Tống Thanh Nhã đợi Chu Huệ Lan khỏi mới dặn dò Khương Niệm: "Cái cô Chu , giống đồng chí , con đừng nên giao du sâu với cô ."
Xem con mắt của chồng cũng thuộc hàng đỉnh.
Khương Niệm : "Mẹ, con với cô cũng lắm, lời còn chẳng mấy câu, chắc cô với ba tới nên mới sang thăm dò lấy lòng đó thôi."
Tống Thanh Nhã: "Quả nhiên là , chẳng quan tâm tới cô nữa, là hạng hám lợi."
Nghĩ tới điều gì đó, bà tháo chiếc đồng hồ tay xuống đưa cho Khương Niệm.
"Con đồng hồ , cái của con cứ đeo tạm , tới về Kinh thành, dẫn con mua cái mới."
Hiện giờ trong tay bà cũng phiếu công nghiệp đặc định để mua đồng hồ, đành đưa cái của cho Khương Niệm đeo .
Trong lòng bà mắng Hoắc Kiêu bao nhiêu , cưới vợ về mà chẳng mua cho cái đồng hồ.
Không là do keo kiệt đầu óc vấn đề nữa.
Bà vẫn là phiếu mua máy khâu với xe đạp của Hoắc Kiêu đều là mượn khác.
"Đây là đồng hồ hiệu Mai Hoa nhập khẩu, tuy đeo vài năm nhưng vẫn còn mới bảy phần, con chê chứ?"
Khương Niệm nghĩ thầm: Đồng hồ hiệu trong gian tiện lấy đeo, chồng chủ động tặng thì cứ nhận.
"Con cảm ơn , con thích ạ."
Đeo lên tay, trông cô thêm vài phần khí chất tri thức của thời đại .
Tống Thanh Nhã vẫn hài lòng.
"Đi xem chỗ quần áo mới mang tới cho con đây, dáng con mặc mấy bộ chắc chắn in, đảm bảo ."
Gà Mái Leo Núi
Khương Niệm theo bà phòng ngủ, ba đứa nhỏ vẫn đang ngủ.
Dù thời gian vẫn còn sớm, đợi lát nữa hẵng gọi bọn nhỏ dậy.
Tống Thanh Nhã mở tủ quần áo : "Con xem , là hàng bộ cả đấy, ưng ?"
Khương Niệm mắt sáng rực: Tận tám bộ quần áo mới, váy thôi chiếm mất năm cái.
Màu sắc rực rỡ, kiểu dáng hiện đại.
"Thật sự , con cảm ơn ."
"Cảm ơn gì chứ, là sẽ cưng chiều con như con gái ruột, cái gì, con cũng sẽ cái đó."
Khương Niệm: Phụ nữ khi hào phóng lên thì chẳng cần đến đàn ông nữa.
Cô còn đạp xe , chỉ thể chọn một bộ áo sơ mi quần dài.
"Mẹ, hôm nay con mặc bộ nhé."
"Được, mau đồ ."
Khương Niệm phòng tắm quần áo xong bước , Tống Thanh Nhã liên tục khen: "Đẹp quá, trẻ tuổi thì mặc những màu sắc tươi tắn thế ."
Bà thầm nghĩ Hoắc Kiêu vẫn mắt , cưới cô vợ xinh xắn linh hoạt thế .
Dáng tuy thanh mảnh, nhưng da trắng mặt , mặc đồ gì cũng hợp.
Khương Niệm nhà lấy gương soi, quần áo mới quả thực cô trông kiều diễm hơn hẳn.
Người nhờ lụa, lúa nhờ phân, câu từ xưa đến nay bao giờ sai.
Khương Niệm cẩn thận chải chuốt mái tóc một nữa.
"Mẹ ơi, hôm nay quá ạ."
Tam Oa tỉnh dậy, thấy xinh liền tiếc lời khen ngợi.
Tất nhiên, thằng bé thấy từ tận đáy lòng là .
Khương Niệm : "Quần áo mới bà nội tặng đấy."
Tranh Tranh: "Bà nội cũng tặng chúng con quần áo mới ."
Thằng bé lập tức chạy đến bên tay nải, lục tìm bộ đồ mới của .
"Mẹ xem , quần áo ông bà nội tặng con đấy!"
