng vun đắp cho cuộc hôn nhân của ."

Mặc dù thời gian tiếp xúc với bác Lâm hôm nay dài, nhưng con ông là hiểu lý lẽ.

Cũng tấm lòng từ ái của một cha.

"Cha , con chỉ thích Lâm Thiệu Đường thôi, nếu cha bắt con gả cho thích, con thà kết hôn, sống một còn hơn là hại hại ."

"Ngày xưa cha kết hôn cũng vì thích đúng ? Sống cùng thích sẽ như thế nào, cha nghĩ tới ?"

Vợ chồng Ôn Thịnh Quân vẫn hề lay chuyển.

"Tình cảm thể bồi đắp khi kết hôn."

Ôn Noãn: "Không , con chỉ thích Lâm Thiệu Đường, cách nào bồi đắp tình cảm với khác ."

Tình yêu vất vả lắm mới tranh thủ , cô từ bỏ.

Hai chị tiếp tục khuyên nhủ.

"Ôn Noãn, em cân nhắc kỹ sự vất vả khi lấy chồng xa , nhà họ Lâm chồng, em gả qua đó, sinh con đẻ cái đều dựa bản , khối khổ mà ăn."

"Đợi khi mang thai, ai chăm sóc, đến lúc đó kêu trời trời thấu, kêu đất đất chẳng , thì chỉ nước đó mà thôi."

Tiêu Thu Mai ghét bỏ cô: "Đừng mơ tưởng chị sẽ lặn lội tàu hỏa tới cái nơi xa xôi đó để chăm sóc cho , chị rảnh rỗi như ."

Ôn Noãn vốn cân nhắc đến những khó khăn thực tế , cô định sẽ bỏ tiền thuê giúp việc, nhưng khi trò chuyện cùng Khương Niệm, cô cảm thấy tự tin hơn hẳn.

Vả , những vốn dĩ cũng chẳng thương yêu gì cô, chẳng gì khiến cô lưu luyến. Cha quá nhiều con cái, đủ khả năng để dành cho cô nhiều sự quan tâm, thì cũng sẽ chẳng bao giờ .

"Cha, , Lâm Thiệu Đường xin nhà ở trong khu gia thuộc, ngay sát vách nhà em gái là Khương Niệm. Sau nếu con thực sự gặp khó khăn, gia đình em cũng thể giúp đỡ. Giáo sư Tống đang giúp em trông trẻ, Khương Niệm là bác sĩ, hơn nữa, Tuyết Phân cũng gả cho Cố Minh Lãng - một quân nhân ở đảo xa, con qua đó sẽ đến mức đơn độc nơi nương tựa."

Tiêu Thu Mai khẩy: "Giáo sư Tống là chồng , chồng , bà mà quản chuyện của ?"

"Còn cái cô Khương Niệm đó, nhà họ Lâm nuôi dạy ngày nào , nghĩ xem cô thể bao nhiêu tình cảm với cha và trai ? Huống hồ chỉ là chị dâu, xưa nay quan hệ cô dâu em chồng vốn khó hòa thuận, mong chờ cô chăm sóc á? Mơ !"

Ôn Noãn đáp: "Khương Niệm là , em nếu con gả qua đó, em sẽ coi con như . Mớ hải sản khô cũng là do em gửi cho con đấy."

"Khương Niệm đối xử với cha và trai chu đáo, Tuyết Phân cũng từng chị dâu của cô nhân phẩm cực ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-531-toi-chi-muon-ga-cho-nguoi-minh-yeu.html.]

Tiêu Thu Mai mỉa mai: "Ai mà chẳng màu mè? Người cũng tin, đúng là đồ đầu heo! Bảo lúc nào cũng tức c.h.ế.t!"

Ôn Kình Tùng lên tiếng: "Cha , hai cứ mặc kệ nó . Sau nếm đủ mùi khổ cực thì mới hối hận. Bây giờ hai càng ngăn cản, nó càng nhanh ch.óng gả cho xong."

Ôn Noãn trịnh trọng hứa: "Sau con gặp bất cứ khó khăn gì, tuyệt đối sẽ phiền liên lụy đến gia đình."

Ôn Thịnh Quân trầm ngâm một lát: "Đã đ.â.m đầu tường chịu đầu, thì tùy con . Ta thành trách nhiệm nuôi dưỡng con, vận mệnh và tiền đồ của con, con tự chịu trách nhiệm lấy."

