Anh đích ngoài nghênh đón.
Tân Giản với Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ: “Vốn định đón hai vị tế bái cụ cố của ngay, nhưng ông nội , gặp hai vị một .”
“ đành cho đưa hai vị đến nhà họ Tân .”
Vẻ mặt đầy bất đắc dĩ và áy náy: “Đã gây thêm phiền phức cho hai vị.”
Hoắc Lan Từ lắc đầu: “Không , thể gặp mặt Tân lão , là phúc khí của hai chúng .”
Tân Giản , ấn tượng về hai càng hơn, nếu thời kỳ đặc biệt, giữ hai uống vài chén.
Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ theo Tân Giản một tòa nhà ba tầng, Tân lão đang đợi ở đại sảnh tầng một.
Nhìn thấy hai bước , ông dậy chào hỏi.
Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ đều lão hiện giờ tiện, liền bước nhanh tới: “Tân lão , kính lâu, cuối cùng cũng duyên gặp mặt.”
Hoắc Lan Từ bắt tay Tân lão , : “Tiểu t.ử ngờ, may mắn gặp ngài một .”
Tân lão , ha ha lớn: “Cậu nhóc nhà họ Hoắc, và ông nội xem như giao tình cũ.”
Nói xong, ông bắt tay Du Uyển Khanh, nhiệt tình mời hai xuống chuyện.
Tân lão : “Biết hai cháu đến, chút mạo hiểm, nhưng vẫn gặp hai cháu.”
Ông cảm thán một tiếng, hốc mắt chút đỏ: “Ta bây giờ, tin tức về trong nước, đều là từ miệng khác, thư từ quá ngắn, hết sự tò mò của .”
Ông hai trẻ tuổi từ tổ quốc đến mắt, thật đáng tiếc, nếu thể thấy dáng vẻ thật của họ thì .
Nga
Đồng bào đến từ tổ quốc, thật là những thiết bao.
Du Uyển Khanh : “Ngài gì, chúng cháu sẽ kể cho ngài từng chuyện một.”
Tân lão xong, thật sự bắt đầu hỏi về tình hình trong nước hiện nay, hai đều lựa chọn những chuyện thể để kể cho lão và Tân Giản .
Cứ như chuyện, đến trưa.
Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ ở nhà họ Tân ăn cơm trưa, Tân Giản lúc mới đưa họ tế bái cụ cố của nhà họ Tân.
Hai tiên dâng hương cho cụ cố nhà họ Tân, đó nhiều chuyện về trong nước.
Cuối cùng, Hoắc Lan Từ : “Tân lão tiền bối, chuyện đều như các vị tiền bối mong , Hoa Quốc lên, tuy rằng vẫn đủ mạnh để ai dám bắt nạt, nhưng tin đây là chuyện sớm muộn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-486.html.]
“Những mối thù m.á.u, nợ m.á.u đó, chúng đời đời kiếp kiếp sẽ quên, lấy lịch sử gương, luôn nhắc nhở chúng và con cháu tương lai, chúng sẽ để lịch sử lặp .”
“Chúng sẽ phụ sự hy sinh của các vị, tương lai Hoa Quốc chắc chắn sẽ bay cao, mà các vị tiền bối nâng đỡ, hãy yên lòng.”
Giọng Hoắc Lan Từ dứt, ba đều thể cảm nhận một cơn gió thổi tới, rõ ràng là mùa đông giá rét, nhưng ba một ảo giác, cơn gió thổi qua tai, dịu dàng đến thế.
Tân Giản ngẩng đầu xung quanh, mấp máy môi, khẽ : “Cụ cố, ngài thấy ? Con đang con đường mà ngài và ông nội , con tuân theo ý chí của các ngài, quên con đường qua.”
Mặc dù hơn hai mươi năm qua, con đường về nhà đó, từng .
luôn dám quên, gốc gác của ở .
Du Uyển Khanh về phía Hoắc Lan Từ, cô từ trong mắt đàn ông thấy sự suy tư sâu xa.
Có lẽ cảm nhận Du Uyển Khanh đang , Hoắc Lan Từ , Du Uyển Khanh: “Chúng về thôi.”
Du Uyển Khanh gật đầu.
Tân Giản cho tài xế đưa họ về khách sạn, còn thì trở về nhà họ Tân gặp cha và ông nội .
Tân lão cháu trai, thấp giọng hỏi: “Cảm thấy thế nào?”
Tân Giản gật đầu: “Cả hai đều đơn giản.”
Người đầu hiện tại của nhà họ Tân, Tân , về phía con trai cả: “Người thể khiến con cũng công nhận, chắc chắn đơn giản.”
Con trai cả là thừa kế mà nhà họ Tân dốc lòng bồi dưỡng, đến hôm nay, thể là thập phần ưu tú, nhưng thua kém thừa kế của nhiều gia tộc lớn cắm rễ mảnh đất hàng trăm năm.
Tân Giản ừ một tiếng, xuống đối diện cha : “Bất kể là đồng chí Hoắc đồng chí Du, đều ưu tú.”
“Ngài nghĩ xem, thể khiến tiểu Will cả trong tối ngoài sáng đều hết lòng giúp đỡ, há là thường.”
Tiểu Will là ai?
Gã đó mắt mọc đỉnh đầu.
Một như , hết mực bảo vệ Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ, chỉ thể rằng, hai ưu tú đến mức, đủ để tiểu Will bằng con mắt khác.
“Con cảm thấy, họ thể thành chuyện của chúng ?” Tân dựa ghế, bình thản về phía Tân Giản: “Con hiểu, chuyện , một chút sơ sẩy, là mất mạng.”
“Con cảm thấy họ thể.” Tân Giản đối diện với ánh mắt của cha và ông nội, chút hoang mang giải thích: “Bởi vì, họ t.ử linh thảo.”