Bây giờ khó dễ Trữ Minh như , chỉ là cho thằng nhóc , con gái Quách gia ông dễ cưới.
Cái gì ch.ó má hứa hẹn, ông bao giờ tin tưởng, ông chỉ tin tưởng những gì thấy, cùng với nụ mặt con gái.
“Trữ Minh, tin tưởng đứa trẻ do bà ngoại và ông ngoại dạy dỗ sẽ kém, đây cũng là đầu tiên, cũng là duy nhất dành cho sự tín nhiệm. Một khi tín nhiệm sụp đổ, chẳng những trả giá đại giới, mà cả đời cũng đừng hòng thấy Hồng Anh.”
Trữ Minh xong, hai mắt đều sáng lên: “Bác trai, ý của ngài là, ngài nguyện ý để Hồng Anh tới thử một ?”
“Nó đưa lựa chọn, cha chỉ thể thỏa hiệp, chỉ hy vọng đừng nó thất vọng.”
Trữ Minh kích động đến hốc mắt đều đỏ, vội vàng : “Sẽ , chỉ cần cháu còn sống, liền sẽ để Hồng Anh chịu ủy khuất và bắt nạt.”
Sau khi Trữ Minh chuyện điện thoại xong, Hoắc Lan Từ lúc mới gọi điện thoại về cho Du Uyển Khanh.
Du Uyển Khanh xong lời Hoắc Lan Từ , nhạt một tiếng: “Anh bảo em bồi Hồng Anh quân khu các tham gia khảo hạch, hiển nhiên là ý của Túy Ông ở rượu.”
Bồi Hồng Anh chỉ là cái cớ để cô Nam Đảo , kỳ thật nhớ cô, gặp cô.
Lại tìm thấy lý do để cô Nam Đảo , cho nên liền lôi Hồng Anh .
Hoắc Lan Từ khẽ một tiếng: “Uyển Khanh, chừa cho chút mặt mũi, thấu đừng toạc.”
“Anh thể trở về, chỉ thể để em tới một chuyến, ?”
Giọng trầm thấp của truyền tai Du Uyển Khanh, cô gợi lên khóe môi, nhạt đáp ứng: “Được.”
“Đơn đặt hàng của xưởng d.ư.ợ.c nhiều, chỉ sợ ở mấy ngày.”
Cô với đàn ông , bằng cô Nam Đảo , chơi cho cô về huyện Nam Phù.
Hoắc Lan Từ trầm mặc một lát, lúc mới thở dài một tiếng, vẻ thực bất đắc dĩ: “Có thể tới mấy ngày, là ân huệ em ban cho .”
Du Uyển Khanh ồ lên hai tiếng: “Cư nhiên ngay cả từ ‘ân huệ’ cũng dùng tới .”
Hai chuyện một hồi lâu, lúc mới cúp điện thoại.
Cách đó xa, bốn chờ đến chút nhàm chán, , , cuối cùng đều cạn lời trời.
Biên Hán Hải nhỏ giọng : “ coi như hiểu lão đại để dành tiền phụ cấp để gì .”
Lão đại cực kỳ keo kiệt, hút t.h.u.ố.c, uống ít rượu, tiền phụ cấp tất cả đều cất . Chỉ cần chuyện sinh t.ử đại sự, ai cũng đừng hòng mượn một hào từ trong tay lão đại.
Bao nhiêu năm trôi qua, con tiền tiết kiệm của lão đại thực khả quan.
Đinh Thiều Viên tiếp một câu: “Lưu đến bây giờ, đóng tiền điện thoại.”
Biên Hán Hải ha ha, giơ ngón tay cái lên với Đinh Thiều Viên: “Cậu đúng, lão đại để dành tiền chính là để đóng tiền điện thoại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-395-chet-dao-huu-chu-khong-chet-ban-dao.html.]
“Hơn nữa, chỉ nguyện ý đóng tiền điện thoại vì chị dâu.”
Lão đại liên lạc với Hoắc gia ở Kinh Thị đều là thư hoặc ngẫu nhiên đ.á.n.h một bức điện báo, còn gọi điện thoại thì một tháng đại khái sẽ một .
khi gặp chị dâu, thư , điện báo đ.á.n.h, điện thoại càng là thường xuyên gọi.
Tiền điện thoại thật giống như nước chảy, ào ào trôi hết sạch.
“Cũng Văn nữ sĩ chuyện xong, thể tẩn lão đại một trận .” Biên Hán Hải nhỏ giọng : “Còn khả năng đuổi theo đ.á.n.h chứ.”
Đinh Thiều Viên cùng La Huy, Trữ Minh ba đều như thấy, mỗi về một hướng xa xăm, giống như phong cảnh phương xa như tranh vẽ, cho bọn họ luyến tiếc dời tầm mắt.
Biên Hán Hải cảm thấy ba điểm là lạ, vội vàng hỏi: “Các gì? Chẳng lẽ sai ?”
“Lão đại hiện tại chỉ trọng sắc khinh đồng đội, thậm chí còn khinh nhà.”
Đinh Thiều Viên thật sự bịt cái miệng lải nhải của Biên Hán Hải . Có thể tưởng tượng đến kỹ thuật lái xe của lão đại, cùng với sự tàn nhẫn khi huấn luyện, để đề phòng đôi tay sai sử chuyện trái với đại não, chắp tay đặt , mười ngón đan c.h.ặ.t.
Như liền an .
Còn A Hải?
Nga
Thôi kệ, c.h.ế.t đạo hữu chứ c.h.ế.t bần đạo.
Vẫn là lo cho cái .
“Cậu thật đúng là... hiểu rõ nhỉ.”
Một câu khinh phiêu phiêu từ phía truyền đến, Biên Hán Hải cứng đờ, miệng há hốc, một bộ dáng gặp quỷ, gian nan vặn vẹo cổ, xác nhận xem lầm .
Lão đại còn đang gọi điện thoại, lưng chuyện.
, nhất định là như thế.
Biên Hán Hải ngừng tự an ủi .
Mọi lời cầu nguyện của khi đối diện với đôi mắt như của lão đại, nháy mắt vỡ tan tành đầy đất.
Nụ của lão đại từ trong ảo tưởng bừng tỉnh, nháy mắt sởn tóc gáy.
Hắn nuốt nước miếng: “Lão, lão đại, gọi điện thoại xong ?”
Hoắc Lan Từ ừ một tiếng: “Nếu chậm một chút nữa, cũng chắc những lời gan ruột của , cũng thể ngờ hiểu rõ như .”