Nghe đến đó, Bí thư công xã suy nghĩ một chút : “ sẽ cử nhân viên trạm nông nghiệp xuống Đại đội Ngũ Tinh của các xem xét, nếu cần thiết, sẽ cho thường trú tại đó.”
Ông cũng chuyện thu hoạch của Đại đội Ngũ Tinh cao hơn ba thành, chuyện cần rõ. Nếu thật sự phương pháp tăng sản lượng nào, là do khí hậu thổ nhưỡng, chỉ thể thử dùng lương thực của Đại đội Ngũ Tinh giống.
“Anh đem chuyện cho bọn họ , đồng chí trạm nông nghiệp đến Đại đội Ngũ Tinh, bọn họ khẳng định sẽ tìm nữa.”
Bí thư Chu liên tục gật đầu: “Được, thật sự quá cảm ơn ngài.”
Sau khi trở về, Bí thư Chu cho dọn dẹp một gian phòng chứa đồ ở trụ sở đại đội, chờ nhân viên trạm nông nghiệp tới.
Vốn tưởng rằng đợi thật lâu, nghĩ tới Bí thư công xã việc tốc độ nhanh như . Sáng hôm , nhân viên trạm nông nghiệp liền mang theo tay nải tới, dọn ở trong gian phòng .
Bắt đầu thời gian quan sát kéo dài vài tháng, thậm chí cả năm.
Mà Bí thư và Đại đội trưởng các thôn lân cận cũng còn tới cửa quấy rầy Bí thư Chu nữa, lỗ tai ông rốt cuộc cũng thanh tịnh.
Bước tháng sáu, Du Uyển Khanh nhận thư của tư gửi từ Tây Bắc, trong thư kể về những chuyện thú vị gặp hàng ngày, còn một tin tức khá quan trọng.
“Chu Kiến Hoa chuẩn kết hôn.” Cô về phía Hoắc Lan Từ: “Sáng nay em còn gặp bác gái Chu, bác cũng gì về chuyện .”
Cô hiện tại cùng bác gái Chu trở thành bạn bè ‘ gì giấu ’.
Chuyện quan trọng như , nếu bác gái Chu , khả năng .
Hoắc Lan Từ ghé sát thoáng qua, ngày trong thư là mùng tám tháng , cách hiện tại còn hai mươi ngày: “Có khả năng thư Chu Kiến Hoa về nhà vẫn tới nơi.”
“Không chứ, chuyện quan trọng như , nên gọi điện thoại về ?” Du Uyển Khanh thể hiểu nổi suy nghĩ của Chu Kiến Hoa.
Trong thư , cô gái mà Chu Kiến Hoa cưới là Nam Thị ở Việt Châu, chỉ là từ nhỏ theo cha chú đến Tây Bắc sinh sống.
Là y tá bệnh viện.
“Chờ xem , nếu qua mấy ngày nữa Chu Kiến Hoa còn thư về cho Bí thư Chu bọn họ, chúng hẵng .” Hoắc Lan Từ về phía Du Uyển Khanh: “Anh ở đây cũng một chuyện quan trọng với em.”
Du Uyển Khanh Hoắc Lan Từ: “Chuyện gì ?”
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của A Từ, Uyển Khanh ý thức sự việc nhỏ.
Hoắc Lan Từ : “Nhóm chú Phó rời , ba ngày sẽ tới đón bọn họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-327-lenh-trieu-tap-bi-mat.html.]
Du Uyển Khanh chút ngạc nhiên: “Đã điều tra rõ ràng ? Xác định sẽ xuất hiện bất luận cái gì ngoài ý chứ?”
“Sẽ , chuyện là do Thủ trưởng 2 đích phê duyệt. Sau khi rời , bọn họ sẽ đưa đến phòng nghiên cứu bí mật, khả năng trong thời gian dài đều thể liên lạc với bên ngoài.”
Du Uyển Khanh nhớ tới những công tác nghiên cứu khoa học vùi đầu nghiên cứu, cắt đứt liên lạc với nhà, cô : “Em tin tưởng, bọn họ nguyện ý ở lì trong phòng nghiên cứu, cũng hoang phế một năng lực ở chỗ ruộng nuôi heo.”
“A Từ, bọn họ thuộc về nơi .” Có thể trở về công việc mong , đối với bọn họ mà , đây là hạnh phúc.
Cũng là điều bọn họ hằng hy vọng.
Buổi tối, hai lên Bắc Sơn.
Hoắc Lan Từ đem sự tình cho bọn họ, nhóm Phó Hạc Niên đều ngạc nhiên, Đổng Liên Ý nhịn hỏi: “Còn Khang lão thì ?”
Mấy bọn họ nghiên cứu thể rời , còn Khang lão?
Mấy bọn họ cùng chung sống gần hai năm, đặc biệt là nương tựa lẫn vượt qua thời điểm gian nan nhất, sớm coi như một nhà.
Cho nên, khi thể trở cương vị công tác, Đổng Liên Ý và tiên liền nghĩ đến Khang lão.
Khang lão ha hả : “Các cần lo cho , tình huống của chúng như , thể nào nấy. Huống chi bốn các đều thể rời , đối với mà , đây là một chuyện .”
Mọi Khang lão , động tác nhất trí đem tầm mắt đổ dồn lên Hoắc Lan Từ.
Hoắc Lan Từ : “Cấp còn đang thảo luận về hướng của Khang lão.”
Một câu , gian phòng nhỏ ở Bắc Sơn nháy mắt an tĩnh .
Phó Hạc Niên vỗ vỗ vai vợ: “Khang lão đúng, nhóm chúng thể một là một . Nếu cấp còn đang thảo luận về hướng của Khang lão, chứng minh, Khang lão sớm muộn gì cũng sẽ ngày trở về.”
Lư Tĩnh An giấu cảm xúc sa sút, : “ , đúng , nếu thảo luận, chắc chắn sẽ một sự sắp xếp .”
Bằng , tên của bọn họ tuyệt đối sẽ xuất hiện bàn thảo luận của lãnh đạo.
Nga
Du Uyển Khanh nghĩ đến những tài liệu bọn họ gửi ở chỗ , lặng lẽ dịch đến bên cạnh Đổng Liên Ý, nhỏ giọng hỏi: “Cháu việc thương lượng với cô.”
Đổng Liên Ý hiểu ý cô, kéo cô ngoài phòng.