Chu Thành Tích gạt nước mắt, bế Hoàng Hà Quyên lên, mấy lên, trầm giọng lệnh: “Đi điều tra căn phòng bên trong, dù đào sâu ba thước đất cũng tìm danh sách.”
Đây là một bản danh sách các đặc vụ địch Oa đang ẩn náu ở nhiều nơi đất nước .
Chỉ cần bản danh sách là thể tay, loại bỏ sạch sẽ những khối u ác tính đang ẩn náu khắp nơi đất nước.
Chu Thành Tích ôm Hoàng Hà Quyên về căn phòng khi cô xuất giá, đặt cô lên giường, nhẹ giọng : “Đợi xử lý xong việc, sẽ đến đưa em về nhà.”
Anh bao giờ nghĩ rằng vợ sẽ c.h.ế.t, cũng rõ một khi chuyện kết thúc, nếu còn sống, lẽ sẽ liên lụy vì vấn đề phận của Hà Quyên.
Cho nên, nghĩ đến việc giao quyền lực trong tay, giáng chức điều đến nơi khác, cho dù là về quê, cũng cả nhà ở bên .
Chỉ cần cô lựa chọn Hoa Quốc, về phía Hoàng Tùng, chỉ bằng việc trong cô chảy dòng m.á.u Hoa Quốc, cưới cô thì chịu trách nhiệm đến cùng.
Đây là quyết định đưa từ mười năm .
Không ngờ, sự việc sắp kết thúc thì vợ chồng họ âm dương cách biệt.
Anh còn vợ nữa.
Tiểu Bân còn nữa.
Chu Thành Tích dẫn lục soát bộ tòa nhà của nhà họ Hoàng một lượt, cuối cùng tìm thấy bản danh sách trong một ngăn bí mật chiếc giường mà Hoàng Hà Quyên ngủ.
Nga
Nhìn bản danh sách , vợ đang giường, lạnh: “Hoàng Tùng đúng là giảo hoạt.”
Ai thể ngờ , danh sách đặt trong phòng của Hoàng Hà Quyên.
Chu Thành Nghiệp một nữa nhận điện thoại của cha, thông báo về tham dự tang lễ của chị dâu cả, im lặng.
“Đại ca chứ?”
Đầu dây bên , Chu Hồng Vũ thở dài một tiếng: “Nó đang xử lý công việc tiếp theo, thời gian để đau buồn.”
“Các con đưa Tiểu Bân về , về đưa tiễn nó.”
Bất kể là ông con trai, họ đều trải qua quá nhiều sinh ly t.ử biệt.
Thậm chí sớm chuẩn tâm lý rằng sẽ hy sinh.
Ông từng thấy những đứa trẻ mất cha mười lăm phút , đó lớn vẫn tiếp tục lao công việc, chẳng lẽ họ đau buồn ?
Không, họ đau buồn, đó là nỗi đau đến c.h.ế.t lặng.
Chỉ là, gánh nặng vai còn quan trọng hơn cả nỗi đau.
Họ cũng giống như những lính đang trấn giữ nơi tiền tuyến, đều thể gục ngã, bởi vì phía là vạn nhà đèn dầu, là m.á.u mủ, là hàng ngàn vạn dân bình thường của Hoa Quốc.
Khi Chu Thành Nghiệp trở về nhà cũ của nhà họ Chu, em gái Uyển Khanh đang bưng đồ ăn từ bếp .
Hai em bốn mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-381.html.]
Du Uyển Khanh lo lắng nhị ca: “Nhị ca, ?”
Chỉ một cái , cô cảm nhận tâm trạng của nhị ca.
Chúc Quân cũng sang, bà thấp giọng hỏi: “Có bên Việt Châu xảy chuyện gì ?”
“Là cha con, là đại ca, hoặc là chị dâu con.”
Bà và chồng sống với mấy chục năm, hiểu ông nhất, cha con họ cố tình giấu .
Bà chỉ quen theo sự sắp đặt của chồng, ngáng chân.
Chu Thành Nghiệp im lặng một lúc lâu mới : “Ba kêu con đưa Tiểu Bân về, tiễn chị dâu đoạn đường cuối.”
Chúc Quân , lập tức im lặng.
Vậy là, , xảy chuyện là con dâu của bà.
Một lúc lâu , bà mới thấp giọng : “Kêu Tiểu Bân về , để nó ăn chút cơm, đó về Việt Châu.”
Chu Thành Nghiệp : “Con mượn xe về.”
Có thể ngay lập tức.
Chúc Quân ừ một tiếng.
Du Uyển Khanh tiếng nào, khỏi nhà cũ họ Chu, đến nhà bí thư Chu đón Tiểu Bân về, tiện thể xin nghỉ mấy ngày.
Trên chiếc xe jeep đến Việt Châu, Tiểu Bân và Chúc Quân ở hàng ghế , bé nhỏ giọng : “Bà nội, con hẹn với Cương chơi .”
“Chúng thể về Việt Châu ạ?”
Chúc Quân một tay ôm cháu đích tôn, một tay nhẹ nhàng vỗ vai bé: “Tiểu Bân ngoan, bà nội đưa con về quê.”
“Vâng ạ, con đều lời bà nội.” Tiểu Bân ngoan ngoãn dựa lòng bà nội.
Du Uyển Khanh và Chu Thành Nghiệp liếc , trong mắt hai em đều thoáng qua một tia nỡ.
Sau khi Tiểu Bân trở về Việt Châu, c.h.ế.t, ban đầu bé kịp hồn, đến khi hiểu thì bắt đầu lớn, đứa trẻ vốn ngoan ngoãn gào đòi tìm .
Chúc Quân ôm cháu trai, ngừng an ủi.
Sau khi chôn cất Hoàng Hà Quyên xong, Tiểu Bân bắt đầu đổ bệnh, sốt cao.
Du Uyển Khanh đành tiếp tục xin nghỉ, ở giúp Chúc Quân chăm sóc Tiểu Bân, dị năng chữa trị của cô hỗ trợ, Tiểu Bân nhanh khỏe , chỉ là cả đều ủ rũ.
Chu Thành Nghiệp đứa trẻ đang rúc trong lòng em gái, một lời, trong lòng vô cùng khó chịu.