Tân Giản nhạt:
“Cô thật sự lợi hại, một thành hành động tàn sát ch.ó săn.”
“Lão đại từng , luận về sức chiến đấu, Lão đại chắc là đối thủ của chị dâu.”
Đinh Thiều Viên nhớ tới dáng vẻ kiêu ngạo khoe khoang của Lão đại khi nhắc đến chị dâu, khóe môi nhếch lên:
“Những gì chúng thấy ở chị dâu, đều là bộ thực lực của cô .”
Hắn vẫn luôn cảm thấy chị dâu đang che giấu thực lực. Đương nhiên, Đinh Thiều Viên cũng hy vọng một ngày chị dâu dùng hết lực.
Bởi vì như đồng nghĩa với việc bọn họ sẽ gặp nguy hiểm lớn.
Vân Thiên Minh cảm khái một tiếng:
“Thật đúng là nữ trung hào kiệt.”
Kế tiếp còn gặp hai đám , những kẻ đó cũng vì , đột nhiên giống như nổi điên, cứ nhảy nhót lung tung mặt đất, thật giống như quỷ ám.
Hoắc Lan Từ bên ngoài, chỉ thấy những kẻ đó ôm chân bắt đầu đổ m.á.u, mặc giày dày như mà vẫn xuyên thủng, xem thương nhẹ.
Hắn nhớ tới những tiếng kêu t.h.ả.m thiết ở rừng đá, cùng với chuyện xe của bọn chúng nổ lốp.
Hắn liếc cô gái đang nghiêm túc lái xe bên cạnh, trong lòng hiểu vài phần. Tuy rằng cô như thế nào, nhưng cảm thấy kiêu ngạo.
Chuyện giấu kín, tuyệt đối thể để khác .
“Về đừng xúc động như , chúng còn biện pháp giải quyết khác, em thể mạo hiểm.”
Du Uyển Khanh một cái, vẻ mặt mờ mịt:
“Anh cái gì? Cái gì thể xúc động?”
Anh đang tiếng ngoài hành tinh ?
Sao em hiểu gì hết ?
Nhìn bộ dạng của cô, Hoắc Lan Từ khẽ một tiếng, cảm thấy chính lo lắng thái quá. Vị hôn thê nhà chính là một cô nàng lém lỉnh, khẳng định nghĩ sẵn cách ứng đối.
Hắn nghĩ cũng sai, Du Uyển Khanh thể để nhược điểm. Những đám cỏ bọc dị năng đả thương hiện tại khô héo.
Hoàn lo lắng sẽ tìm bằng chứng để uy h.i.ế.p .
Muốn thì chỉ thể Hoa Quốc truyền thừa mấy ngàn năm, là một quốc gia thực thần kỳ, cho dù phát sinh một chút chuyện kỳ lạ cũng chẳng gì lạ.
Bọn họ sẽ nghĩ đến căn nguyên xuất hiện Du Uyển Khanh.
Cô vẫn luôn cảm thấy long mạch giao cho cô loại năng lực thần kỳ là để dùng bảo vệ Hoa Hạ.
Những việc cô hiện tại chính là để bảo vệ.
Có Du Uyển Khanh - sở hữu "bàn tay vàng" ở đây, bọn họ thuận lợi đến cảng.
Cô dùng thần thức bao phủ bốn phía, phát hiện xung quanh cư nhiên mai phục, cô cảm thấy ngạc nhiên.
Tân Giản tiến lên với Hoắc Lan Từ:
“Người ở đây em gái dẫn dọn dẹp sạch sẽ, chúng hiện tại nhanh ch.óng rời .”
Bọn họ sớm nghĩ đến sẽ mai phục ở gần đây, cho nên Đại tiểu thư Tân gia một bước mang theo tới, đem đám rác rưởi ở đây dọn dẹp sạch sẽ.
Du Uyển Khanh bừng tỉnh, cô bảo mà, thể yên tĩnh như .
Hóa là hộ giá hộ tống cho bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-492-gap-go-dong-minh-bi-mat-cua-du-uyen-khanh.html.]
Dưới sự dẫn dắt của Tân Giản, bọn họ lên chiếc tàu hàng mà Tân gia chuẩn .
lúc , một cô gái tư táp sảng mang theo mười mấy đàn ông tay cầm v.ũ k.h.í xuất hiện thuyền.
Cô gái về phía nhóm Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ, :
“Du đồng chí, Hoắc đồng chí, các vị đồng bào đến từ trong nước, ngưỡng mộ đại danh lâu.”
Cô bắt tay với Du Uyển Khanh:
“ là Tân Nhụy.”
Du Uyển Khanh ngửi thấy mùi m.á.u tươi cô , cùng với việc phát hiện áo khoác của cô vài vết rách, hiểu rõ cô khẳng định trải qua một trận ác chiến.
Cô nắm tay đối phương, mỉm :
“Tân tiểu thư xin chào, là Du Uyển Khanh, vui cô.”
Tân Nhụy trông xinh , khí chất , điều cho thích ngắm mỹ nhân như Du Uyển Khanh cũng khỏi thêm vài .
Không thể , gen của Tân gia thật sự .
Tân Nhụy bắt tay từng , lúc mới về phía Vân Thiên Minh:
“Vân , chúc ông đường về nước bình an, thuận buồm xuôi gió.”
“Hy vọng chúng còn thể gặp .”
Vân Thiên Minh nhạt:
“Đa tạ ơn cứu mạng của cô.”
Lúc chính là Tân Nhụy mang cứu . Để lộ tin tức của , Tân Nhụy thậm chí xử lý hết những kẻ mà Halley phái truy tung .
Nga
Nói thì hai nhà vẫn là thích, chỉ là cũng thiết lắm.
Cho nên hai cùng thế hệ xa cách và khách sáo.
Tuy là như thế, trong lòng Vân Thiên Minh vẫn vạn phần cảm kích Tân Nhụy.
Tân Nhụy vẫy vẫy tay, hào sảng :
“Được , các mau ch.óng xuất phát , cũng về, bao lâu nữa sẽ đuổi tới đây.”
Nói xong, cô về phía Tân Giản:
“Anh cả, em ở nhà chờ trở về.”
“Đến lúc đó, chúng cùng tế bái cụ cố.”
Tân Giản mỉm gật đầu:
“Được.”
Hắn vỗ vỗ vai em gái:
“Vất vả cho em .”
“Không, em thích cái loại kích thích khi xử lý kẻ địch.”
Nói xong, cô liền với Du Uyển Khanh:
“Du đồng chí, về nước sẽ tìm cô ăn cơm.”