Khương Niệm đạp xe như bay, đến trạm y tế đúng bảy giờ hai mươi tám phút.
Thật hú hồn, muộn!
"Chào buổi sáng!"
Khương Niệm bước nhanh phòng khám, thấy các đồng nghiệp đang tán gẫu liền sảng khoái lên tiếng chào hỏi.
Mọi liền cho cô chuyện nãy đang bàn tán: "Bác sĩ Khương, vài ngày nữa sẽ bão, tất cả chúng đều đến Bệnh viện Nhân dân để hỗ trợ."
"Tuy tiền thêm giờ, nhưng ít nhất ba năm ngày về nhà ."
"Cô sắp xếp việc nhà sớm đấy."
Nhà của họ đều ở gần đây, chỉ Khương Niệm là ở xa nên đều lo lắng cho cô.
"A, bên đó thiếu bác sĩ ?" Khương Niệm khoác áo blouse trắng , tâm trạng vui vẻ lập tức biến mất.
Làm thêm ngày đêm, nghĩ thôi thấy sợ.
Hơn nữa hỗ trợ cũng , chỉ là tới Bệnh viện Nhân dân.
Không đụng mặt Hướng Phi nữa.
Còn cả Tạ Lan Lan nữa, thứ yêu tinh chỗ dựa, cô nhảy nhót mặt là thấy ngứa mắt.
bệnh viện đó và trạm y tế của họ là đơn vị cấp cấp .
Không lẽ xong.
Trần Lượng : "Bình thường họ thiếu bác sĩ, nhưng trong thời gian bão lẽ sẽ ít quần chúng thương, chúng ở đó hỗ trợ."
Khương Niệm liền hỏi: "Trong thời gian bão, tiền thêm giờ một ngày là bao nhiêu?"
Bàn chuyện tiền bạc tuy vẻ thực dụng, nhưng thiết thực.
Diêu Quyên : "Một ngày hai hào đấy."
Đối với cô , hai hào một ngày cũng là ít.
Khương Niệm: Chà, ở thời đại trâu ngựa thật t.h.ả.m, một ngày chỉ kiếm một hai đồng.
Triệu Đăng thấy Khương Niệm chút phiền muộn, nhắc nhở: "Bác sĩ Khương, nếu nhà cô bỏ , thể xin sở trưởng xem thể nghỉ phép , dựa việc ông coi trọng cô, thể đặc cách cho cô."
Khương Niệm nghĩ thôi bỏ .
Biết mặt lòng, lỡ nắm thóp cô giở trò đặc quyền thì phiền phức lắm.
Xui xẻo còn liên lụy tới sở trưởng Diệp.
"Đi thêm , chồng tới giúp trông trẻ ."
Diêu Quyên tiếp tục hóng hớt: "Đi Bệnh viện Nhân dân thêm chỉ tiền thêm giờ mà còn ăn ở nhà ăn của họ, thấy khá ."
"Bạn ở cục lương thực với rằng hiện tại dự trữ thịt lợn cả nước đều giảm ít, liên tục điều vùng tai họa để phân bổ lương thực và thịt dự trữ, lẽ phiếu thịt mỗi tháng của chúng cũng giảm, ăn một bữa ngon là quý bữa đó."
Cô xong, Trần Lượng và Triệu Đăng bắt đầu bàn tán về chuyện mất mùa đói kém.
Còn hỏi Khương Niệm: "Bác sĩ Khương, phương Bắc các cô thực sự đang đói kém nghiêm trọng ."
" là khá nghiêm trọng."
Khương Niệm nhớ cuộc sống ở thôn Hướng Dương đây, vẫn còn thấy sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-150-chuyen-gia-ve-cac-benh-nan-y.html.]
Nếu gian nông trại, cô và hai đứa nhỏ những thoát , mà còn c.h.ế.t đói.
"Lúc rời , nhiều đều đang ăn cháo rau dại,"
Trần Lượng thấy may mắn cho cô: "Cũng may chồng cô lính ở phương Nam, cô còn thể tới chỗ chúng theo quân, cô yên tâm , chỗ chúng tuyệt đối sẽ nạn đói ."
"Một năm bảy tám trận bão, căn bản thiếu nước mưa."
Triệu Đăng : "Nếu lương thực mất mùa, cùng lắm thì còn thể ăn trái cây lót ."
Gà Mái Leo Núi
Diêu Quyên: " mà hỗ trợ lương thực ngoài chứ, vài gia đình phương xa đến nương nhờ , ở trong nhà, một bữa thể ăn hết mấy bát cơm."
Nghe , Triệu Đăng và Trần Lượng thấy may mắn vì ở tỉnh ngoài.
"Lương thực của cư dân thành phố chúng đều định mức, hỗ trợ cho thì nhà treo niêu mất."
Diêu Quyên: "Chẳng , bây giờ đang lo sốt vó đây, chồng một cô gả phương Bắc, thật lo bà dắt díu cả nhà đến nương nhờ."
Khương Niệm: Cũng may cắt đứt quan hệ với nhà họ Khương Lai Phúc, bản cũng gánh nặng gì.
Ôn cố tri tân, cứ tận tâm phục vụ nhân dân thôi, ngày bão thì , ở trong nhà chẳng gió thổi bay.
Mọi trò chuyện vài phút thì bệnh nhân tới khám.
Lướt mắt qua các bác sĩ đang khám, tất cả đều xếp hàng về phía Trần Lượng.
Bác sĩ Trung y già, đáng tin cậy nhất.
Khương Niệm nhàn rỗi.
Không ngờ một lát sở trưởng Diệp tới.
Thấy Trần Lượng bận túi bụi, còn nhân tài cấp chuyên gia như Khương Niệm rảnh rỗi lãng phí, liền tìm một tờ giấy, loẹt quẹt lên sáu chữ lớn.
[Chuyên gia về các bệnh nan y]
Trịnh trọng đặt lên bàn khám bệnh của Khương Niệm, đặt song song với bảng tên [Bác sĩ chỉnh hình].
Khương Niệm: Thật là cao cho quá.
tấm biển đặt một lúc cũng bệnh nhân nào tới tìm cô khám, vẫn là do thấy cô còn quá trẻ, là bác sĩ nữ. Không tin tưởng y thuật của cô,
Trần Lượng gặp một ca bệnh phụ khoa nan y, vội vàng giới thiệu cho Khương Niệm.
[Bệnh của cô hãy tìm bác sĩ Khương bên cạnh mà khám, cô giỏi khám loại bệnh .]
Thế là, nữ bệnh nhân mặt đỏ gay, phù nề nửa tin nửa ngờ tìm Khương Niệm.
[Bác sĩ, bệnh của , cô xem ?]
Khương Niệm sắc mặt cô liền đây là một ca nặng.
Ở thời đại , bệnh nhân loại nhiều lắm.
"Xem , cô xuống ."
Bệnh nhân liền xuống, đưa tay qua cho Khương Niệm bắt mạch.
"Dạo tiểu ít, tiểu buốt, sỏi thận ?"