Cao Thịnh trả lời, chỉ ôm lấy cô út mà nức nở.
Chỉ trong một ngày, nuôi độc ác c.h.ế.t, ruột từng gặp mặt cũng qua đời.
Cao Thịnh cảm thấy như trời đất sụp đổ.
Chu Thành Nghiệp nghỉ phép, định đến đón Khánh Mai về khu thanh niên trí thức, từ xa thấy tiếng của Cao Thịnh. Anh chạy đến ngoài văn phòng thì thấy giọng bình tĩnh của đối tượng nhà truyền đến.
Anh dừng bước, ngoài văn phòng một lúc lâu động đậy.
Ngay từ lúc mới quen lâu, Khánh Mai kể cho Chu Thành Nghiệp những chuyện xảy ở nhà họ Cao.
Anh chỉ ngờ Khánh Mai chọn hôm nay để chuyện .
Đợi cô xong, mới bước văn phòng, trực tiếp bế Cao Thịnh lên: “Tiểu Thịnh đừng , chú Chu đưa con chơi.”
Cao Thịnh thấy chú Chu mà thích nhất, lập tức ôm lấy cổ , vẫn nức nở : “Chú… Chú Chu.”
“Con… con… .”
Cao Thịnh đứt quãng xong một câu, tiếng càng to hơn.
Hốc mắt Cao Khánh Mai đỏ hoe, thở dài một tiếng bước tới nắm tay Tiểu Thịnh.
Chu Thành Nghiệp lo lắng Cao Khánh Mai: “Không , giao Tiểu Thịnh cho , sẽ chuyện với nó.”
Nói xong, Chu Thành Nghiệp vỗ vỗ lưng Cao Thịnh: “Đi thôi, chúng sẽ một cuộc chuyện giữa những đàn ông.”
Cao Thịnh liền chú Chu, hỏi thế nào là cuộc chuyện giữa những đàn ông, nhưng vì quá nên thể dừng .
Chu Thành Nghiệp xoa đầu bé, đó với Cao Khánh Mai: “Anh đưa nó ngoài , em mau về khu thanh niên trí thức .”
“À , em xe đạp của về , trong giỏ một con cá và mấy cân thịt, tối nay em và Tiểu Thịnh qua nhà Tiểu Ngũ ăn cơm.”
Nhà của lão địa chủ cũ ngay gần trụ sở đại đội, đây cũng là khu trung tâm của đại đội Ngũ Tinh.
Có lẽ nhà lão địa chủ nhận tin tức từ nên sớm mang đồ đạc, dẫn nhà rời . Có họ đến Hương Cảng, họ nước ngoài.
Thứ họ để ở đại đội Ngũ Tinh chỉ tòa nhà ngói gạch xanh khang trang .
Cao Khánh Mai gật đầu: “Được.”
Du Uyển Khanh đang hái rau trong sân, thấy Cao Khánh Mai xe đạp của nhị ca về, cô chút ngạc nhiên: “Khánh Mai, nhị ca của tớ về ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-302.html.]
“Về , đưa Tiểu Thịnh ngoài, bảo tớ đạp xe về.” Cao Khánh Mai dựng xe đạp xong, lấy cái giỏ xuống: “Nhị ca mua một con cá và mấy cân thịt, bảo chúng tùy ý chế biến.”
Du Uyển Khanh bước tới xem, một con cá trắm cỏ to sạch, còn một miếng thịt ba chỉ: “Tối nay chúng lộc ăn .”
“Chỉ là nhị ca của tớ đoảng, để chung cá trắm cỏ với thịt ba chỉ.”
Cao Khánh Mai ừ một tiếng: “Lần nhắc dùng hai cái giỏ tre nhỏ.”
Hai lí nhí bàn bạc xem tối nay ăn gì, đó liền phân công việc.
Bên , Chu Thành Nghiệp đưa Cao Thịnh bờ sông.
Anh đặt bé lên một tảng đá lớn, đứa trẻ vẫn đang nức nở , Chu Thành Nghiệp thở dài một tiếng xuống bên cạnh: “Thật , hồi nhỏ chú cũng t.h.ả.m.”
Cao Thịnh , quên cả , ngơ ngác chú Chu: “Chú… chú … t.h.ả.m ạ?”
Chu Thành Nghiệp lấy khăn tay lau nước mắt mặt Cao Thịnh, lúc mới : “Hồi nhỏ chú ông bà nội vứt bỏ, suýt nữa thì c.h.ế.t nền tuyết.”
Cao Thịnh há hốc miệng, vẻ mặt kinh ngạc: “Họ… họ … thể xa như .”
Nói xong, Cao Thịnh nấc một cái.
Cậu bé nắm lấy tay Chu Thành Nghiệp, chỉ còn sự căm phẫn: “Người , ông bà nội của chú là .”
“Không cần họ nữa.”
Chu Thành Nghiệp gật đầu, nghiêm túc với bé Cao Thịnh: “ , cho nên chú cần họ nữa.”
Anh đối mặt với Cao Thịnh: “Tiểu Thịnh, con nhớ kỹ, chúng yêu thương những yêu thương chúng . Đối với những yêu chúng , chúng hãy từ bỏ hết.”
Nga
Cao Thịnh ngừng , nước mắt mặt cũng Chu Thành Nghiệp lau khô, bé với đôi mắt đỏ hoe chú Chu: “ mà, bà là .”
“Không, bà con, phụ nữ vĩ đại sinh con mới là con.” Theo Chu Thành Nghiệp, đây là một vấn đề nghiêm túc.
Phải cho rõ ràng, cũng để đứa trẻ ai mới là quan trọng nhất đối với nó.
Một phụ nữ hãm hại ruột của Tiểu Thịnh thì đáng để Tiểu Thịnh bận lòng.
Chu Thành Nghiệp : “Tiểu Thịnh, ruột của con vì yêu yêu Tiểu Thịnh, nên mới sinh Tiểu Thịnh. Tuy rằng bây giờ còn đời nữa, nhưng chúng thể xóa dấu vết từng đến, thể xóa sự thật rằng yêu con.”
“Con chính là giá trị lớn nhất của khi tồn tại thế gian , nếu ngay cả con cũng quên mất ruột của , thì còn mấy sẽ nhớ đến ?”