Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 584
Cập nhật lúc: 2026-01-07 05:36:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Kỳ Chân đỏ mặt một cái: "Chưa , chỉ là hồi Cách mạng văn hóa, cả nhà họ đều đuổi , giờ đang ở nữa."
Phía bên Tiểu Hoa, bốn mươi phút xuống xe buýt. Các nhà đều đang chuẩn cơm trưa, mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp ngõ nhỏ.
Tiểu Tinh Tinh hít hà một thật sâu, với : "Mẹ ơi, con đói bụng quá . Trường của to thật đấy, con mỏi hết cả chân."
Tiểu Hoa hỏi: "Vậy con chơi nữa ?"
"Có ạ, con còn đưa học nữa."
Tiểu Hoa hỏi con gái: "Tiểu Tinh Tinh, hôm nay cô đó cho con socola, con nhận?"
Tiểu Tinh Tinh : "Mẹ ơi, cô ... cô dữ lắm. Bà nội ăn của thì miệng mềm, lấy của thì tay ngắn, con chuyện với cô nên con ăn." Cô bé xua xua tay.
Tần Vũ mà nhịn : "Bảo bối nhỏ, thì thôi, chúng về nhà ăn nhé. Cô Ngải tặng con nhiều socola nào?"
" ạ!"
Tiểu Hoa hỏi : "Mẹ, thấy Trần Kỳ Chân trông quen ?"
Tần Vũ lắc đầu: "Mẹ chắc chắn là gặp bao giờ, nhưng cái tên như từng qua , Tiểu Kỳ, Tiểu Kỳ..."
Tiểu Hoa suy nghĩ một lát : "Người mà bà nội Tiểu Tinh Tinh tái giá , con gái của họ cũng tên là Tiểu Kỳ, tên khai sinh là Kim Nhược Kỳ."
Tần Vũ cảm thấy cô gái đó, mà giống như thấy từ lâu lắm , nhưng thật sự nhớ .
Về đến nhà, Thẩm Phượng Nghi và Kiều Kiều đều hỏi Tiểu Hoa xem bạn cùng phòng dễ gần . Tiểu Hoa kể vài chuyện về Trần Kỳ Chân, hỏi: "Mọi thấy cái tên quen tai ? Mẹ bảo như ở ?"
Thẩm Phượng Nghi lắc đầu: "Bà ấn tượng gì, con hỏi xem cô là ở ." Rồi bà giục bọn trẻ ăn thịt kho tàu.
Sau bữa cơm, Kiều Kiều và Tiểu Hoa dọn dẹp bàn ghế, Kiều Kiều hỏi Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, nhớ tên Bao Lan Dung ?"
Tiểu Hoa gật đầu: "Nhớ chứ, chính là thư đến nhà , khiến Ngưu Đại Hoa chạy đến trường học ở núi Thượng Lĩnh để hỏi tung tích của ."
Kiều Kiều : "Tiểu Hoa, tớ nhớ cô một đứa con gái tên là Tiểu Kỳ. Hồi Hồng vệ binh liên lạc quốc, cô còn từng đến Bắc Kinh, dẫn theo một đám Hồng vệ binh đến định lục soát nhà , còn nhớ ?"
Vừa , Tiểu Hoa liền nhớ ngay, đó chẳng là Trần Tiểu Kỳ !
Năm 1965, Trần Tiểu Kỳ cùng bạn học chạy đến Bắc Kinh chịu về nhà, bà nội nhỏ thư qua nhờ họ trông nom giúp một hai. Người thì chẳng trông nom mà nhà suýt chút nữa lục soát tan hoang.
"Tớ gọi điện thoại cho chú Đông Lai."
Sau khi Cách mạng kết thúc, Hứa Đông Lai điều đến Học viện Nông nghiệp thành phố Sa Bí thư. Khi điện thoại nối máy, Hứa Tiểu Hoa hỏi xem Trần Tiểu Kỳ đổi tên .
Hứa Đông Lai chút ngạc nhiên: "Tiểu Hoa, cháu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-584.html.]
"Chú Đông Lai, cô hiện tại là bạn cùng phòng với cháu, cả hai chúng cháu đều thi đỗ Hoa Đại."
Hứa Đông Lai cau mày: "Sao thể chứ? Tiểu Kỳ học lực , thể Hoa Đại? Nếu nó học thì năm xưa thi đỗ cấp ba lên đại học luôn , nó cũng chẳng cần tính chuyện cho nó đến Bắc Kinh tìm việc ."
