Điểm chí mạng là, phụ nữ còn c.h.ế.t.
Điều thể vượt qua nhất chính là, cô vì chồng và con mà từ bỏ cơ hội sống sót.
“Cứ như , chị dâu của trở thành nốt chu sa, ánh trăng sáng trong lòng cả, vĩnh viễn thể nào quên .”
Chu Thành Nghiệp nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thôi, ánh trăng sáng nốt chu sa như vẫn là bỏ . Anh chỉ mong sống hạnh phúc bên Khánh Mai, sinh một đôi con, cùng bạc đầu giai lão.”
Du Uyển Khanh khỏi bật : “Nhị ca, những lời nên về cho chị dâu tương lai .”
Chu Thành Nghiệp nhớ đến khuôn mặt tinh xảo, tính cách điềm tĩnh của Cao Khánh Mai, khỏi nhẹ: “Anh nhất định sẽ cho cô .”
Những lời tự đáy lòng với vợ , cần giấu giếm.
Sau khi trở về đại đội Ngũ Tinh, Du Uyển Khanh tiên mang một ít cá khô đến cho bí thư, đó về chuyện của Quách Hồng Anh.
Bí thư Chu Hồng Anh thật sự thi đỗ trạm xá của quân khu, chút bất ngờ: “Nếu nhớ lầm, thanh niên trí thức Quách mới theo cô học y từ năm ngoái.”
Du Uyển Khanh gật đầu: “Hồng Anh thiên phú học y, thể học một ba, trời sinh là nghề .”
Bí thư Chu ha hả: “Được , như đến mùa thu hoạch, con bé sẽ cần lóc công nữa.”
“Các cô thanh niên trí thức , vốn là thành phố, đến đây một chuyến trở về với cuộc sống của riêng , như cũng .” Nói đến đây, bí thư Chu chút cảm khái: “Chỉ là chút nỡ.”
Ông rót một ly cho Du Uyển Khanh: “Trong các cô , ở lâu nhất cũng quá hai năm, nhưng trong mắt , các cô trở thành một phần thể tách rời của thôn.”
Lâu dần, thật sự quên họ là thanh niên trí thức từ nơi khác đến.
Coi họ như những sinh và lớn lên ở đại đội Ngũ Tinh.
“Vẫn một sẽ về ạ.” Du Uyển Khanh chậm rãi : “Thanh niên trí thức Lục và Hồng Kỳ mấy hôm nữa sẽ về Kinh Thị, từ Kinh Thị trở về là kết hôn, đến lúc đó chắc chắn sẽ ở .”
“Chị dâu hai của con mấy ngày nữa sẽ đăng ký kết hôn, đăng ký xong chính là con dâu của đại đội Ngũ Tinh.”
Bí thư Chu gật đầu, khẽ hừ một tiếng: “Còn cô thì , định khi nào rời ?”
“Không vội, con đợi đến đầu xuân năm khi sư phụ trồng d.ư.ợ.c liệu đến, chờ xưởng d.ư.ợ.c Ngũ Tinh định con mới thể rời .” Du Uyển Khanh giấu giếm chuyện sắp rời , cô lấy chứng nhận sĩ quan của đặt lên bàn: “Tiện thể cho chú xem một thứ.”
Bí thư Chu chứng nhận sĩ quan bàn, sững sờ. Ông vội vàng cầm lên mở xem, đó là ảnh và tên của Du Uyển Khanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-417.html.]
Ông thể tin cô: “Cho nên, cô Nam Đảo một chuyến, cũng đem cả bản đó luôn .”
“Đại đội Ngũ Tinh của tổn thất nặng nề.”
Du Uyển Khanh đôi mắt ngây dại của bí thư Chu, khỏi bật : “Không ạ, nhị ca của con là của đại đội Ngũ Tinh, nơi đây cũng là quê hương thứ hai của con. Dù con đến , vẫn sẽ trở về đây thăm.”
“Nếu cần con, con sẽ từ chối.”
Bí thư Chu cảm thấy trong lòng nghẹn uất: “Thật quá đột ngột, còn kịp phản ứng.”
Ông thở dài một tiếng, trả chứng nhận sĩ quan cho Du Uyển Khanh: “Đây là chuyện , tài giỏi như cô nên giam cầm ở đại đội Ngũ Tinh.”
“Trời cao biển rộng, cơ hội ngoài xem, nên các cô trẻ tuổi hãy ngoài xem nhiều hơn, cơ hội thì về kể cho .”
Du Uyển Khanh , trong lòng chua xót: “Bí thư, chuyện sẽ hơn. Ngày chú về hưu, con sẽ đưa chú ngoài xem.”
Nếu gọi theo nhị ca, vị bí thư chăm sóc nhiều mắt cũng coi là họ của cô.
Mười mấy năm nữa, ông cũng mới hơn 50 tuổi, chỉ cần điều dưỡng , khắp non sông đất nước cũng là chuyện gì to tát.
Bí thư Chu ha hả, tức thì cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp.
Coi như hiểu tại vợ cứ luôn một cô con gái, bây giờ xem , con gái đúng là đỡ lo hơn con trai nhiều.
Nếu là hai đứa con trai nhà , chắc sẽ chuyện với như .
“Được, sẽ cố gắng, tranh thủ sống cho , để theo cô xem thế giới bên ngoài.”
Du Uyển Khanh trò chuyện với bí thư Chu một lúc lâu, đó mới mang cá khô mà Quách Hồng Anh và mua đến cho đại đội trưởng.
Cô rời khỏi nhà bí thư Chu bao lâu, Chu đại nương hái rau về, chuyện của Du Uyển Khanh, bà im lặng một lát: “Cho nên, con bé Du thanh niên trí thức sang năm sẽ ?”
Bí thư Chu gật đầu: “ , sang năm kết hôn, rời khỏi đại đội Ngũ Tinh.”
“Nơi của chúng giữ .”
Chu đại nương lườm bí thư Chu một cái: “Chẳng giữ đây .”
Nga