Quay đầu phát hiện nồi niêu xoong chảo đều trống trơn, vẫn y như lúc cô sáng nay, cô khỏi cau mày : "Mẹ ơi, hôm nay chắc ăn gì ?"
Tào Vân Hà uể oải : "Mẹ thấy đói, cũng mệt mỏi lắm, động đậy."
Hứa U U thấy đúng là ăn gì, vội vàng nhóm lò lên.
Đợi ngọn lửa cháy bùng lên, cô mới cảm thấy trong nhà dường như chút , liền thấy lưng u uất : "U U, bố con hôm nay vẫn về đấy!" Tào Vân Hà cả lún sâu chiếc ghế tựa, nước mắt kìm cứ lăn dài má.
Bà là bà thấy khó chịu trong , ông cùng bà kiểm tra, mà Hoài An vẫn về.
Tào Vân Hà bỗng nhiên nhận chồng đại khái nguội lạnh tâm can với bà . Trước đây bà chỉ cần khỏe là Hoài An dù giận đến cũng sẽ lấy sức khỏe của bà trọng, hờn dỗi với bà nữa.
ông thèm quan tâm nữa.
Hứa U U chút chướng mắt, ôn tồn khuyên nhủ: "Mẹ ơi, để con chút gì cho ăn , cũng để cho bố thời gian nguôi giận chứ, vài ngày nữa bố hết giận tự nhiên sẽ về thôi."
Thấy phản ứng gì, cô kiên nhẫn : "Mẹ ơi, dù đói thì cũng nghĩ cho em trai em gái trong bụng chứ, còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà!"
Nghe thấy câu , Tào Vân Hà đột nhiên dậy, mắt trừng trừng con gái, lẩm bẩm hỏi: "U U, hôm đó Tần Vũ đây là báo ứng của , con thấy đây là báo ứng của ?" Đứa con bà khó khăn lắm mới m.a.n.g t.h.a.i mà uống t.h.u.ố.c ngủ lúc .
Trong lòng Hứa U U cũng "thót" một cái, hôm đó vì mải lo thím rút đơn kiện mà quên mất chuyện .
Cô ướm hỏi: "Mẹ ơi, uống nhiều chứ ạ?"
Nghe con gái hỏi , trong lòng Tào Vân Hà khỏi hối hận, vốn dĩ bà cũng chẳng ngày nào cũng uống sữa, những ngày đó vì tật giật nên còn uống nhiều hơn một chút.
"Mẹ ơi, là ngày mai qua bệnh viện hỏi bác sĩ ạ, đứa bé nếu giữ thì chúng nên tính toán sớm."
Câu rõ ràng kích động Tào Vân Hà: "Cái gì gọi là giữ , U U, con thêm em trai em gái ? Đứa bé đang ở trong bụng lành, cái gì gọi là giữ ?"
Hứa U U cau mày : "Mẹ ơi, con ý đó, con thật sự ý đó. Con chỉ sợ là..."
Hứa U U đang bỗng chạm ánh mắt giận dữ đầy cảnh giác của , l.ồ.ng n.g.ự.c trong phút chốc như đổ một bát nước lạnh, lời đến cửa miệng khỏi nuốt ngược trong. Đổi giọng : "Mẹ, là con sai , là con bậy, đừng giận."
Tào Vân Hà chút mệt mỏi : "Con rửa ráy ngủ , kệ , đợi bố con thêm lát nữa."
Đêm đó, Hứa U U đang ngủ mơ màng bỗng tiếng hét của cho giật tỉnh giấc, đầu óc khỏi choáng váng, liền thấy hét lên: "Máu, m.á.u!"
Hứa U U lập tức khoác áo, gõ cửa nhà bác Lưu ở sát vách, nhờ cả nhà họ giúp đỡ đưa đến bệnh viện, gọi điện thoại cho bố ở đơn vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-78.html.]
Khi Hứa Hoài An đến nơi, Tào Vân Hà ở trong phòng phẫu thuật .
