Thập Niên 60: Loạn Thế Dắt Con Đi Tìm Cha Quân Nhân Nhận Thân - Chương 159: Làm món cá phi lê sốt cà chua.
Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:30:15
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mẹ, công việc của con gặp khó khăn gì cả, hôm nay con còn đến cục công an nhận bằng khen nữa đấy."
Chuyện giúp bắt gián điệp địch cho nhà cũng chẳng .
Tống Thanh Nhã thì hiếu kỳ vô cùng.
"Cục công an mà cũng phát bằng khen cho con? Con việc giúp đấy ?"
"Cũng gần như ." Khương Niệm úp mở, "Con lấy cho xem là ngay thôi."
Cô nhanh ch.óng nhà, lấy tấm bằng khen từ trong túi .
Tống Thanh Nhã xem xong nội dung tấm bằng, nụ môi giấu nổi, bà cảm thấy tự hào về cô.
"Niệm Niệm, con giỏi thật đấy, mà còn giúp công an bắt gián điệp."
"Trên con thương chứ?"
"Không ạ, thực con chỉ lấy xe đạp chặn đường trốn thoát của tên gián điệp, đó còn hai bác thợ sửa xe đạp giúp một tay bắt tên đó..."
Khương Niệm thuật ngắn gọn cảnh tượng bắt gián điệp hôm đó.
"Các con đều dũng cảm lắm, giỏi lắm!"
" gặp chuyện thế , nhất định chú ý an ."
Tống Thanh Nhã xong chuyện bắt đầu lo lắng cho an nguy của Khương Niệm.
"Mẹ yên tâm, con sẽ bảo vệ bản mà."
Khương Niệm còn lấy một phong bì đỏ hai mươi tệ.
"Đây là tiền thưởng, những hai mươi tệ đấy ạ."
"Gửi , cảm ơn giúp con trông cháu."
Mẹ chồng nhận là chuyện của bà, còn là con dâu, đến lúc cần bày tỏ tấm lòng thì keo kiệt.
Tống Thanh Nhã vội đẩy : "Đứa ngốc , đây là tiền thưởng con mạo hiểm mới , thể lấy? Con cứ giữ lấy, dùng thì cất kỷ niệm. Còn tấm bằng khen nữa, đợi Hoắc Kiêu về thì đưa nó xem, cho nó tự hào về vợ nó."
"Mẹ thiếu tiền, mỗi tháng lương hưu hơn trăm tệ cơ mà."
"Vâng, con cất ạ."
Khương Niệm cất tiền và bằng khen , tâm niệm động, cô đặt trong ngăn kéo mà Hoắc Kiêu để di thư.
Chắc chắn lúc về sẽ thấy.
Đến lúc đó mà còn nghi ngờ là gián điệp, sẽ đá bay !
Tống Thanh Nhã thấy đến giờ đón cháu tan học, liền chỉnh trang đầu tóc quần áo chuẩn ngoài.
Dù chỉ là đón cháu ở nhà trẻ, bà cũng là bà nhất.
"Niệm Niệm, đón Tranh Tranh, Sở Sở về đây, con cứ nghỉ ngơi , đợi về nấu cơm tối cho."
"Mẹ, đón cháu , để con nấu cơm cho ạ."
Mẹ chồng nấu ăn nhạt nhẽo quá, Khương Niệm định thêm món cho bọn trẻ.
Sau khi chồng rời , cô liền bếp trổ tài.
Trước hết là cắm cơm.
Còn về thức ăn, cứ một món mặn hai món rau.
Xào một đĩa rau cải nhỏ, một đĩa khoai tây sợi.
Món mặn thì cá phi lê sốt cà chua, bọn nhỏ chắc chắn sẽ thích ăn.
Cô chọn một con cá trắm cỏ từ trong gian, đặt lên thớt thuần thục cạo vảy, sạch bụng cá, lọc xương, thái lát. Trong bếp của gian đủ các loại dụng cụ, mười mấy phút cô thái xong cá, dụng cụ cũng cất gian.
