“Em may mắn bao, Du Gia Nghĩa cái thứ hàng giả tính kế em một phen, tưởng rằng ném em đến vùng khỉ ho cò gáy, ngờ đây là một vùng đất lành.”
Chu Thành Nghiệp ha hả: “ , em chúng đều may mắn bao.”
Bọn họ đến Việt Châu một ngày, Chu Thành Nghiệp đưa Du Uyển Khanh về nhà họ Chu gặp vợ chồng Chu Hồng Vũ và Chúc Quân.
Đây cũng là đầu tiên Du Uyển Khanh đến nhà họ Chu khi nhận nhị ca.
Chúc Quân nhận tin, sớm chuẩn sẵn đồ ăn chờ họ trở về.
Nghe thấy tiếng mở cổng sân, bà , thấy Du Uyển Khanh, Chúc Quân lơ luôn Chu Thành Nghiệp, kéo tay Uyển Khanh: “Cuối cùng cũng về , đói bụng con?”
Du Uyển Khanh sớm sự nhiệt tình của Chúc Quân, nàng nắm tay đối phương: “Dì, mới xuống tàu, nhị ca đưa con ăn một bát mì ạ.”
Chúc Quân lườm Chu Thành Nghiệp một cái, trong lòng oán trách thằng nhóc điều, cũng mau đưa em gái về nhà ăn cơm. Đối diện với Du Uyển Khanh, Chúc Quân đổi một bộ mặt khác, : “Đã qua hơn nửa tiếng , bây giờ chắc đói , chúng ăn cơm .”
Chu Thành Nghiệp cảm thấy bất đắc dĩ, chẳng là dặn để em gái đói ?
Cho nên, kết quả là, gì cũng sai?
Hoàng Hà Quyên trong phòng, tận mắt thấy chồng tiếng mở cổng liền chạy ngoài, tươi đến mức hận thể kéo đến mang tai.
Nàng gì đó, nhưng nghĩ đến lời chồng , cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Nàng về phía con trai bên cạnh: “Lát nữa chú út của con sẽ đưa một chị về, con nhớ gọi là cô nhé.”
Thật , trong lòng Hoàng Hà Quyên khinh thường, nhưng chồng nàng Chu Thành Nghiệp đưa em gái ruột về nhà, sớm bắt đầu chuẩn quà, còn gì mà trong nhà cuối cùng cũng một cô em gái.
Em gái quỷ tha ma bắt, ai mà thèm.
Không đúng, chỉ hai em Thành Tích là thèm vô cùng.
Tiểu Bân gật đầu: “Ba sớm với con , đây là em gái ruột của chú út, cũng chính là cô ruột của con.”
Hoàng Hà Quyên , suýt nữa tức đến hộc m.á.u, may mà nhắc nhở thằng nhóc , nếu nàng lời gì đó châm ngòi ly gián, nàng chắc chắn con trai ruột của nhất định sẽ với ba nó.
Đến lúc đó đổi chắc chắn là bộ mặt lạnh lùng của Thành Tích.
Anh ít khi cãi với nàng, một khi nàng sai chuyện gì, sẽ im lặng , lạnh nhạt với nàng.
Tiểu Bân về phía : “Mẹ, con cô , , lớn lên, con kiếm tiền mua váy cho cô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-370.html.]
Mẹ thường là nam t.ử hán nhí, lớn lên kiếm tiền mua váy cho .
Nếu thể mua cho , chắc chắn cũng thể mua cho cô.
Hoàng Hà Quyên lập tức cảm thấy trái tim hai cha con cho tan nát, cô em gái còn cửa, hai cha con còn gặp mặt , bắt đầu bênh vực đối phương.
Trong lòng khó chịu quá.
Tiểu Bân đột nhiên dậy, về phía cửa lớn: “Bà nội, chú út.”
Cậu nhóc nắm tay bà nội Chúc Quân, một đôi mắt to ‘ an phận’ cẩn thận liếc cô gái xinh hơn cả nhiều, đó nở một nụ thẹn thùng.
Chu Thành Nghiệp từ phía một tay nhấc bổng nhóc lên, : “Muốn xem cô, thì cứ quang minh chính đại mà xem, dù con xem thế nào, mặt cô con cũng mọc thêm một đóa hoa .”
Tiểu Bân ôm cổ Chu Thành Nghiệp, đôi mắt nhỏ nỡ rời khỏi Du Uyển Khanh, nhỏ giọng : “Cô còn hơn cả hoa.”
Chúc Quân và Chu Thành Nghiệp đều bật .
Ngay cả Du Uyển Khanh cũng nhịn nhạt, ánh mắt dịu dàng của nàng dừng Tiểu Bân: “Muốn cô ôm một cái ?”
Nàng đưa tay , Tiểu Bân nhào tới, ôm lấy Du Uyển Khanh: “Cô quá.”
Hoàng Hà Quyên thấy chồng cửa liền dậy, thấy cảnh , lời con trai , trong lòng chua lè, thầm nghĩ: Quả nhiên, con trai đều là nuôi cho khác.
Trong lòng nàng bắt đầu tính toán, đến lúc đó sẽ sinh thêm một cô con gái nũng nịu, quan tâm.
Chỉ là, nghĩ đến việc và Thành Tích kết hôn nhiều năm mới sinh Tiểu Bân.
Bây giờ Tiểu Bân năm tuổi, nàng vẫn thể mang thai.
Nga
Nàng đều nghi ngờ là vấn đề của .
Chúc Quân xong lời Tiểu Bân , ánh mắt dừng con dâu, chỉ thấy trong mắt nàng hận ý, Chúc Quân lúc mới yên tâm.
Con dâu gần đây còn mách lẻo mặt bà nữa, đây là một chuyện , nếu thể đổi suy nghĩ, cả nhà vẫn thể sống hòa thuận.
Hoàng Hà Quyên chồng liếc một cái cho da đầu tê dại, vội vàng tiến lên: “Thành Nghiệp về , vị chắc là em Uyển Khanh nhỉ.”