Tiểu Hoa : "Chú Đông Lai, nhưng ở ký túc xá của cháu đúng là một tên là Trần Kỳ Chân trông giống Trần Tiểu Kỳ."
Hứa Đông Lai im lặng một hồi : "Có lẽ là chú hẹp hòi quá, 'sĩ biệt tam nhật đương quát mục tương đãi' (kẻ sĩ xa ba ngày bằng con mắt khác)."
Cúp điện thoại, Tiểu Hoa với và bà rằng Trần Kỳ Chân chính là Trần Tiểu Kỳ. Cả nhà đều kinh ngạc, ngờ một ngày gặp cô gái .
Thẩm Phượng Nghi : "Tiểu Hoa, con đừng ở ký túc xá nữa, về nhà ở !"
Tiểu Hoa : "Bà nội, ạ, hiện tại là con nhận cô , chứ cô chắc nhận con." Cô thêm: "Dù cô nhận con thì cô cũng chẳng dám thừa nhận là Trần Tiểu Kỳ ."
Sáng hôm buổi họp lớp, Tiểu Hoa đến trường từ sớm.
Giáo viên chủ nhiệm là cô La, một phụ nữ khá lớn tuổi. Cô bảo sinh viên tự giới thiệu , đó hỏi xem ai tình nguyện lớp trưởng. Trần Kỳ Chân và Lý Tâm Mạch đều giơ tay.
Cô La : "Vậy các em bỏ phiếu bầu ?"
Mười mấy phút , Lý Tâm Mạch thắng với cách biệt một phiếu, trở thành lớp trưởng khóa 78 chuyên ngành Khoa học sinh học.
Quay ký túc xá, Trần Kỳ Chân đá chiếc chậu sắt kêu "binh binh bô bô" mạnh, bực bội hỏi Hứa Tiểu Hoa và Dương Tiểu Ngọc: "Hai đều bầu cho Lý Tâm Mạch ? Chúng là bạn cùng phòng, dựa mà hai 'nhất bên trọng nhất bên khinh' như thế?"
Dương Tiểu Ngọc khá lúng túng: "... nghĩ nhiều đến ."
Tiểu Hoa bình thản : "Bạn Trần, công việc chính của lớp trưởng là phục vụ các bạn học. Tính cách bạn quá nóng nảy, gặp chuyện là nhảy dựng lên, thấy bạn đảm đương nổi chức vụ nên bầu cho Lý Tâm Mạch."
Cô bổ sung thêm một câu: "Lớp trưởng thì ít nhất phẩm hạnh cũng chứ? Hơn nữa, quyền bầu cử là của , bầu cho ai là tự do của , cần thiết giải thích với bất kỳ ai."
Lời thốt , Trần Kỳ Chân sững , nghi ngờ Hứa Tiểu Hoa, nhưng nhanh ch.óng nghĩ , cô mới đến Bắc Kinh, ở ngôi trường đại học sẽ ai quen cả.
Trần Kỳ Chân lập tức phục : "Hứa Tiểu Hoa, bạn bầu cho thì thôi, còn phẩm hạnh của ? chuyện gì thất đức để bạn chứng kiến ?"
Nghe câu cuối cùng, Tiểu Hoa suýt chút nữa bật , cô thong thả : "Trần Kỳ Chân, bạn tin , thật sự chứng kiến đấy. Muốn khác thì trừ phi đừng ."
Tiểu Hoa chằm chằm cô . Mắt Trần Kỳ Chân khỏi né tránh, nghĩ rằng Hứa Tiểu Hoa chắc chắn đang lừa , liền cứng mặt : "Không bầu thì thôi, mấy lời thần thần bí bí gì?"
Cô khựng tiếp: "Các coi là bạn cùng phòng thì cũng đừng mong coi các là bạn bè."
Tiểu Hoa cau mày, hỏi ngược một câu: "Chúng thể là bạn bè ?" Trông điệu bộ của Trần Kỳ Chân, vẻ như cô còn chút ấn tượng nào về cô.
Trần Kỳ Chân thấy Hứa Tiểu Hoa thực sự quan tâm, trong lòng nghẹn , hừ lạnh một tiếng: "Chẳng qua cũng chỉ là dân Bắc Kinh gốc thôi mà? Có gì mà tinh tướng thế, còn coi thường ngoại tỉnh chúng nữa!"