Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều - Chương 316: Lời nói dối thiện ý

Cập nhật lúc: 2026-02-13 07:37:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Văn Khiêm thông minh nhường nào, chỉ ngắn ngủi hai câu cũng đoán chân tướng.

Du Tiểu Ngũ đến một thế giới khác, cô còn sống .

Biết Tiểu Ngũ c.h.ế.t, thở phào nhẹ nhõm. nghĩ đến cả đời thể gặp nữa, trong lòng dâng lên một nỗi bi ai.

Anh Du Uyển Khanh:

“Anh hiểu . Em mau trở về , nhớ chăm sóc cho bản .”

Du Uyển Khanh phát hiện trạng thái của :

“Hay là để bọn em cùng về huyện Nam Phù nhé?”

Trương Văn Khiêm lắc đầu:

“Anh , cũng sẽ để bản xảy chuyện gì.”

Anh còn nhiều việc , sẽ để cứ như mà gục ngã.

Anh lên xe đạp, vẫn hỏi một câu:

“Em xem, con thế nào mới thể đến một thế giới song song khác?”

Du Uyển Khanh nghĩ nghĩ :

“Làm nhiều việc , đặc biệt là những việc lợi nước lợi dân, hành thiện tích đức.”

Lúc cô chính là vì việc – bảo vệ long mạch mà xuyên đến đây.

Cô còn quyên góp nhiều tiền để nghiên cứu khoa học nữa.

Du Uyển Khanh cảm thấy cần cho Trương Văn Khiêm một mục tiêu, một động lực để kiên trì tiếp tục sống.

Đương nhiên, Du Uyển Khanh cũng hy vọng Trương Văn Khiêm sớm ngày thoát khỏi bi thương, bắt đầu từ đầu.

Trương Văn Khiêm gật đầu:

“Được, hiểu .”

Nga

Du Uyển Khanh bao giờ nghĩ tới, chỉ vì vài câu hôm nay của cô mà sẽ đổi cả cuộc đời của một con .

Chờ Trương Văn Khiêm đạp xe khuất, Du Uyển Khanh mới xoay về đại đội.

Giờ phút , tâm trạng cô phức tạp và rối bời.

Từ ký ức cô tiếp nhận , tần suất Trương Văn Khiêm xuất hiện mặt nguyên chủ cũng thấp, mỗi đều là tiện đường ghé qua. Nguyên chủ cũng Trương Văn Khiêm thích , xưa nay chỉ coi trai.

Cũng chẳng khác gì mấy trai trong nhà.

Hoắc Lan Từ phát hiện Du Uyển Khanh chút bình thường, tiến lên ôm cô lòng, ôn nhu hỏi:

“Sao ? Lúc nãy ngoài vẫn còn lắm mà.”

Du Uyển Khanh lắc đầu, ôm eo chậm rãi :

“Không gì, chỉ là hôm nay việc quá sức, ăn cơm xong đầu thôn một vòng mới về, bây giờ mệt càng thêm mệt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-316-loi-noi-doi-thien-y.html.]

Hoắc Lan Từ cúi đầu cô:

“Vậy về nghỉ ngơi một chút . Chiều nay cần công điểm nữa, ngủ đến khi nào tự tỉnh thì thôi. Không cần lo chuyện cơm tối, sẽ nấu.”

Du Uyển Khanh liên tục gật đầu:

“Được.”

“Có nấu cơm cho ăn, đó là một chuyện hạnh phúc.”

Hoắc Lan Từ khẽ một tiếng:

“Vậy em sẽ luôn luôn hạnh phúc.”

Nghĩ đến đàn ông hôm nay, trong mắt Hoắc Lan Từ hiện lên một tia may mắn. Có một cho dù cách che giấu bản đến , nhưng khi thấy cô gái thích, ánh mắt kìm lòng vẫn sẽ bán .

Thông qua cuộc trò chuyện, hiểu Trương Văn Khiêm là một năng lực mạnh, ưu tú.

May mắn trai của chị dâu cả nhà họ Du, và Uyển Khanh vĩnh viễn cũng khả năng. Nếu một lợi hại như ở bên cạnh Uyển Khanh cùng cô lớn lên, chính cơ hội.

Hoắc Lan Từ :

“Đồng chí Văn Khiêm mang đồ tới mấy túi sữa bột, mấy cân kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, còn cả sữa mạch nha nữa.”

Muốn mua nhiều đồ như một lúc ở huyện Nam Phù là chuyện thể nào.

Khẳng định là Trương Văn Khiêm mang từ Thương Dương tới.

Du Uyển Khanh trầm mặc một lát, gật đầu:

“Anh Văn Khiêm em tụt huyết áp.”

Nguyên chủ thích nhất là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, cho nên Trương Văn Khiêm bao giờ mua loại kẹo khác thế.

Ngày hôm , Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ xin nghỉ huyện thành. Đến nơi, bọn họ xưởng thực phẩm tìm Trần Hòa Bình, cửa mua mấy cân sườn, mấy cân thịt ba chỉ và hai cái chân giò.

Về nhà hai hầm canh sườn , đó mang canh đến bệnh viện thăm Trương Xuân Lỗi. Đến bệnh viện, Hoắc Lan Từ tìm bác sĩ để tìm hiểu tình hình vết thương của Trương Xuân Lỗi.

Du Uyển Khanh phòng bệnh , tới nơi mới Trương Văn Khiêm sáng nay rời khỏi Nam Phù, chạy về Thương Dương gấp.

Du Uyển Khanh chút ngoài ý :

“Đột ngột ?”

“Ba gọi điện thoại tới bệnh viện, giục mau ch.óng trở về, chuyện quan trọng tìm .”

Trương Xuân Lỗi cũng cảm thấy bất đắc dĩ. Tuy rằng trong lòng thầm chê bai ông cả, nhưng hai em chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Khó khăn lắm mới nhân dịp thương, hai em cơ hội gặp , cả chạy về Thương Dương.

“Hiện tại ai ở bệnh viện chăm sóc ?” Du Uyển Khanh lo lắng thoáng qua Trương Xuân Lỗi.

“Huyện ủy bên sắp xếp một thanh niên tới chăm sóc . Bọn qua một thời gian nữa là về Việt Châu, em cần lo lắng. Chịu chút thương tích đối với chỉ là chuyện thường ngày ở huyện.”

Làm nhiệm vụ, nào chuyện thương đổ m.á.u?

Không đổ m.á.u thì chính là chiến hữu đổ m.á.u, thậm chí hy sinh đều là chuyện bình thường.

 

 

Loading...