Cá phi lê đem ướp với hành, gừng, tiêu bột, đó cho thêm một lòng trắng trứng và chút bột năng trộn đều, như thịt cá khi nấu chín sẽ giữ độ tươi mềm.
Trong thời gian đó, cô chần hai quả cà chua qua nước sôi mấy phút, bóc vỏ, thái hạt lựu.
Sau đó rửa sạch chảo, cho dầu xào cà chua, để hương vị thơm hơn, bắt buộc thêm gia vị. Trong gian bột ngũ vị, Khương Niệm thêm chút bột thơm đảo đều, chẳng mấy chốc dậy mùi thơm lừng.
Đợi cà chua xào thành sốt, thêm nước đun sôi, tiếp đó cho cá phi lê . Nhìn những lát cá cuộn trong nồi, Khương Niệm thấy tự hào, đảm bảo ba bảo bối nhỏ sẽ ăn ngon miệng lắm đây.
Tống Thanh Nhã dẫn cháu về, sân ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức.
"Cơm canh con nấu đúng là ngon hơn bà nấu, ngửi thôi thấy thơm ."
Ba đứa nhỏ thậm chí còn kịp bỏ cặp sách chạy vọt nhà bếp.
Khương Niệm thấy thời gian gần đến, liền kịp thời hỏi bà: "Mẹ, khát nước ?"
Tống Thanh Nhã cảm thấy cô con dâu thật quá hiểu ý , mỉm đáp: "Con cho uống thêm một bát dưỡng sinh đó ."
"Vâng ạ!"
Khương Niệm bước nhanh bếp, chẳng mấy chốc bưng một bát dưỡng sinh.
Tống Thanh Nhã uống xong càng thấy buồn ngủ, liền ban lệnh giải tán cho ba đứa trẻ.
"Các con xong cứ để kiểm tra, ngày mai bà sẽ kiểm tra một lượt nữa."
Ba đứa trẻ ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ, bà nội, bà ngủ ."
Tống Thanh Nhã hài lòng gật đầu, trở về phòng ngủ, đặt lưng xuống là chìm giấc ngủ ngay.
Nghe tiếng tắt đèn, Sở Sở khẽ hỏi: "Mẹ ơi, bà nội ngủ , chúng con thể về phòng ạ?"
"Đợi lát nữa, để kiểm tra bài tập cho các con ."
Sở Sở ỉu xìu cúi cái đầu nhỏ, : "Mẹ ơi, con mấy bài tính ạ."
"Không , lát nữa dạy con."
Khương Niệm xem bài tập của Lưu Hạo .
Ba mươi bài toán, đều đúng cả.
Gà Mái Leo Núi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-159-lam-mon-ca-phi-le-sot-ca-chua.html.]
Quả nhiên trí thông minh của thằng bé vấn đề gì.
Khương Niệm thưởng cho thằng bé một nụ hôn lên gương mặt nhỏ nhắn.
"Bé cưng của đúng hết , giỏi lắm, con nghỉ ngơi ."
Lưu Hạo ngại ngùng mỉm gật đầu, tụt khỏi ghế về phía phòng ngủ.
Lần đầu tiên thằng bé trải nghiệm niềm vui khi bài tập xong mà khen ngợi, khen thưởng.
Nó chui chăn khúc khích hồi lâu.
Khương Niệm tiếp tục kiểm tra bài của Tranh Tranh, ba mươi bài cũng xong hết.
Tuy nhiên, sai mất năm câu.
Khương Niệm chỉ sai, dùng que diêm để giảng giải cách tính cho thằng bé mặt.
"Như thế , con hiểu ?"
Tranh Tranh gật đầu: "Con hiểu ạ."
Thằng bé lập tức tự giác cầm cục tẩy xóa đáp án, điền con đúng.
"Giỏi lắm, con cũng ngủ ."
"Muội cố lên nhé." Trước khi xuống bàn, Tranh Tranh còn quên cổ vũ Sở Sở.
Sở Sở bỗng chốc cảm thấy thật ngốc.
Hai vị trưởng đều giỏi hơn .
