Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 550
Cập nhật lúc: 2026-01-07 05:14:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Di liếc Hứa Tiểu Hoa một cái, giọng vui: “Học Binh, là đồng chí nữ căn nhà là của cô , xem nực chứ? Nếu là của cô thì chúng dọn ở ?”
Lý Kiều Kiều nhịn đáp : “Dọn bằng cách nào, trong lòng các chẳng lẽ rõ ? Các nên hiểu rõ, hiện giờ Ủy ban Cách mạng giải tán , bao nhiêu đang truy cứu trách nhiệm, các ở đây lâu như , chủ nhà truy cứu thì thôi, nào, nhà bây giờ thành của các ?”
Thân Học Binh nghiến răng : “Các đừng quá đáng, nhà chúng ở mấy năm , của chúng ? Người dẫn chúng đến đây năm đó chính là văn phòng phố đấy.”
Trần Di phụ họa: “ thế, chúng dọn đây là theo đơn xin chính quy, các chỉ một câu mà đuổi chúng thì dễ thế .”
Tiểu Hoa hỏi: “Các là văn phòng phố bảo các đến, các giấy phép ? Căn nhà của hề bàn giao, xem đơn vị nào quyền phân phối nhà ở tư nhân?”
Trần Di thoáng do dự, sang chồng.
Thân Học Binh chẳng hề sợ hãi: “Giấy phép chắc chắn là , nhưng cách đây mấy năm , để ở ? Vả ,” liếc Hứa Tiểu Hoa, “cô bảo xem là xem ? Nếu cô xé sạch thì thế nào? Cô sổ đỏ, khế ước đất đai, chúng cũng yêu cầu cô lấy xem !”
Lý Kiều Kiều lên tiếng: “Các định giở trò vô đấy ?”
Thân Học Binh ưỡn n.g.ự.c : “Trừ khi là công an đến đuổi , nếu chẳng ai thể đuổi khỏi đây .”
Kiều Kiều : “Lúc các dọn đến cũng công an đưa đến ? Trong lòng các rõ ?”
Thân Học Binh trợn mắt : “Lão t.ử chính là đấy.”
Lời đến nước , Tiểu Hoa cảm thấy còn cần thiết chuyện tiếp nữa, cô với họ: “Vậy sẽ văn phòng phố để xác minh giấy phép của các , đó sẽ tìm công an mời các , chứ?”
Thân Học Binh hừ một tiếng, lớn: “Được thôi, lão t.ử cũng xem xem ai thể đuổi lão t.ử khỏi căn phòng của lão t.ử.”
Lý Kiều Kiều định lý luận thêm vài câu nhưng Tiểu Hoa kéo tay cô lùi ngoài, với cô : “Không cần chuyện tiếp nữa, lát nữa sẽ văn phòng phố một chuyến.”
Kiều Kiều : “Mình cũng ngoài một chuyến, Đại học Kinh thành gọi Hồng Vũ về. Cái tên Thân Học Binh đúng là thấy bọn là nữ nên tưởng đ.á.n.h , chuyện cứ phun cả nước miếng mặt , tởm c.h.ế.t .” Một lát cô : “Mình sẽ bảo Hồng Vũ xin nghỉ hai ngày, ở nhà canh chừng xem cái tên họ Thân còn dám ngang ngược nữa .”
Tiểu Hoa thấy cô sai bảo Lưu chút nể nang, liền : “Kiều Kiều, thật đấy, hồi đó chẳng nhận Lưu tố chất một chồng như .”
Kiều Kiều nghĩ đến chồng, nỗi bực bội trong lòng vơi ít nhiều, cô hỏi Tiểu Hoa: “Thế tưởng sẽ là một chồng thế nào?”
“Mình tưởng sẽ độc đến tận năm bốn mươi tuổi, đó mới tìm đối tượng, đợi đến khi tiểu thuyết nữa thì lẽ sẽ một đứa con muộn, cuối cùng là bế đứa nhỏ trượt băng.”
Kiều Kiều : “Đợi Hồng Vũ về, nhất định kể với , trong lòng đắn như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-550.html.]
