Sáng sớm hôm , Khương Niệm dậy sớm, ăn sáng vội vã lên đường.
Hôm nay là ngày quan trọng của nàng, phòng thi.
Tuy vị trí ngôi trường đó, đó từng đến xem, nhưng hôm nay mới phòng thi, sớm mới đảm bảo việc thuận lợi.
Tránh việc đường gặp sự cố lỡ thời gian thi, hoặc xảy sự cố ngoài ý như nhầm phòng thi.
Khi nàng đạp xe đến trường, gặp vài giáo viên đang đạp xe .
Họ đều tưởng Khương Niệm là giáo viên mới đến.
Thấy nàng xinh , ít giáo viên độc nhiệt tình tiến lên bắt chuyện.
"Đồng chí, cô là mới phân đến trường chúng đúng ?"
" là chủ nhiệm lớp Sơ trung 2-1, tên Lưu Kỳ."
" là giáo viên Toán lớp Sơ trung 3-1, tên Cao Phàm."
"......"
Khương Niệm thầm nghĩ: Mấy giáo viên mà là học trò của họ, thì sẽ ngượng ngùng đến mức nào đây.
May mà cần đến lớp cả ngày.
Chắc cũng gặp họ nhiều.
" giáo viên ở đây, đến tìm Hiệu trưởng Trần, ông đến văn phòng ạ?"
"Thế là con cái của cô đang học ở đây ?" Vị giáo viên nam độc nhiệt tình vẫn ngừng truy hỏi.
"Học năm thứ mấy? Lớp nào?"
Khương Niệm đáp , vì học sinh chính là bản nàng.
" việc khác cần tìm Hiệu trưởng Trần."
Nàng nhờ Trần Lượng sắp xếp để tham gia kỳ thi , mấy giáo viên chuyện , nên tạm thời thể tiết lộ mục đích đến đây.
"Hiệu trưởng Trần giờ vẫn tới, để đưa cô đến văn phòng ông ."
Ngay lập tức nhiệt tình dẫn đường.
Như cũng , Khương Niệm đỡ bảo vệ tra hỏi danh tính, thuận lợi trường, khi để xe ở nhà để xe thì cùng mấy vị giáo viên đến phòng giáo vụ.
Văn phòng hiệu trưởng vẫn còn đóng cửa.
Quả nhiên vẫn đến.
Sếp lớn thời nào cũng , chẳng cần đúng giờ.
Các giáo viên nhiệt tình mời Khương Niệm đợi hiệu trưởng trong văn phòng giáo vụ, còn rót nước mời nàng.
Khương Niệm đầu cảm giác như bàn chông, lát nữa nếu những giáo viên giám thị, thì cảm giác đó sẽ nhỉ?
Gà Mái Leo Núi
Học sinh lớn tuổi thế , chắc đầu họ mới thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-153-bi-nham-la-giao-vien.html.]
Thôi bỏ , sĩ diện là cái gì cơ chứ, chẳng quan trọng.
Nàng thỉnh thoảng liếc đồng hồ để xua tan sự ngượng ngùng trong lòng.
Lúc , mấy giáo viên độc hỏi chuyện khác, đại loại là hỏi nàng nghề gì.
Khương Niệm khác là một bác sĩ còn bằng sơ trung.
Liền đáp thẳng: " kết hôn , hai con đều học mẫu giáo ."
Lời thốt , sự nhiệt tình gương mặt lập tức tan biến, họ lặng lẽ trở về chỗ của .
Để xua tan bầu khí ngượng ngùng lúc nãy, họ bắt đầu bàn chuyện thi cử hôm nay.
Cùng những chủ đề về đám trẻ nghịch ngợm gây chuyện, dạy mãi .
Khương Niệm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn, bèn rời văn phòng, hành lang hóng mát.
Nhìn ít học sinh hăng hái đến trường, nàng hồi tưởng thời niên thiếu của để g.i.ế.c thời gian.
May , khi đợi hơn mười phút, em trai của Trần Lượng là Trần Viễn cuối cùng cũng đến việc.
Ông bước với dáng vẻ điềm tĩnh, tiên tuần một vòng văn phòng giáo vụ.
Có một giáo viên trung niên nhắc Khương Niệm: "Đồng chí Khương, đó chính là Hiệu trưởng Trần của chúng ."
"Hiệu trưởng Trần, đồng chí Khương đây tìm ông."
Khương Niệm ngờ hiệu trưởng Trần và Trần Lượng cách đến mười mấy tuổi, hèn gì lúc đầu nàng nhận .
Nàng bình tĩnh tiến lên tự giới thiệu: "Hiệu trưởng Trần, chào ông, là Khương Niệm."
"Ồ, cô chính là đồng chí Khương... ngưỡng mộ lâu." Gương mặt nghiêm nghị của Trần Viễn lập tức nở nụ .
Ông suýt nữa gọi Khương Niệm là bác sĩ Khương, nhưng kịp thời kìm , đổi giọng gọi nàng là đồng chí.
"Cái đó... vì tình hình của cô đặc biệt, nên cô thi tại phòng giáo vụ nhé."
Vì tình hình của Khương Niệm đặc biệt, ông thể trực tiếp đưa nàng phòng thi cùng đám học sinh sơ trung năm nhất, để tránh gây đàm tiếu.
Ông dẫn Khương Niệm đến văn phòng giáo vụ và công khai tuyên bố.
"Hôm nay trường chúng đến một thí sinh đặc biệt. Dù cô đây học sơ trung, nhưng tự cường ngừng, tự học tại nhà. Nay đến trường chúng đào tạo chuyên sâu. Để đảm bảo công bằng, cô sẽ bài kiểm tra trình độ sơ trung năm nhất tại đây. Các giáo viên nhiệm vụ coi thi thì cứ ở đây giám sát."
"Nếu bài thi của cô đạt yêu cầu, chúng sẽ cấp học tịch cho cô , các vị ý kiến gì ?"
Lời uy nghiêm của Trần Viễn dứt, kinh ngạc đến mức ngẩn .
Không ngờ học sinh lớn tuổi thế !
Tuy nhiên, khi kinh ngạc, đều ý kiến.
Không ít lúc nãy bắt chuyện với Khương Niệm, giờ nàng thậm chí học sơ trung, ai nấy đều thấy tiếc cho nàng.
Một xinh nhường mà học vấn.
.