"Mẹ ơi, con thông minh bằng các ."
Sắp đến nơi .
"Không , bé cưng chỉ là hiểu cách tính thôi, đợi đến khi con thông suốt , chẳng mấy chốc cũng tính thôi."
Khương Niệm ôm Sở Sở lòng, kiên nhẫn tỉ mỉ dạy con bài.
Dạy xong một bài liền hỏi con.
"Con hiểu ?"
Sở Sở lắc đầu.
Khương Niệm bèn khẽ cho con đáp án.
Những đứa trẻ chậm hiểu, kiên nhẫn đợi hoa nở.
Sở Sở mở to mắt: Thế cũng ạ?
Khương Niệm thúc giục: "Viết nhanh lên, đến giờ ngủ ."
Sở Sở lập tức gật đầu.
Cầm b.út chì ghi đáp án bài tập.
Làm bài xong, Khương Niệm bế con về phòng ngủ.
Đến giường nhắc chuyện bài tập nữa, cô nắn lưng cho cả ba đứa, hát bài hát ru.
Mối quan hệ con , nhất định để trẻ cảm nhận che chở và yêu thương vô điều kiện.
Sáng hôm Khương Niệm dậy từ sớm, quyết định dạy chồng nấu bữa sáng.
Bậc tri thức cao cấp dù học vấn cao đến cũng lĩnh vực giỏi, để bà trải nghiệm cảm giác thất bại, mới thể khoan dung hơn trong việc giáo d.ụ.c con cái.
Khương Niệm vệ sinh cá nhân xong đợi một lát thì Tống Thanh Nhã cũng dậy.
Tinh thần sảng khoái, sắc mặt hồng hào, trông vẻ tâm trạng .
"Mẹ, con chào buổi sáng."
"Niệm Niệm chào con, hôm nay con ăn sáng ở nhà ? Có cần nhà ăn mua cơm ?"
Khương Niệm xem đồng hồ: "Vẫn còn sớm, để con dạy nấu món bánh canh khoai môn (còn gọi là Qua Biên Hồ) nhé."
Tống Thanh Nhã mấy ngày ăn món đó, vẫn còn đang thèm thuồng.
"Được thôi."
Mời quân rọ, Khương Niệm lừa bà bếp.
"Mẹ, chuẩn rau phụ , nấm hương thái sợi, cải thìa thái vát..."
Dưới sự chỉ huy của Khương Niệm, Tống Thanh Nhã lóng ngóng thái rau.
Đến lúc đổ bột gạo nồi, bà càng thấy hậu đậu, đổ mà cứ vón cục đều chút nào.
Khương Niệm hề phê bình bà, mà tiếp tục chỉ đạo các bước tiếp theo.
Tống Thanh Nhã đành c.ắ.n răng tiếp tục nấu ăn.
Một tiếng , cuối cùng cũng miễn cưỡng nấu xong bát canh.
Khương Niệm khen ngợi: "Mẹ giỏi quá, một là ngay."
Tống Thanh Nhã bát bột gạo lộn xộn nấu, khác xa với bát của Khương Niệm, hổ : "Mẹ đúng cách ."
"Không , nấu ăn cũng như học tập , tuần tự từng bước, thể đốt cháy giai đoạn . Tối qua con quan sát việc học của ba đứa trẻ, đúc kết một kinh nghiệm, ba đứa ngộ tính khác , nhất là dạy dỗ tùy theo năng lực, thể ép chúng bài quá khó ngay ..." Khương Niệm mượn chuyện nấu ăn, chậm rãi bày tỏ quan niệm nuôi dạy con cái của .
Tống Thanh Nhã nghĩ thầm: Con dâu đang bóng gió đây mà.
Khả năng ăn , chẳng giống trình độ của chỉ nghiệp cấp ba chút nào.
Nghe xong, bà thể đồng tình với quan điểm của cô.
"Con đúng, sẽ dạy dỗ chúng tùy theo năng lực, cũng sẽ nghiêm khắc quá mức nữa."
Khương Niệm: Trí đấu chồng trận đầu, thắng!