Tiểu Hoa : “Không đắn, mà cảm thấy với tính cách của , ý định lập gia đình lẽ sẽ khá muộn.” Trong ấn tượng của cô, nhiều nhà văn nổi tiếng đều như , hiếm nhà văn nào kết hôn sớm cả.
Cô hỏi: “Sách của Lưu đến ?”
Kiều Kiều lắc đầu: “Viết mấy bản thảo mà vẫn ưng ý, nhất định mài dũa một tác phẩm để đời mới , tên sách cũng buồn , gọi là ‘ chính là phục’.”
Tiểu Hoa : “ chất Lưu đấy.”
Kiều Kiều : “Anh vốn coi là tri kỷ, hai thể bàn luận kỹ về cuốn tiểu thuyết của . Mình tìm đây, chuyện văn phòng phố cứ hỏi , nếu lý thì về chúng tính cách khác.”
“Được!”
Hai giờ chiều, Tiểu Hoa đến văn phòng phố, nhân viên tiếp đón cô trình bày mục đích đến thì vẻ khó xử : “Đồng chí , chỉ cô đến phản ánh vấn đề nhà cửa chiếm dụng , cô cũng đấy, đây là vấn đề lịch sử, ngay cả ngõ Bạch Vân của các cô cũng nhiều nhà gặp vấn đề như .”
Tiểu Hoa : “Đồng chí , đồng chí cũng đây là một vấn đề, mà là vấn đề thì giải quyết chứ?”
“Tất nhiên, tất nhiên , chúng sẽ giải quyết, nhưng giải quyết vấn đề cũng cần thời gian chứ. Cô thử nghĩ xem, nếu bây giờ đuổi hết những thì cô bảo họ ở ? Bao nhiêu như , đây là vấn đề nhỏ .”
Tiểu Hoa : “Đồng chí , đồng chí nhiều nhà trong đó là tự nguyện bàn giao nhà để chính phủ phân phối , hoặc là phố sắp xếp theo chính sách, đúng ?”
Nhân viên nọ gật đầu.
Tiểu Hoa tiếp: “ căn nhà của gia đình chúng , một là bàn giao, hai là ai bàn bạc với chúng về việc sắp xếp ở cả. Sau khi chúng trở về thì nhà chiếm dụng . Giờ các đồng chí giúp chúng giải quyết vấn đề, lẽ nào chúng giải quyết vấn đề chỗ ở cho họ ? Đồng chí , chuyện nực đấy.”
Nhân viên nọ nhíu mày : “Sao cô thể suy nghĩ cho quốc gia một chút nhỉ?”
Tiểu Hoa đáp : “Đồng chí , thể như . Quốc gia hề yêu cầu hiến nhà của đường mà ở. Bà nội hơn tám mươi , con gái mới ba tuổi, ba đang ở Tây Bắc bảo vệ tổ quốc, chị đang ở Nội Mông. Chúng tạo thêm gánh nặng cho quốc gia, lẽ nào quốc gia trơ mắt nhà của chúng chiếm dụng, lâm cảnh nơi nương tựa ?”
Nhân viên nọ dám một mực đuổi khéo nữa, sợ xảy rắc rối, liền suy nghĩ một lát : “Cô đợi một lát, gọi lãnh đạo của chúng đến.”
Một lúc , nhân viên nọ dẫn một đồng chí nữ đến, giới thiệu: “Đây là Chủ nhiệm Đinh của chúng . Đồng chí Hứa, phản ánh vấn đề của cô với chủ nhiệm .”
Chủ nhiệm Đinh ôn tồn : “Đồng chí Hứa, cô đợi một chút để kiểm tra hồ sơ nhà đất xem căn nhà của gia đình cô là như thế nào nhé?”
“Cảm ơn Chủ nhiệm Đinh, phiền đồng chí quá.”
“Không gì.”
Nửa giờ , Chủ nhiệm Đinh cầm một bộ hồ sơ bước đến : “Đồng chí Hứa, kiểm tra , căn nhà của gia đình cô đúng là hề bàn giao. Thực tế văn phòng phố cũng hề sắp xếp ai đến đó ở cả. Bây giờ sẽ cùng cô qua đó hỏi thăm tình hình, ?” Thực tế những sắp xếp ai ở, mà trong hồ sơ còn ghi chú hai chữ “bảo vệ”.