Hoắc Lan Từ xuất hiện ở bên , “pằng” một tiếng tiễn thêm một tên xuống gặp tổ tiên Hoa Quốc.
Giờ phút , như một con sói đơn độc, mở một trận chiến của riêng .
Thân hình nhanh, khi con d.a.o găm trong tay cứa cổ kẻ địch, bàn tay còn cũng ngừng nghỉ, đoạt lấy v.ũ k.h.í là một trận b.ắ.n phá.
Bất kể kẻ địch xuất hiện ở hướng nào, luôn thể xử lý đối phương với tốc độ nhanh nhất.
Lúc Cao Nhược Vân dẫn đội ngũ chạy tới, liền thấy Hoắc Lan Từ mặt đầy m.á.u đang tay đ.á.n.h với mấy kẻ địch cũng còn v.ũ k.h.í.
Một chọi bốn, vết thương chồng chất, hề để tâm, chỉ tiêu diệt hết những tên trộm cắp ý đồ phá hoại sự bình yên của Hoa Quốc.
Cao Nhược Vân thấy , sắc mặt đại biến, nàng nhắm một trong đó b.ắ.n một phát.
Tài b.ắ.n s.ú.n.g chuẩn, b.ắ.n thẳng đầu.
“Hỗ trợ.”
Ra lệnh một tiếng, hơn mười binh sĩ nhanh nhẹn tiến lên.
Có bọn họ tham gia, Hoắc Lan Từ cuối cùng cũng thể thở phào một .
Hắn mệt mỏi, mệt, thấy Cao Nhược Vân dẫn xuất hiện, đột nhiên còn căng thẳng như nữa, chỉ bụi cỏ xa xa : “Thanh Sơn ở trong bụi cỏ bên , phiền đồng chí Cao cho đưa , mất m.á.u quá nhiều, cần cứu chữa ngay lập tức.”
Cao Nhược Vân t.h.i t.h.ể kẻ địch đầy đất, về phía Hoắc Lan Từ, trong mắt tràn đầy sự kính nể và sùng bái.
Nếu là nàng, dù dùng hết lực cũng thể đến bước .
Nàng gật đầu, bảo hai tiểu binh sĩ bên cạnh đến dìu Hoắc Lan Từ, còn thì dẫn tìm Bạch Thanh Sơn.
Khi tìm , Bạch Thanh Sơn mặt đất hôn mê.
“Mau, mau, đưa ngoài.”
Cao Nhược Vân để một đội ở dọn dẹp t.h.i t.h.ể, còn nàng thì đưa hai thương ngoài. Hoắc Lan Từ phát hiện vết thương của Bạch Thanh Sơn vẫn đang chảy m.á.u, vội vàng lấy một bình sứ màu trắng đưa cho Cao Nhược Vân: “Giúp cầm m.á.u .”
Nếu đến bệnh viện, Thanh Sơn c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều.
Cao Nhược Vân gật đầu, hỏi nhiều, bảo tìm một nơi tương đối sạch sẽ, bắt đầu giúp Bạch Thanh Sơn xử lý vết thương.
Trong đội ngũ nhiệm vụ, đều sẽ một hai đồng đội cách băng bó vết thương ngoài da, bên Cao Nhược Vân cũng ngoại lệ.
Nàng thấy giúp Bạch Thanh Sơn băng bó, đàn ông đang dựa gốc cây tự xử lý vết thương cánh tay, nàng chậm rãi : “Để khác giúp xử lý vết thương .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-362.html.]
Hoắc Lan Từ im lặng một lát, gật đầu: “Được, phiền.”
Sau lưng cũng vết thương, tự xử lý .
Cao Nhược Vân bảo giúp Hoắc Lan Từ xử lý xong vết thương, lúc mới đưa Bạch Thanh Sơn đang hôn mê bất tỉnh khỏi rừng, bên ngoài xe chờ sẵn.
Ngồi xe jeep, Hoắc Lan Từ về phía Cao Nhược Vân: “Sao cô xuất hiện ở đây?”
Cao Nhược Vân trầm giọng : “ dẫn huấn luyện về, gặp nhóm Trần Kiều chật vật từ trong rừng , và Bạch Thanh Sơn dẫn dụ kẻ địch, Trần Kiều bọn họ nhờ dẫn tìm các .”
Nói xong, nàng về phía Hoắc Lan Từ: “Anh thật sự lợi hại.”
Hoắc Lan Từ nhớ chuyện xảy , trong mắt mang theo vài phần lạnh lẽo: “Những kẻ đáng c.h.ế.t, một tên cũng thoát .”
“ , những kẻ đáng c.h.ế.t, một tên cũng thoát .” Cao Nhược Vân thấp giọng lẩm bẩm, tầm mắt nàng chuyển đến Bạch Thanh Sơn đang dựa vai Hoắc Lan Từ: “Sao thương nặng như .”
Bạch Thanh Sơn trúng đạn, chỉ vài vết thương do lưỡi lê đ.â.m sâu.
Nghĩ đến chuyện xảy hôm nay, Hoắc Lan Từ nhếch môi lạnh một tiếng: “Đối phương quá đông, bọn chúng b.ắ.n c.h.ế.t một phát, mà từ từ đùa c.h.ế.t và Thanh Sơn.”
“Bọn chúng mơ cũng thể ngờ , và Thanh Sơn thể phá vòng vây.”
Cao Nhược Vân một cái: “Hiệu quả của t.h.u.ố.c cầm m.á.u chút kinh , nếu nhớ lầm, chúng loại t.h.u.ố.c cầm m.á.u hiệu quả như .”
Nói xong, tầm mắt nàng dừng Bạch Thanh Sơn, trong lòng thầm mắng một câu: Ngốc.
Nga
Người ngốc như , chính là kẻ xử lý trong buổi diễn tập.
Nàng lập tức cảm thấy tâm trạng chút vui.
Hoắc Lan Từ nhớ tới những lọ t.h.u.ố.c cầm m.á.u là do Uyển Khanh thức đêm , trong lòng ấm áp.
Hắn thản nhiên : “Một bạn tự .”
Trước khi rõ ý của Uyển Khanh, sẽ thừa một câu nào.
Cao Nhược Vân Hoắc Lan Từ, chậm rãi : “Hiệu quả , nếu thể sử dụng rộng rãi trong quân đội thì quá.”
Bọn họ lúc ngoài nhiệm vụ, một chiến hữu thương chí mạng, nhưng cuối cùng c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều.
Nàng thật sự thấy cảnh tượng như xảy .