Hứa Hoài An vội vàng hỏi con gái: "U U, chuyện gì con?"
Hứa U U chút ngơ ngác : "Con cũng nữa ạ." Tối qua tâm trạng , còn cứ nhất quyết đòi đợi bố về, con nấu mì dỗ ăn xong thì con ngủ.
Nửa đêm bỗng thấy tiếng hét của , mở mắt thấy đầy tay là m.á.u, trông sợ hãi. Con lập tức khoác áo chạy qua nhà sát vách gọi giúp đỡ ạ.
Hứa Hoài An con gái xong hỏi: "Bác sĩ ?"
"Nói là xuất huyết nhiều, nguyên nhân cụ thể thì rõ ạ." Hứa U U khi câu trong lòng lờ mờ nghi ngờ lẽ liên quan đến t.h.u.ố.c men lúc . Bỗng nhiên thấy lẽ là do tâm trạng d.a.o động quá lớn gần đây.
Đang nghĩ ngợi thì cửa phòng phẫu thuật bỗng mở , một y tá mang một tập tài liệu tới bảo họ ký tên, hỏi: "Sản phụ tiền sử t.h.a.i sản bất thường ? Hiện tại nguyên nhân xuất huyết nhiều của bà vẫn rõ ràng, nhà nếu tình hình thì thật, đừng giấu giếm."
Hứa Hoài An vội : "Có ạ, sảy t.h.a.i hai , nhưng đều là lúc tháng nhỏ, hai ba tháng gì đó, đều là sảy t.h.a.i ngoài ý ạ."
Hứa U U ở bên cạnh nghĩ đến câu "đừng giấu giếm" của y tá, do dự mãi cuối cùng vẫn dám đ.á.n.h cược với sự an của , ấp úng bổ sung: "Không ạ, ba ạ, còn một là sáu tháng nữa ạ."
Y tá vội vàng ghi chép : "Chỉ ba thôi ?"
Hứa U U khẳng định : "Vâng ạ!"
Đợi y tá , Hứa Hoài An con gái, khẽ : "Chuyện đó khi nào thế con?"
Hứa U U thấp giọng : "Khoảng lúc con năm tuổi ạ, là con của bố đẻ con ạ." Lại sợ bố nghĩ nhiều, cô giải thích thêm: "Đứa bé đó con cứ hễ nghĩ đến là , nên chúng con đều nhắc nữa ạ."
Hứa Hoài An chiếc đèn sáng ở cửa phòng phẫu thuật, bỗng thấy vợ chồng mười mấy năm, thật ông hiểu Tào Vân Hà bao nhiêu.
Mãi đến hơn năm giờ cửa phòng phẫu thuật mới mở , Hứa U U vội vàng tiến tới hỏi: "Bác sĩ ơi, cháu chứ ạ?"
Bác sĩ mở lời: "Không vấn đề gì lớn, sảy t.h.a.i ngoài ý , nguyên nhân sảy t.h.a.i tạm thời rõ, lẽ là sảy t.h.a.i thói quen." Dừng một chút tiếp: "Bệnh nhân nạo cung ba , vả tuổi tác cũng lớn, chúng khuyên nên m.a.n.g t.h.a.i nữa, xác suất cao là vẫn giữ , nhà các nên công tác tư tưởng cho bệnh nhân."
Nói đoạn ông còn khẽ liếc Hứa Hoài An một cái.
Giống như cho rằng bệnh nhân lớn tuổi thế còn sinh nở là do chồng ép buộc .
Hứa Hoài An đờ đẫn gật đầu đáp : "Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ."
Tào Vân Hà đẩy khỏi phòng phẫu thuật lâu, lẽ do quá mệt mỏi nên một lát ngủ . Hứa U U bấy giờ mới hỏi: "Bố ơi, ở cữ ít nhất cũng một tháng, nên thuê giúp việc qua giúp ạ?" Cô và bố đều công việc, thể cứ ở nhà chăm sóc mãi .