Thập Niên 60: Loạn Thế Dắt Con Đi Tìm Cha Quân Nhân Nhận Thân - Chương 146: Chị dâu, chị có đồ gì cần gửi cho Hoắc đoàn không? Hoặc nhắn gửi gì cũng được ạ.

Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:29:59
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Minh Lãng ăn cơm xong, hỏi gia đình họ Hoắc đồ gì cần gửi cho Hoắc Kiêu , tối nay đến căn cứ huấn luyện, tiện thể mang qua đó.

Hoắc Vân Tiên chỉ nhắn một câu: "Bảo nó yên tâm huấn luyện, đừng lo lắng việc nhà. Có vợ như , con cái cũng ngoan ngoãn, bận tâm cả."

Tống Thanh Nhã lập tức lấy một bọc đồ cho Cố Minh Lãng.

"U chuẩn cho Hoắc Kiêu mấy bộ quần áo giữ ấm, dù giờ đang là mùa hè nhưng sợ chênh lệch nhiệt độ về đêm lớn, thể dùng áo bông chăn đắp luôn."

Tình mẫu t.ử của đúng là cực kỳ thiết thực.

Còn em gái là Hoắc Tuyết Phân thì cầm một túi kẹo sữa Đại Bạch Thỏ đưa cho Cố Minh Lãng.

"Để cả con bổ sung thể lực ạ."

Sự quan tâm của cô em gái chút chiếu lệ.

Túi kẹo vốn là cô mua tặng cháu trai cháu gái, bóc vỏ .

Cố Minh Lãng mỉm , bỏ bọc đồ.

Tranh Tranh và Sở Sở lên tiếng: "Chú Cố ơi, chúng con cũng gửi đồ cho cha, chú giúp chúng con mang ạ?"

Lời thốt , lớn đều ngạc nhiên.

Lũ trẻ còn nhỏ thế thương cha .

Cố Minh Lãng lúc thật ngưỡng mộ Hoắc Kiêu vì lũ trẻ: "Được, các cháu cứ mang những thứ gửi cho cha đưa cho chú."

Hai đứa nhỏ nhanh nhẹn chạy về phòng, lục trong cặp sách những bức tranh và chữ chúng tự , cùng với mấy món ăn vặt ôm ngoài.

"Chú Cố, những thứ chú ơn mang giúp cho cha chúng con nhé, nhất định đưa cho cha đấy ạ."

Tống Thanh Nhã tò mò hỏi: "Các con gửi gì cho cha thế?"

Sở Sở đáp: "Tranh vẽ với đồ ăn ngon ạ."

Hoắc Vân Tiên tò mò cầm vài bức tranh lên xem.

"Ồ, cháu trai cháu gái ông vẽ tranh kìa!"

Giọng điệu tràn đầy vẻ tự hào.

Ông tươi rói.

Đa những bức tranh đều vẽ cảnh một nhà bốn đang nắm tay .

Hình trong tranh nguệch ngoạc, bên cạnh còn cả mấy chữ cũng xiêu vẹo kém.

Đó là tên của một nhà bốn .

Hoắc Kiêu, Khương Niệm, Tranh Tranh, Sở Sở.

"Các con nhiều chữ thế ư?"

Sở Sở tự hào : "Là cha dạy đấy ạ."

Tống Thanh Nhã cũng đỗi tự hào, bà sang bảo chồng: " bảo cháu trai cháu gái nhà thông minh từ sớm mà ông cứ tin."

Hoắc Vân Tiên đáp: "Phải đó, thông minh hơn hồi nhỏ nhiều, cũng thông minh hơn cả cha chúng nó lúc bằng tuổi nữa."

Ngay cả Hoắc Tuyết Phân cũng thấy ngạc nhiên, ngờ hai đứa nhóc bốn tuổi thể cả bốn cái tên phức tạp như .

Cháu trai cháu gái ưu tú thế , quan tâm chúng nhiều hơn mới .

Biết mai chúng chính là trụ cột của nhà họ Hoắc.

Cố Minh Lãng đặc biệt hỏi Khương Niệm một câu.

