Nếu , bọn họ dám khoanh tay .
Chu Thành Nghiệp còn cả ở lưng những chuyện , càng chị dâu cả lừa dối đến mức tìm phương hướng.
Anh nhận tin tức, Ân Tiểu Đình đưa nông trường Nam Phù lao động ba tháng.
Cục Công An còn gửi tới một bản cam kết do Ân Tiểu Đình cùng cha cô ký tên, bên đóng dấu đỏ của lãnh đạo Cục Công An, cũng coi như là một sự chứng kiến đầy quyền lực, về Ân Tiểu Đình sẽ dám đến quấy rầy nữa.
Anh hiểu rõ, chuyện khẳng định là do nhà họ Hoàng ở lưng vận tác.
Chu Thành Nghiệp cũng để ý những thứ đó, chỉ cần Ân Tiểu Đình về tới quấy rầy nữa, lười so đo nhiều với những .
Bước tháng 5, mắt thấy một loại hoa màu sắp đến kỳ thu hoạch, Du Uyển Khanh cùng Hoắc Lan Từ và các nhân viên bảo vệ rừng bắt đầu núi tuần tra.
Chỉ là Du Uyển Khanh cùng Hoắc Lan Từ phụ trách ban ngày, Trữ Minh cùng La Huy, Thiết Ngưu ba phụ trách tuần tra buổi tối.
Ở Đại đội Ngũ Tinh một năm, thường xuyên hấp thụ nguyên tố mộc, mộc hệ dị năng của Du Uyển Khanh mạnh lên nhiều. Chỉ cần cô , liền thể cảm ứng nhất cử nhất động trong phạm vi mười dặm, thậm chí thể khống chế thực vật trong phạm vi .
Mà Đại đội Ngũ Tinh nhờ mộc hệ dị năng phản hồi, nên tất cả hoa màu gieo trồng đều phát triển khả quan.
Thế cho nên Bí thư và Đại đội trưởng của các đại đội lân cận đều tìm tới Bí thư Chu và Đại đội trưởng Ngũ Tinh để học hỏi kinh nghiệm.
Bọn họ cũng hy vọng hoa màu của đại đội phụ trách phát triển hơn, sản lượng cao hơn.
Bí thư Chu đang xử lý công vụ trong văn phòng đại đội, một bé chạy : “Bí thư bá bá, bọn họ tới nữa .”
Bí thư Chu cùng Đại đội trưởng, thậm chí là kế toán Diệp đều sôi nổi dậy. Mọi tranh chạy khỏi văn phòng, Bí thư Chu kéo kế toán Diệp : “Cậu ở sửa sang sổ sách chứ, cùng Đại đội trưởng chút việc, ngoài đây.”
Đại đội trưởng cùng Bí thư Chu liếc , liên tục gật đầu, đó đẩy kế toán Diệp văn phòng, hai nhanh như chớp chạy mất.
Kế toán Diệp còn kịp hồn, hai chạy thấy bóng dáng, ông tức đến mức mũi cũng lệch: “Hai các ông từ nhỏ nghĩa khí, quả thực là chọc tức c.h.ế.t mà.”
“Thật quá đáng.” Cư nhiên để ông ở đối mặt với một đám sói đói của các đại đội lân cận.
Nga
Ông nào rằng hoa màu Đại đội Ngũ Tinh vì mọc như ?
Muốn ông giải thích, chỉ thể là trời cao phù hộ.
như ai tin ?
Ngay lúc Bí thư Chu cùng Đại đội trưởng hai ‘chạy trối c.h.ế.t’, kế toán Diệp Bí thư của mấy đại đội lân cận chặn ở trụ sở đại đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-325-bi-mat-tang-san-luong.html.]
Chạy một hồi lâu, Bí thư Chu mới dừng , ông Đại đội trưởng: “Muốn đây?”
“Khẳng định tìm chỗ trốn , bằng vẫn sẽ bọn họ tìm .” Bí thư Chu nay từng nghĩ tới, chỉ vì hoa màu đại đội mọc mà ông cùng Đại đội trưởng đều trốn chui trốn lủi.
Rõ ràng là một chuyện , hiện tại cho bọn họ nhà thể về, thế nào cũng thấy hai em chút đáng thương.
Đại đội trưởng nhàn nhạt : “Vào núi , xem hoa màu chân núi thế nào, tóm là thể chạm mặt bọn họ.”
Nói tới đây, ông nghiến răng: “Lần bọn họ tới trụ sở đại đội chặn , liên tiếp hỏi thế nào để cây trồng lớn nhanh, thế nào? Lão t.ử cũng quái .”
Nói cái rắm .
Nửa cuối năm ngoái hoa màu mọc cũng , thu hoạch khá, ông tưởng do thời tiết thuận lợi nên sản lượng mới tăng.
Đến vụ lúa mì đông xuân năm nay, thu hoạch nhiều hơn năm ngoái ba thành, ông mới ý thức gì đó đúng.
“Trước gieo trồng thế nào, hiện tại cũng y hệt thế, thu hoạch còn thể trách ?” Đại đội trưởng xong, buông một câu " thể lý" chạy tiếp.
Bí thư Chu cũng sải bước, dùng sức chạy lên núi.
Chỉ sợ lão Diệp chịu nổi nhiệt, bán hai bọn họ, đến lúc đó chạy cũng chạy thoát.
Đi đến chân núi, Bí thư Chu trong lúc nhất thời cũng , dù thể về nhà, cũng thể lảng vảng quanh đại đội, bằng khẳng định tóm.
Ông thấy Quách Hồng Anh đang cắt lá dâu ở ruộng dâu, nghĩ đến Quách Hồng Anh, trong đầu liền nghĩ đến nha đầu thúi Du Uyển Khanh.
Bí thư Chu rốt cuộc cũng nghĩ chỗ để trốn.
Ông xoay về phía núi.
Đừng Bí thư Chu hơn bốn mươi tuổi, chân cẳng vẫn nhanh nhẹn lắm, nhanh liền tìm thấy Du Uyển Khanh cùng Hoắc Lan Từ. Chỉ thấy Du Uyển Khanh đeo s.ú.n.g săn, Hoắc Lan Từ trong tay xách gà rừng thỏ hoang từ trong núi .
Ông chỉ hai : “Các... các cô chạy núi sâu.”
Bí thư Chu tức giận đến mức dậm chân: “Hai đứa ỷ chút quyền cước, thật sự quan tâm gì cả, gan to bằng trời .”
Đối với việc Bí thư Chu xuất hiện ở đây, Du Uyển Khanh tỏ vẻ ngạc nhiên.