Ôn Noãn nghẹn ngào.

"Con cảm ơn cha, cảm ơn ."

Tiêu Thu Mai : "Muội nhất quyết gả cho Lâm Thiệu Đường thì bắt nhà họ Lâm qua cầu hôn, để đích Lâm Chí Thành đến dạm ngõ. Ta thể nuôi phí công bao nhiêu năm trời như ."

Yêu cầu khiến Ôn Noãn cảm thấy buồn, nhưng cô chỉ thể chấp nhận thực tế .

Cô còn nợ họ ơn dưỡng d.ụ.c.

"Ngày mai Thiệu Đường sẽ qua thăm cha , nhưng bác Lâm bác chức vụ trong , chắc thời gian đến nhà chúng . Huống hồ, con chỉ gả cho con trai bác thôi, bác cũng chẳng nợ chúng cái gì cả."

Tiêu Thu Mai đập bàn giận dữ: "Ôn Noãn, còn gả qua đó mà bắt đầu hướng về đấy !"

"Sính lễ, tiệc cưới, thứ gì cũng thiếu! Đừng mất mặt nhà họ Ôn chúng !"

Ôn Lam nhạt: "Mẹ, yêu cầu của e là nhà họ Lâm đáp ứng nổi . Nhà họ nữ chủ nhân, mà hiểu chuyện tổ chức hôn sự cơ chứ."

Ôn Hà cũng mấy lạc quan: "Chúng quản nhà họ Lâm đòi sính lễ, sợ trù dập ? Nhỡ bác Lâm cho rằng chúng cố tình khó, gây khó dễ cho cha thì ?"

Tiêu Thu Mai tức điên: "Xưa nay kết thông gia thì nhà gái là bên , giờ thì , con bé cứ nhất quyết gả cho nhà họ Lâm, còn hạ cầu cạnh, thế là thế nào chứ?! Tức c.h.ế.t mất!"

Ôn Thịnh Quân : "Nếu Lâm Chí Thành đích tới dạm ngõ cho con trai ông , thì gả con gái. Ôn Noãn, đây là thể diện cuối cùng giành cho con đấy! Làm thì con buộc gả cho Tạ Vũ!"

Ông để lời đe dọa bỏ .

Những khác cũng giải tán mỗi một việc.

Ôn Noãn lặng lẽ lau nước mắt.

Có lẽ cha thực sự lo lắng cho rủi ro khi cô gả xa, nhưng cô chỉ một mái ấm của riêng , sống trọn đời bên cô yêu, một gia đình tràn ngập yêu thương.

Lâm Thiệu Đường đợi một lúc mà thấy Ôn Noãn gọi điện, đành tìm đến nhà Ôn Hồng Linh để hỏi điện thoại nhà họ Ôn.

Ôn Hồng Linh thái độ lạnh nhạt: "Thiệu Đường, gọi điện cũng vô ích thôi, cả sẽ để Ôn Noãn gả xa ."

Lâm Thiệu Đường đáp: "Cô Ôn Noãn, cô cũng gốc Bắc Kinh, giờ việc và sinh sống ở đây, tính thì cô cũng là rời bỏ quê hương lấy chồng xa đấy thôi?"

"Nếu cô mà cứ luyến tiếc nhà đẻ như , thì bây giờ, chẳng cô nên ly hôn về nông thôn sống cạnh cha , cả đời rời nửa bước ?"

Một câu khiến Ôn Hồng Linh nghẹn họng.

Cô ngập ngừng phản bác: " thì tính là lấy chồng xa, vì gia đình cả cũng ở đây."

"Có việc gì chúng còn thể giúp đỡ qua ."

"Ôn Noãn mà gả đảo, thì đến một cũng chẳng ."

Lâm Thiệu Đường kiên định: "Nếu Ôn Noãn kết hôn với cháu, thì cháu chính là của cô , tất cả của cháu cũng chính là của cô ."

"Chẳng lẽ cô kết hôn với chồng , của ông của cô ? Khi cô gặp khó khăn, gia đình ông giúp đỡ ?"

Ôn Hồng Linh đuối lý , đành điện thoại nhà họ Ôn cho .

Gà Mái Leo Núi

"Được , nếu thể thuyết phục cả và chị dâu gả Ôn Noãn cho , thì đó mới là bản lĩnh thực sự."

.

 

Loading...