"Chị dâu, chị đồ gì cần gửi cho Hoắc đoàn trưởng ? Hoặc nhắn gửi đôi lời cũng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-146-chi-dau-chi-co-do-gi-can-gui-cho-hoac-doan-khong-hoac-nhan-gui-gi-cung-duoc-a.html.]

Khương Niệm thầm nghĩ: Người đàn ông đó, thì cần gì chứ?

Trước mặt bố chồng, cô cũng tiện chỉ nhắn mỗi một câu.

"Đợi một lát, đóng gói." Khương Niệm lập tức về phòng lấy đồ.

Khương Niệm cẩn thận suy nghĩ xem Hoắc Kiêu thể cần gì, đó lấy từ trong gian vài khoanh nhang muỗi, mùa hè ở ngoài trời chắc chắn sẽ dùng đến, muỗi ở đó ít .

Huấn luyện ở ngoài trời thể sẽ thương.

Khương Niệm lấy thêm một lọ t.h.u.ố.c bột cầm m.á.u bằng thảo d.ư.ợ.c do chính điều chế từ gian , dùng b.út máy ghi rõ công dụng và cách dùng lên giấy dán bên ngoài lọ.

Mang thêm chút đồ ăn cho nữa, Khương Niệm gói mấy quả táo, dùng quần áo cũ của bọn trẻ bọc kỹ vài lớp để tránh dập.

Cảm thấy vẫn còn thiếu chút gì đó.

cho thêm ít bánh ngọt và hai hộp thịt đóng hộp .

Chừng chắc đủ cho ăn vài ngày .

Gà Mái Leo Núi

Đóng gói xong xuôi, cô cho hết cái khăn gói.

Khi cô mang , thấy là một gói đồ lớn.

Tống Thanh Nhã bảo Hoắc Vân Tiên: "Xem Niệm Niệm quan tâm Hoắc Kiêu kìa, đúng là vợ chồng tự tìm đến khác, tình cảm mặn nồng thật."

Tình yêu lãng mạn, thật bao!

Hoắc Vân Tiên gật đầu tán thưởng.

Hoắc Tuyết Phân thầm nghĩ: May mà chia rẽ đôi uyên ương .

Khương Niệm giả vờ thẹn thùng một chút, trong lòng tự nhủ: Mình và Hoắc Kiêu còn từng yêu đương bao giờ .

Cố Minh Lãng thì nghĩ: Tuy khởi đầu của họ là sự kết hợp nền tảng tình cảm, nhưng cũng ngăn việc nảy sinh tình cảm sâu đậm khi con.

Cưới yêu , cũng khá .

Cố Minh Lãng đến căn cứ huấn luyện là mười một giờ đêm.

Hoắc Kiêu vẫn nghỉ ngơi, đang ở trong lều xem tình hình quân sự, gần đây thỉnh thoảng tàu nước ngoài qua vùng biển của họ, đôi khi còn hành vi khiêu khích.

Họ thực hiện huấn luyện ở đây, cũng là để sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Nếu trục xuất thành, chỉ còn cách khai hỏa.

Cố Minh Lãng thẳng đến chỗ , ngoài lều báo cáo: "Báo cáo đoàn trưởng, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn một Cố Minh Lãng tới hội quân!"

"Vào !" Giọng Hoắc Kiêu mệt mỏi vang lên từ bên trong.

Cố Minh Lãng bước sải dài trong, thấy đang ở một , liền trút chiếc ba lô lưng xuống.

"Đoàn trưởng, mang tình yêu của nhà đến cho đây."

Hoắc Kiêu , khuôn mặt cứng rắn lập tức dịu vài phần.

"Mang theo gì thế?"

"Nhiều lắm, chắc bố và em gái đều tới thăm , họ thích cặp long phượng t.h.a.i của lắm đấy..."

Cố Minh Lãng lôi đồ .

Thứ đầu tiên Hoắc Kiêu thấy là một cái khăn gói lớn, nhận ngay, chính là cái khăn gói rách nát mà Khương Niệm mang theo khi theo quân đội.

Cầm tay thấy nặng trĩu, trong lòng trào dâng sự dịu dàng.

Tuy nhiên, nỡ mở ngay, đặt sang một bên hỏi Cố Minh Lãng: "Việc bảo điều tra thực tế, kết quả thế nào ?"

 

 

Loading...