Cao Khánh Mai hiểu cô em chồng tương lai những lời đó đều là vì cho , cô nhạt một tiếng: “Chị hiểu , em yên tâm , chị sẽ cùng Thành Nghiệp sống thật .”
Cao Thịnh giơ bàn tay nhỏ lên, : “Cô út, còn cháu nữa, cháu ở cùng cô út và chú Chu.”
Du Uyển Khanh và Cao Khánh Mai , cả hai đều bật .
Cao Khánh Mai ừ một tiếng: “Suýt nữa thì quên mất Tiểu Thịnh nhà chúng .”
Cao Thịnh : “Cô út, cô sinh nhiều em trai em gái một chút, cháu sẽ giúp cô chăm sóc các em, còn dạy các em học bài nữa.”
Mấy bà trong thôn lén với thằng bé rằng, nhất định học hành chăm chỉ, cô út và chú Chu kết hôn, sinh nhiều con, nó họ thì giúp đỡ chăm sóc các em.
Như cô mới thể đỡ vất vả một chút.
Cho nên, vì cô út, nó nhất định nỗ lực học tập. Tuyệt đối thể lười biếng.
Du Uyển Khanh ngủ một mạch đến hơn bốn giờ chiều mới tỉnh dậy. Nhóm thanh niên trí thức huyện thành bán thịt lợn rừng đều trở về, còn mua ít thịt và xương heo mang về.
Quách Hồng Anh và Cao Khánh Mai cùng đều đang ở trong bếp của điểm thanh niên trí thức giúp chuẩn cơm chiều. Nhìn thấy cô đến, Hà Tiểu Viện vội vàng kéo sang một bên : “Ba con lợn rừng, bán hơn bốn trăm đồng.”
Đây là đầu tiên cô tham gia hoạt động săn lợn rừng của điểm thanh niên trí thức, ban đầu chút sợ hãi, nhưng giờ cảm thấy kích thích.
“Mỗi thể chia 50 đồng.”
Du Uyển Khanh gật đầu: “Chúng chỉ núi một buổi chiều mà kiếm 50 đồng, là lợi hại .”
Vương Ngọc Bình tới, xuống bên cạnh Du Uyển Khanh: “Bọn tớ định giống như các , trích mười đồng quỹ liên hoan cho điểm thanh niên trí thức.”
“Được thôi, ý kiến gì.” Có kinh phí thì lúc liên hoan sẽ ăn ngon hơn một chút, cho nên cô lý do gì để từ chối.
Cuối cùng, mỗi thanh niên trí thức tham gia chuyến săn cầm về 40 đồng, còn 90 đồng giao cho “thủ quỹ” của điểm thanh niên trí thức là Cao Khánh Mai bảo quản.
Bữa cơm chiều đầu tiên của kỳ nghỉ vụ thu hoạch lúa đặc biệt phong phú, đầu thỏ sốt cay, sườn hầm, canh gà rừng, bánh bao nhân thịt, thịt ba chỉ xào, rau xanh, bí đỏ.
Lúc ăn cơm, Cao Thịnh ăn một miếng thịt xào, đột nhiên : “Nếu chú Hoắc và chú Dư Lương cũng ở đây thì mấy.”
Bầu khí đang vui vẻ bỗng chốc yên tĩnh đến mức chút đáng sợ.
Hơn một năm chung sống, bọn họ quen với sự hiện diện của đối phương, đột nhiên thiếu vắng hai , thật sự quen.
Du Uyển Khanh nhạt : “Đợi chú Hoắc của cháu tới, bảo chú đưa cháu mua kẹo ăn.”
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-352-dien-tap-trong-rung-sau.html.]
“Còn về chú Dư Lương , chúng cứ chờ mong chú thi đậu công nhân .”
Lục Quốc Hoa gật đầu: “Ăn cơm, ăn cơm thôi. Cho dù chú Hoắc và chú Dư Lương ở đây, chúng cũng ăn cơm vui vẻ, chú Hoắc của cháu giờ cũng đang ăn cơm chiều đấy.”
Tại nơi cách xa ngàn dặm, “chú Hoắc” giờ phút đang huấn luyện trong rừng sâu. Muỗi trong rừng ở Nam Đảo đặc biệt nhiều, còn đặc biệt to.
Hắn hiện tại chẳng những cơm ăn, mà còn “nuôi” muỗi.
Bạch Thanh Sơn về phía lão đại nhà , cẩn thận hỏi: “Lão đại, khi nào bọn họ mới tìm chúng ?”
Trần Kiều đang rạp ở một bên bĩu môi: “Đã qua bảy tám tiếng mà bọn họ vẫn tìm thấy chúng , tốc độ chậm thật.”
“Còn bảo là đội ngũ vương bài của sư đoàn chủ lực lâu đời, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Hoắc Lan Từ quét mắt hai bọn họ: “Đừng chủ quan, bất kể là nhiệm vụ diễn tập đều cẩn thận.”
“Phải hiểu rằng, một khi sơ suất, chúng khả năng sẽ một trở .”
Hoắc Lan Từ lo lắng đám tiểu t.ử sẽ kiêu ngạo, đó thả lỏng cảnh giác. Thói quen như một khi hình thành, ngày nhiệm vụ thể sẽ trở thành bùa đòi mạng của bọn họ.
Nghe đến đây, Trần Kiều và Bạch Thanh Sơn cũng dám tiếp nữa.
Hoắc Lan Từ nhắc nhở thêm một câu: “Bất kể đối mặt với kẻ địch là ai, đều coi đối phương là đối thủ mạnh nhất mà đối đãi.”
Trần Kiều và Bạch Thanh Sơn đồng thanh : “Rõ.”
“Tới .” Hoắc Lan Từ chằm chằm phía , mong chờ giao đấu với đội ngũ sắc bén nhất của sư đoàn chủ lực.
Một tầm mắt của bọn họ. Người tới quan sát tứ phía, vẫn luôn tiếp cận bọn họ, xung quanh cũng xuất hiện bất kỳ ai khác.
Hiển nhiên là một đơn độc tìm tới đây.
Hoắc Lan Từ Trần Kiều một cái, đối phương lập tức hiểu ý trong mắt lão đại.
Cậu lập tức lao v.út .
Bạch Thanh Sơn và Hoắc Lan Từ chằm chằm phía , chỉ thấy tới phản ứng nhanh, cô đầu nổ s.ú.n.g Trần Kiều, đáng tiếc quá muộn, Trần Kiều áp sát cô .