Tống Thanh Nhã vô cùng vui mừng khi thấy những món quà con dâu và các cháu hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-loan-the-dat-con-di-tim-cha-quan-nhan-nhan-than/chuong-137-me-chong-tang-dong-ho-tang-quan-ao.html.]
"Để bà nội mặc giúp các cháu nhé."
"Không cần bà, chúng con tự mặc ạ."
Tranh Tranh và Sở Sở tự chọn quần áo, nhanh thoăn thoắt đồ.
Lưu Hạo lặng lẽ theo, bé vẫn tự mặc quần áo.
Hơn nữa, cũng chẳng quần áo mới.
Khương Niệm bèn tìm trong tay nải Lâm Ngọc Trân mang tới một bộ quần áo đưa cho .
"Hạo Hạo, con cũng quần áo , con cũng tự mặc đúng nào?"
Lưu Hạo do dự một lát gật đầu.
Cậu bé đón lấy quần áo, tập tễnh tự .
Thế nhưng, đôi tay vụng về cho thấy rõ ràng là chẳng mặc thế nào.
Sở Sở nhiệt tình chạy giúp .
"Anh Hạo Hạo ơi, đây là mặt , túi quần ở phía ạ, cuộn gấu quần lên là xỏ chân thôi."
Dưới sự hướng dẫn kiên nhẫn của Sở Sở, Lưu Hạo quần áo thành công.
Khương Niệm bế lên thưởng cho một cái hôn: "Bé cưng ngoan quá, giỏi lắm!"
Khóe miệng Lưu Hạo nở nụ rạng rỡ.
Tống Thanh Nhã thầm nghĩ: Đứa trẻ đúng là thiếu thốn tình thương thật .
Sau giúp đỡ trông nom kỹ hơn, cũng coi như là việc thiện tích đức.
Lũ trẻ quần áo xong liền tự giác đ.á.n.h răng rửa mặt, vệ sinh, chẳng cần lớn bận tâm.
Tống Thanh Nhã chỉ việc bên cạnh trông chừng và khích lệ, vô cùng nhàn nhã.
Bà phát hiện việc trông cháu chẳng hề rối loạn như nhà vẫn kể.
Bà thầm nghĩ, đây đúng là công lao của con dâu, sớm dạy dỗ lũ trẻ tự chăm sóc bản , nên bà bà nội mới nhàn nhã thế .
Khương Niệm múc món cháo quánh nấu xong, đổ một cái chậu lớn đặt lên bàn ăn.
Vừa dọn bát đũa xong thì chiếc xe jeep chở Lâm Ngọc Trân cũng tới.
Lưu Hạo ở nhà Khương Niệm một đêm, trong lòng bà vẫn thấp thỏm yên nên sáng sớm vội vàng sang xem cháu thích nghi thế nào.
Thấy Lưu Hạo bình an vô sự, đang ngay ngắn cùng cặp sinh đôi nhà họ Hoắc đợi ăn sáng, bà cảm thấy an tâm.
"Chào buổi sáng, mang bữa sáng tới đây."
"Hạo Hạo, con nhớ bà ?"
Lưu Hạo thành thật lắc đầu.
Lâm Ngọc Trân: Thằng bé thật là chẳng nể mặt bà gì cả.
Khương Niệm: "Sau , nên gọi con bé là Hạo Hạo nữa ạ."
Lâm Ngọc Trân ngẩn : "Muốn đổi tên ?"
Không lẽ là cần dùng mấy phương pháp mê tín ở nông thôn để đổi tên đổi vận ?
Khương Niệm: "Từ nay về , Hạo Hạo chính là đại bảo bối của nhà chúng , cho nên ở nhà thì gọi Hạo Hạo là đại bảo bối, Tranh Tranh là nhị bảo bối, còn Sở Sở là tam bảo bối."
"Các con ý kiến gì ?"
Tam Oa giơ tay tán thành: "Con đồng ý ạ!"
Gọi là bảo bối mới yêu , tất nhiên ai cũng đồng ý, ngay cả Lưu Hạo cũng vui vẻ gật đầu.
Lâm Ngọc Trân vẫn còn quen, thử gọi cháu: "Đại bảo bối."
Lưu Hạo e thẹn "" một tiếng.
Lâm Ngọc Trân: Hóa thằng bé là do cách dạy dỗ của vấn đề.