Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều - Chương 390

Cập nhật lúc: 2026-02-13 07:40:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Lan Từ hiểu ý tứ trong lời của đối tượng nhà : Em bận, thời gian để ý đến , nên gì thì .

Anh khẽ một tiếng: “ mà, sẽ nhớ em.”

“Vậy thì cứ nhớ , cả, nhớ mới là .” Du Uyển Khanh hề để ý nhắc nhở: “Nếu nhớ em, chứng tỏ ở bên ngoài hoa thơm cỏ lạ khác .”

Nga

Hoắc Lan Từ xoay cô, mỉm hỏi: “Nếu, thật sự ở bên ngoài hoa thơm cỏ lạ, em sẽ thế nào?”

Du Uyển Khanh như liếc xuống một cái: “Hoa thơm cỏ lạ vốn dĩ mọc ở bên ngoài, nếu tay tiện hái nó về nhà, vấn đề là ở .”

“Nếu lời, cùng em vợ chồng, chúng ngại mở rộng mối quan hệ, một đôi chị em , thế nào?”

Nói xong tay cô dừng khuôn mặt tuấn mỹ vô song của Hoắc Lan Từ: “Gương mặt , mặc đồ nữ , chắc chắn sẽ mê c.h.ế.t một đám .”

Hoắc Lan Từ ha hả hai tiếng: “Đối tượng nhỏ của , thật là tàn nhẫn a.”

Anh nắm lấy tay Du Uyển Khanh, thở dài một tiếng, cúi xuống một chút, ôm lòng, nhỏ giọng : “Anh chị em với em, vợ chồng với em, vợ chồng dài lâu.”

Chị em của cô, ai thì , thèm.

Du Uyển Khanh bộ dạng của chọc , cứ thế dựa lòng ngớt.

Hai đều trân trọng thời gian ở bên khó , ai buồn ngủ, cũng ngủ, cứ thế dựa , chuyện cả một đêm.

Bốn giờ sáng, Hoắc Lan Từ rời khỏi đại đội Ngũ Tinh mà kinh động đến bất kỳ ai.

Hơn 6 giờ, công xã một chuyến xe khách đến huyện Nam Phù, Du Uyển Khanh đưa những đăng ký tòng quân ngoài thôn, dặn dò họ cần căng thẳng, chờ tin của họ.

Cũng vận khí của họ , năm nay phân bổ chỉ tiêu cho công xã, mà là lấy một trăm thành tích nhất.

Cho nên, bất kể là thanh niên trí thức hai xã viên khác của đại đội Ngũ Tinh đăng ký, đều cơ hội lớn giữ .

Họ , mãi cho đến ngày hôm mới trở về.

Còn mang về một tin , Chu Niên, La Huy, Trữ Minh ở điểm thanh niên trí thức đều như ý nguyện, ngay cả hai xã viên của đại đội Ngũ Tinh, cũng trong danh sách một trăm .

Bí thư Chu và đại đội trưởng nhận tin , liền ba tiếng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-390.html.]

Quách Hồng Anh : “Đều họ nhập ngũ là chuyện , chỉ là như , điểm thanh niên trí thức của chúng thiếu mấy .”

“Đầu tiên là thanh niên trí thức Hoắc, đó là thanh niên trí thức Chung, bây giờ là Chu Niên và La Huy, còn Trữ Minh, cũng khi nào, chúng sẽ thể mỗi một phương, gặp mặt, khó như lên trời.”

Trương Hồng Kỳ về phía Quách Hồng Anh: “Ly ly hợp hợp, tụ tụ tán tán, đây là chuyện thường tình trong đời, hà tất bận tâm khi nào chia xa.”

“Khi chúng còn thể sống cùng , hãy trân trọng những ngày tháng như , là đủ .”

Cô và Lục Quốc Hoa ở bên , còn kết hôn, công việc của đều ở huyện Nam Phù, khả năng đều sẽ ở đây sinh sống.

Cô và Quốc Hoa còn Văn Chu, Khánh Mai, thật sự họ từng bước từng bước rời khỏi điểm thanh niên trí thức, đến một cuộc sống mới.

Vương Ngọc Bình về phía Quách Hồng Anh: “Thanh niên trí thức Trữ sắp nhập ngũ , cũng chuẩn thi .”

Quách Hồng Anh ngượng ngùng : “Tớ đợi Trữ Minh định , xác định ở nơi nào, mới thể xem cơ hội thi bệnh viện địa phương .”

Nếu , cô và Trữ Minh cũng là duyên phận.

Cô từ nhỏ nuông chiều lớn lên, cho dù bây giờ xuống nông thôn, chịu một chút khổ cực trong sinh hoạt, những điều đó cũng là gì, cô thể chấp nhận hai khi kết hôn, xa một thời gian dài.

Cô thật sự chịu nổi nỗi khổ tương tư.

Cho nên khi thứ xác định, cô sẽ ở bên Trữ Minh, cho dù thật sự .

Danh sách nhập ngũ , chủ nhiệm La nhận tin, con trai dám giấu chuyện hỗn xược như .

Ông tức giận tìm Chu Thành Nghiệp, thấy liền mở miệng chất vấn: “Có sớm La Huy đăng ký tòng quân ?”

Thằng nhóc hỗn xược đó uy h.i.ế.p ông, cho ông bà nội xuống nông thôn thăm nó, chính nó một năm cũng về hai , một dù về đến huyện thành, cũng về nhà, gặp ở đầu đường, nó cưỡi xe đạp liền chạy.

Bộ xương già của ông, cũng đuổi kịp.

Rõ ràng là con trai, là một thằng nhóc hỗn đản, nghĩ liền cảm thấy chua xót vô cùng.

 

 

Loading...