Du Uyển Khanh bất đắc dĩ vô cùng: “Cần gì phiền phức như .”
“Hôm nay chuyến xe về Nam Phù, em một ở nhà khách, đều yên tâm, vẫn là về nhà ở .” Anh : “Mẹ cũng đưa Tiểu Bân về Việt Châu . Trưa nay khi , bà dặn , đón em thì về ngay, bà chuẩn đồ ăn chờ em.”
Du Uyển Khanh chút ngại ngùng, phiền dì và Thành Tích bọn họ .
Chu Thành Tích như thấu suy nghĩ của cô, khỏi bật : “Trong lòng bọn , em và Thành Nghiệp đều như .”
Cho nên, chuyện phiền phiền, bất kể gì cũng đều là vì trong lòng nên mới .
Du Uyển Khanh ở nhà họ Chu một đêm, hôm xe lửa về Nam Phù, là nhị ca đến đón cô.
Chu Thành Nghiệp cô sắp về nên hôm nay xin nghỉ để cùng cô về Nam Phù. Hai em xe khách mà đạp xe về.
“Tiểu Ngũ, bác Vi giúp chị A Cúc tìm một công việc .”
“Nhị ca, chị A Cúc là đồng chí Chu Cúc ở đại đội chúng ?” Du Uyển Khanh chút bất ngờ, còn tưởng nhầm.
Chu Thành Nghiệp gật đầu: “Em gái của đại đội trưởng, cũng là chị họ của .”
“Hôm qua mời bác Vi về nhà ăn cơm, hỏi bác để ý chị họ , liền bác Vi mắng cho một trận.” Nói đến đây, Chu Thành Nghiệp cảm thấy bất đắc dĩ: “Bác Vi , bác chỉ cảm thấy chị họ Chu Cúc giống , đều là đáng thương, nên mới giúp một tay.”
“Bác còn , cả đời cũng thể quên bác gái mất, nên ý định kết hôn.”
Du Uyển Khanh tò mò hỏi: “Là công việc ở ạ?”
“Công việc hậu cần ở xưởng dệt tơ, ngày thường thể sẽ tương đối mệt. Anh đến thăm chị họ, lẽ khi rời khỏi thôn, chị bây giờ sống vui vẻ hơn.” Nghĩ đến đây, Chu Thành Nghiệp cũng khỏi tiếc nuối cho chị họ .
Làm việc gọn gàng, nhanh nhẹn, cần cù, lúc trẻ tính tình , .
Cứ như lỡ dở.
Du Uyển Khanh thở dài một tiếng: “Chuyện tuy qua lâu , nhưng chỉ cần nhắc tới, đều sẽ cảm thấy chị đáng thương. Có lẽ điều chị cần nhất chính là sự thương hại và đồng tình của khác.”
“Rời khỏi nơi rõ quá khứ của , chị thể bắt đầu từ đầu, cho nên mới trở nên vui vẻ.”
Còn về bác Vi, ông là , sẽ tái hôn thì chắc chắn sẽ suy nghĩ khác.
Hơn nữa, nếu ông thật sự ý với đồng chí Chu Cúc, cũng sẽ đợi lâu như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-416.html.]
Chu Thành Nghiệp nhớ tới chị Chu Cúc vẫn chút tiếc nuối: “Thật , nếu chị Chu Cúc và bác Vi duyên phận, cũng chắc thể.”
“Không thể .” Chỉ trong chốc lát, Du Uyển Khanh nghĩ thông một vài chuyện: “Năm đó bác gái mất vì khó sinh, đây là một đả kích lớn đối với bác Vi. Trong một ngày mất cả thương và con cái, cái giá t.h.ả.m khốc như , trả một trong đời gần như lấy mạng ông .”
Nga
“Nếu bác Vi thật sự ở bên chị Chu Cúc, hai chừng sẽ còn sinh con, ông sợ sẽ xảy vấn đề tương tự.”
Đối với phụ nữ, sinh con giống như qua quỷ môn quan một , ai dám chắc sẽ xảy chuyện.
Thay vì như , thà rằng từng bắt đầu.
Không bắt đầu, sẽ hy vọng.
Không hy vọng, sẽ bi kịch.
Du Uyển Khanh đoán, đây là suy nghĩ của bác Vi, cho nên thích cũng còn quan trọng, vì kết quả đều như .
Hai thể ở bên .
Đương nhiên, nếu ai đó thất đức một chút, hạ t.h.u.ố.c gì đó, để gạo nấu thành cơm, với tính cách trách nhiệm của cả hai, chắc chắn sẽ ăn sạch bỏ chạy.
Chỉ là, chuyện như chỉ tồn tại trong tiểu thuyết.
Chu Thành Nghiệp cảm thấy em gái lý, nay cũng dám tưởng tượng cuộc sống của khi mất Khánh Mai.
“Đôi khi cảm thấy, bình thường một chút, chỉ cần bình an khỏe mạnh là .” Chu Thành Nghiệp cảm khái một tiếng: “Anh cả của , đến bây giờ vẫn canh cánh trong lòng về cái c.h.ế.t của chị dâu, thậm chí còn nghi ngờ chị dâu cố ý tìm đến cái c.h.ế.t, chỉ để liên lụy đến cả.”
Nghĩ như , cảm giác áy náy của cả càng sâu sắc hơn.
Chắc cũng mất một thời gian dài mới thể vượt qua.
Du Uyển Khanh : “Phải tin trực giác của . Anh Thành Tích và chị là vợ chồng, chung chăn gối mười năm, hiểu rõ vợ nhất. Anh suy nghĩ như , chừng đó chính là sự thật.”
“Hơn nữa, đối mặt với một phụ nữ nhiệt tình như lửa, quan tâm như , Thành Tích thể nào động lòng.”
Thật cô càng , một phụ nữ yêu nồng nhiệt như lửa, lúc nào cũng suy nghĩ cho , đó là vợ mà bao mơ ước, thể động lòng chứ?