Halley hiện tại tức đến mất lý trí. Tài liệu mất, Vân Thiên Minh còn sống, đám Hoa Quốc cũng chạy thoát. Hắn tổn thất t.h.ả.m trọng, còn ăn thế nào với cấp .
Nghĩ đến những điều , bắt đầu c.h.ử.i bới om sòm.
Hắn thầm nghĩ trong lòng: Lần những kẻ đến từ Hoa Quốc , đừng để tao gặp chúng mày, bằng tao sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t chúng mày.
Du Uyển Khanh giường, nhớ tới một chuyện quan trọng, cô bỗng nhiên dậy, Hoắc Lan Từ cũng giật dậy theo. Hắn đặt hai tay lên vai cô, nhỏ giọng hỏi:
“Nghĩ đến cái gì ?”
Du Uyển Khanh về phía Hoắc Lan Từ:
“Tài liệu v.ũ k.h.í.”
Lúc Hoắc Lan Từ mới nhớ tới bọn họ lấy tài liệu thiết kế v.ũ k.h.í từ tay Tiểu Will.
Nghĩ đến đây, hai , Du Uyển Khanh mặt khổ sở:
“Lỗ vốn to .”
Hoắc Lan Từ vỗ vỗ vai Du Uyển Khanh:
“Cũng tính là lỗ vốn, chúng mang về nhiều v.ũ k.h.í, hơn nữa thuận lợi thành nhiệm vụ, đây là thu hoạch lớn nhất .”
Du Uyển Khanh nghĩ nghĩ, cảm thấy Hoắc Lan Từ lý:
“Ý trời như thế.”
“Thôi, nghĩ nữa, ngủ .”
Trong khi cô đang nhớ thương đồ của Will, thì Will cũng những việc oanh oanh liệt liệt của nhóm Du Uyển Khanh. Hắn khiếp sợ vạn phần:
“Bọn họ thật đúng là lợi hại.”
Nói xong, về phía thuộc hạ của :
“Đáng tiếc, vẫn đến muộn một bước, thể giao bản thiết kế cho bọn họ.”
Hắn suy nghĩ một chút, :
“ đến Nước Oa bàn chuyện ăn, mang theo bản thiết kế, nếu thể, đến lúc đó bay một chuyến sang Cảng Thành .”
Hiện tại nội địa Hoa Quốc chút khó khăn, đến Cảng Thành nghĩ cách xem thể đưa bản thiết kế đến tay Hoắc Lan Từ , nếu thì tính cách khác.
Thuộc hạ nhỏ giọng nhắc nhở một câu:
“Tiên sinh, ngài thể giao bản thiết kế cho của Tân gia.”
Người khác Tân gia âm thầm trợ giúp Hoa Quốc, nhưng bọn họ thì rõ như ban ngày.
Thuộc hạ tin ông chủ của nghĩ tới những điều , chỉ là tìm một cơ hội Hoa Quốc mà thôi.
Tiểu Will liếc thuộc hạ một cái:
“Thật , bên cạnh cần quá thông minh. Cậu cứ ngốc nghếch một chút thì thích hợp hơn, sẽ vui vẻ hơn đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-494-will-muon-den-trung-quoc-vuong-ngoc-binh-tro-ve.html.]
Hắn chính là Hoa Quốc thời điểm mấu chốt , cho dù , đến Cảng Thành từ xa một cái cũng .
Thuộc hạ chỉ cảm thấy Tiểu Will điên . Chẳng lẽ nhắc nhở , bao nhiêu đang chờ lấy mạng Tiểu Will?
Sao thể tùy hứng như thế chứ?
Tiểu Will chỉ một cái, tính toán để ý tới kiến nghị của bọn họ.
Hắn cần thuộc hạ đưa bất luận kiến nghị gì, chỉ cần thuộc hạ việc theo mệnh lệnh của .
Nga
Hắn khỏi biệt thự của ở thành phố Chris, bầu trời chút âm trầm, :
“Cô gái Trung Quốc xinh , chúng nhanh sẽ gặp .”
Đối với bạn bè, há thể thất hứa .
Tại Đại đội Ngũ Tinh, Hoa Quốc:
Vương Ngọc Bình trở trằn trọc giường, thế nào cũng ngủ . Hà Tiểu Viện thấy thế, nhỏ giọng hỏi:
“Ngọc Bình, từ khi ở nhà trở về, vẫn luôn tâm sự nặng nề.”
Dịp Tết Âm lịch, cô gái vốn nên ở nhà bồi cha em đột nhiên trở điểm thanh niên trí thức, đó ôm lấy cô một trận.
Làm Hà Tiểu Viện sợ tới mức sắc mặt đại biến, lo lắng Vương Ngọc Bình gặp chuyện gì ở nhà.
Chỉ là đó mặc kệ dò hỏi thế nào, Vương Ngọc Bình đều giữ kín như bưng.
Từ lúc đó, Hà Tiểu Viện liền cảm thấy tâm tư Ngọc Bình chút nặng nề, giống như đang giấu giếm nhiều chuyện.
Vương Ngọc Bình mím môi, nhớ tới lúc Tết Âm lịch, chính từ quê quán trở Việt Châu, khi xuống tàu hỏa liền thấy Lữ đội trưởng. Khi đó lòng cô tràn đầy vết thương, đột nhiên thấy một quen thuộc, loại rung động cố gắng trong lòng đến bây giờ vẫn rõ mồn một mắt.
Lữ đội trưởng lo lắng cô sẽ xảy chuyện, cho nên đến ga tàu hỏa chờ.
Dọc theo đường , từng hỏi nhiều. Nhìn thấy cô an trở Công xã Ninh Sơn, liền tách , cũng nhắc tới chuyện với bất luận kẻ nào.
Đã trở về gần hai mươi ngày, giữa bọn họ ngoại trừ lúc việc tiếp xúc, thời gian còn ngay cả một câu cũng .
Vương Ngọc Bình dậy, bực bội xoa xoa đầu, lúc mới về phía Hà Tiểu Viện. Cô đem những chuyện trải qua ở nhà kể hết cho bạn .
Hà Tiểu Viện , lập tức nhảy dựng lên, chạy đến bên cạnh Vương Ngọc Bình xuống:
“Cậu thật sự chứ? Cái thứ ch.ó má đó ăn gan hùm mật gấu , cư nhiên dám chuyện như ở nhà .”
Cô : Ba là đồ trang trí ? Nhìn con gái bắt nạt như .
nghĩ đến việc cô rời khỏi cái nhà đó ngay trong đêm, chắc chắn là nhà tổn thương thấu tim.
Hà Tiểu Viện nắm tay Vương Ngọc Bình, thở dài một tiếng, cũng gì.
Vương Ngọc Bình khổ:
“Tớ vẫn luôn đề phòng bọn họ, cho nên , chỉ là trong lòng khó chịu thôi.”