“Cô út đối xử với các con tệ, các con cứ thế báo đáp cô út ?”
Hai đứa trẻ nhà họ Hoàng cô út lạnh giọng chất vấn, ánh mắt lấp lóe bất định, vẻ mặt chột hiện rõ mặt.
Anh cả họ Hoàng thấy , đang định giải thích gì đó, đối diện với đôi mắt lạnh băng của Hoàng Hà Quyên, cô cả họ Hoàng : “Anh cả, mấy năm nay, em trong ngoài giúp đỡ các chị nhiều, các chị cứ thế đối xử với em ?”
“Các chị liên tục với em Chu Thành Nghiệp là con sói mắt trắng thể nuôi quen trong nhà họ Chu, các chị thì ? Bây giờ là cái gì?”
“Đừng quên, và Chu Thành Nghiệp cũng giống , các chị vẫn luôn nhấn mạnh Chu Thành Nghiệp là đứa nhặt , cướp đoạt những thứ thuộc về Thành Tích và Tiểu Bân. Lúc các chị những lời , cũng quên mất, cả của em cũng là con nuôi .”
Anh cả họ Hoàng sắc mặt nháy mắt đổi: “A Quyên, chuyện giống .”
Chu Thành Tích đầu tiên thấy vợ chĩa mũi nhọn nhà họ Hoàng, cảm giác thật sự sảng khoái.
Thấy đại chiến sắp nổ , vẫn che chở cho vợ .
Chu Thành Tích tiến lên một bước chắn mặt Hoàng Hà Quyên, cao hơn cả họ Hoàng nửa cái đầu, hơn nữa chính trị nhiều năm, khí thế là thứ mà cả họ Hoàng thể so sánh.
Anh trầm giọng : “Anh cả thể giải thích một chút, cái gì gọi là giống ? Hay là, trong lòng cả, tương đối quý giá, còn Thành Nghiệp nhà chỉ là bùn lầy?”
Nếu xé rách mặt, Chu Thành Tích định nhẹ nhàng bỏ qua.
Nếu , những lời dọc đường đều là uổng phí.
Anh cả họ Hoàng Chu Thành Nghiệp chỉ là một đứa trẻ mồ côi mà nhà họ Chu nhặt , nhưng nghĩ đến lời em gái , trong lòng hận ý lan tràn.
, cũng là con nuôi của nhà họ Hoàng, cũng con ruột của ba .
Nghĩ đến nhà họ Chu hiện giờ vượt xa nhà họ Hoàng, em rể tương lai một mảnh sáng lạn, cũng dám đắc tội họ, vội vàng giải thích: “Hiểu lầm, đều là hiểu lầm, em rể tuyệt đối đừng tức giận, những chuyện đó đều là hiểu lầm.”
Chu Thành Tích mặt biểu cảm liếc vợ chồng nhà họ Hoàng một cái: “ bây giờ một chút, ngày thường các hình dung em trai nên của nhà như thế nào.”
Một câu hiểu lầm liền cho qua chuyện, đó là chuyện thể.
Hoàng Hà Quyên thò đầu , chậm rãi : “Chị dâu Thành Nghiệp đến tuổi kết hôn, nếu đuổi , thì nắm trong tay, ví dụ như để nó cưới em gái ruột của cả em.”
Anh cả là con ruột của cô cô, nếu nhận con nuôi của nhà họ Hoàng, xét về vai vế, cả chính là họ của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-308.html.]
“Chị dâu còn , chỉ cần Chu Thành Nghiệp ở đó, những thứ thuộc về cuối cùng đều sẽ rơi tay Chu Thành Nghiệp.” Nói xong, cô nhàn nhạt liếc cả và chị dâu.
Nếu đức hạnh của vợ chồng họ, tự nhiên sẽ để họ sống yên .
Họ hãm hại lâu như , hãm hại họ một phen, đòi chút lãi, quá đáng chứ.
Chu Thành Tích ha hả : “Ba còn sống sờ sờ đó, cả chị dâu lo xa như , thật đúng là khó các .”
“Hôm nay ngoài chuyện của Thành Nghiệp, còn tại hai đứa con nhà các bắt nạt Tiểu Bân?” Chu Thành Tích kéo Hoàng Hà Quyên xuống ghế, vẻ hôm nay chúng cho nhẽ.
Anh cả và chị dâu họ Hoàng liếc , hai vợ chồng đều cảm thấy đau đầu, nên ứng phó với chuyện tiếp theo như thế nào.
Nga
Chị dâu họ Hoàng căng da đầu nhỏ giọng : “Đều là trẻ con cãi thôi mà.”
Chu Thành Tích khẽ một tiếng: “Chị dâu , là cũng bắt nạt hai đứa con của chị, đó đến với chị, đây đều là trẻ con cãi .”
Chị dâu họ Hoàng, Giang San, vội vàng : “Thế , là lớn, nhà hai đứa là trẻ con.”
Đầu óc em rể vấn đề , một lớn như mà hổ bắt nạt trẻ con ?
Chu Thành Tích ha hả , đến mức vợ chồng nhà họ Hoàng sởn gai ốc, hai đứa trẻ ngày thường ngang ngược kiêu ngạo cũng dám mở miệng, một bên cô út và dượng út, sợ đến run lẩy bẩy.
Chúng cũng sợ cái gì, rõ ràng dượng út đang , nhưng cảm thấy sợ hãi.
Có lẽ là chột .
Chu Thành Tích : “Chỗ nào ? Hai đứa nhà chị là trẻ con, cũng là trẻ con của ba mà, trẻ con với trẻ con mâu thuẫn, thì giao cho trẻ con tự giải quyết, đây là chuyện nên ?”
“Chẳng lẽ, chị dâu nuốt lời?”
Chị dâu họ Hoàng gượng: “Em rể, hơn ba mươi tuổi , hai đứa nhà còn nhỏ, đối thủ của .”
“Ồ.” Chu Thành Tích lạnh: “Tiểu Bân nhà chỉ là một đứa trẻ mấy tuổi, hai đứa nhà các lớn hơn Tiểu Bân nhiều như , còn hai đứa cùng bắt nạt một Tiểu Bân, chị dâu ?”